Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 671:

Kết quả quay đầu lại mới phát hiện, cách làm của người nhà họ Trương quá khó coi, lại không có chuẩn bị đường lui, cuối cùng cả nhà trừ đứa nhỏ vị thành niên ra, còn lại đều bị cuốn vào hết. Hai vợ chồng ông cụ Trương còn trực tiếp đi luôn.

Nghiêm Sĩ Tiến nghĩ tới đây, mới gọi một tiếng: “Cha?”

Nghiêm Hứa Linh liếc nhìn anh ta một cái: “Con còn có việc, vậy thì đến công ty trước đi, lần đầu tiên ông hai Hoắc đến cửa, cha muốn sẵn tiện trò chuyện với ông hai Hoắc luôn.”

Nghiêm Sĩ Tiến có chút hiểu ra.

Cha ruột có thể sẽ tự mình ra tay, hơn nữa lại là tại bên nhà cũ này.

“Vâng thưa cha, ông hai Hoắc, vậy mọi người cứ từ từ trò chuyện, con đi trước đây.”

Hoắc Trầm Huy cười nhạt: “Nghiêm tổng nhỏ đi thong thả nhé.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vô thức tiếp một câu: “Không tiễn!”

Nghiêm Sĩ Tiến: “...”

Không đúng!

Đây rốt cuộc là nhà của ai hả?

Thế này là coi mình như chủ nhà sao?

Nghiêm Sĩ Tiến đang định nói đôi câu, cha ruột đã liếc mắt nhìn qua một cái, nụ cười giả tạo trên mặt anh ta cũng sắp không duy trì nổi nữa, lập tức quay người rời đi.

Nghiêm Sĩ Tiến vừa ra khỏi cổng chính nhà cũ, trợ lý đã lo lắng không yên sốt ruột từ trên xe bước xuống.

“Ông chủ, không xong rồi, vụ án cả nhà ba người Lý Chính Thanh đã bất ngờ bùng lên.”

Tâm trạng Nghiêm Sĩ Tiến đang không được tốt, anh ta đá một cước lên trên bắp chân trợ lý.

“La hét cái gì? Vụ án cả gia đình ba người nhà họ Lý là ai làm bùng lên? Bùng lên thì bùng lên đi, nếu như có liên quan đến nhà họ Nghiêm chúng ta thì cứ dùng tiền mà đè xuống! Nếu như không liên quan đến nhà họ Nghiêm chúng ta, thích bùng thế nào thì bùng thế ấy!”

Anh ta nói xong liền móc điện thoại di động của mình ra ném cho trợ lý, lại cầm lấy điện thoại di động của trợ lý.

“Cầm điện thoại di động của tôi đi sạc đầy pin đi, đến hội quán Hồng Tinh đưa đến phòng bao Vân Đỉnh!”

Lời vừa dứt, Nghiêm Sĩ Tiến đã đi lên chiếc xe thể thao bên cạnh, một cước đạp lên chân ga rời đi.

Trợ lý: “...”

Trợ lý gấp không chịu được, định đi vào tìm Nghiêm tổng, nhưng nhà cũ bên này có quy định, không phải người nhà họ Nghiêm cấm không cho phép đi vào trong!

Trợ lý không còn cách nào, đành phải cầm điện thoại của Nghiêm Sĩ Tiến đi vào trong xe, gấp rút đuổi theo người.

Vụ án cả gia đình ba người Lý Chính Thanh đó là vụ đầu tiên giúp anh ta lọt vào mắt nhà họ Nghiêm, việc này nếu như thật sự phải làm lớn chuyện lên, nhà họ Nghiêm đúng là không sợ.

Nhưng nếu nhà họ Lý bên kia có nhà họ Hoắc làm chỗ dựa sau lưng thì sao?

Trợ lý càng nghĩ càng sợ, mới đi đường tắt đến chặn Nghiêm Sĩ Tiến lại, nói rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Kế bên nhà cũ nhà họ Nghiêm là một cái ngã ba đường, trong đó có một đường đi thông tới từ đường tổ tiên sau lưng nhà cũ nhà họ Nghiêm.

Từ bên ngoài nhìn vào chỉ có thể thấy được một mảnh cây cối xanh tươi, cành lá rậm rạp, hoàn toàn không nhìn thấy nóc nhà màu xám bên trong.

Nếu như không phải là người nhà họ Nghiêm thì cũng hoàn toàn không biết từ đường tổ tiên nhà họ Nghiêm nằm ở chỗ này.

Trợ lý lái xe chạy tới bên này, muốn chờ Nghiêm Sĩ Tiến ở giao lộ kế tiếp.

Trong lòng anh ta đang có quỷ nên hoàn toàn không nhìn rõ bầu trời từ đường tổ tiên bên đó đã thay đổi.

Vốn là bầu trời trong xanh vạn dặm nay đã bắt đầu bao phủ một tầng sương mù.

Cùng lúc đó, đám quỷ nuôi dưỡng ở bên từ đường tổ tiên nhà họ Nghiêm đã được Nghiêm Sĩ Dân thả ra, âm khí xung quanh từ đường tổ tiên tăng vọt.

Vô số âm hồn lệ quỷ điên cuồng gào thét.

Trợ lý đạp một cước lên cần ga tăng ga đến mức, tầm mắt một mảnh mơ hồ.

Đầu óc vốn đang tỉnh táo giờ phút này lại có chút mơ màng, chiếc xe tốc độ hơn 200km/h hung hăng xông thẳng tới đâm vào tường rào phía ngoài cùng của nhà cũ nhà họ Nghiêm.

Trong tường rào, Hoắc Tư Cẩn đang đứng ở cửa từ đường tổ tiên nhà họ Nghiêm, ở cách tường rào ngoài cùng bên phải hơn mười mét.

Hơn nữa Tể Tể vừa tới bên này đã trực tiếp khống chế Nghiêm Sĩ Dân, bàn tay nhỏ điểm một cái, tất cả chúng quỷ bị nhà họ Nghiêm phong ấn trong từ đường tổ tiên đều bị bé thả ra hết.

Ban ngày ban mặt đột nhiên gió mây biến sắc, cả bầu trời u ám, gió lạnh từng cơn.

“Anh cả chờ ở bên này, Tể Tể ăn hết đám đồ ăn vặt kia sẽ quay lại ngay!”

Hoắc Tư Cẩn vội vàng gật đầu, Tể Tể thoáng cái đâm đầu vào giữa vô số quỷ quái.

Chim Chín Đầu số hai đang ẩn mình ở chỗ sâu nhất trong từ đường tổ tiên nhìn thấy, trong mắt đầy vẻ không dám tin.

“Minh Tể Tể đã nuốt Nhược Thủy rồi, sao vẫn còn có lực lượng mạnh như vậy?”

Chẳng những không nổ tan xác mà trông lực lượng còn có vẻ không bị suy yếu, ngược lại còn… tiến bộ hơn!

Chim Chín Đầu số hai bị suy nghĩ của chính mình dọa sợ ngây người!

Nó là một trong số những phân thân của Chim Chín Đầu hoàn toàn không có khả năng đánh thắng được trữ quân Địa Phủ ở thời kỳ toàn thịnh.

Chim Chín Đầu số hai để ý nhận ra hình như bên ngoài tường rào đằng xa có xe đang chạy tới, đáy mắt nó chợt lóe lên vẻ hung ác.

Một cơn gió lạnh thổi qua, nó hài lòng nghe được tiếng động lớn lúc xe đâm vào tường rào phát ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free