Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 659:

Tể Tể nói đến đây, rất không hài về Thỏ Đen.

Anh hai và anh ba chỉ là đi chơi đùa với Thỏ Đen, hơn nữa còn cầm gậy bình thường, vậy mà Thỏ Đen lại từ xa cầu cứu bé.

Tể Tể cau đôi mày nhỏ: “Anh cả, Tể Tể đi dạy dỗ Thỏ Đen một chút!”

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Trước đây anh thực sự muốn đánh Thỏ Đen tơi bời, dù sao nó ỷ vào mình không phải là con người còn dám giạng thẳng chân với Tể Tể.

Nhưng mà lúc này đây… Hoắc Tư Cẩn bỗng cảm thấy có chút đồng cảm với Thỏ Đen.

Dù sao em hai và em ba vừa nhìn đã biết là định kéo Thỏ Đen qua cho Tể Tể giết.

Thế mà Tể Tể lại cho rằng bọn họ đang chơi trò chơi, hơn nữa Thỏ Đen còn không phối hợp.

Hoắc Tư Cẩn đưa một tay lên vỗ trán, thông qua khóe mắt liếc nhìn Thỏ Đen đang điên cuồng nhìn sang bọn họ bên này. Mắt thỏ thật to đầy vẻ ấm ức, bóng dáng thỏ như vừa căm phẫn vừa nén giận, vừa đồng cảm vừa buồn cười.

Tể Tể đã thông qua cánh cửa bên phòng khách nhỏ kia đi ra ngoài.

“Thỏ Đen, sao mày lại không chịu chơi chung với anh hai và anh ba hả?”

Thỏ Đen sắp sụp đổ rồi!

“Éc éc… đại nhân nhỏ, tôi…”

Tể Tể mềm mại đáng yêu hung dữ trừng nó: “Mày khóc nữa thì bản Tể Tể sẽ trực tiếp một ngụm nuốt chửng mày luôn.”

Thỏ Đen run rẩy, hai cái chân nhỏ ấm ức bịt cái miệng ba múi lại, phát hiện không thốt ra tiếng rồi lại vội vàng buông ra.

“Hức, tôi không khóc, hức… chỉ là tôi… đại nhân nhỏ ngài muốn ăn tôi, dù sao cũng phải nói cho tôi biết vì sao đi chứ? Gần đây tôi rất biết điều rất chăm chỉ, một ngày hai mươi bốn giờ thì có đến hai mươi lăm giờ tôi đều ở trong vườn hoa này xới đất trồng hoa đấy!”

Hai cái tay nhỏ mập của Tể Tể chống nạnh ngang hông.

“Thỏ Đen, mày còn dám nói láo!”

Thỏ Đen ngơ ngác: “Cái gì?”

Tể Tể hất cái cằm nhỏ lên, tiếp tục hung dữ nhìn chằm chằm nó.

“Mặc dù bản Tể Tể vừa mới đi nhà trẻ học tập nhưng cũng biết một ngày chỉ có hai mươi bốn giờ thôi, hoàn toàn không có hai mươi lăm giờ. Mày lại nói mày có hai mươi lăm giờ ở trong vườn hoa cơ đấy!”

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Không được rồi! Mắc cười quá.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần không nhịn nổi nữa, cười ngã trái ngã phải.

Quả nhiên Tể Tể không có bằng tốt nghiệp nhà trẻ thật là đáng yêu!

Thỏ Đen oan uổng chết mất!

Vậy mà bọn họ lại còn vui vẻ!

Ha ha ha!

Thỏ Đen: “...”

Không phải!

Đại nhân nhỏ, tôi đây là đang lấy ví dụ để nhấn mạnh đó!

Ý nói nó thật sự bận như chó!

Không!

Nó còn bận hơn cả chó nữa kìa!

Chó hoặc là thú cưng của người khác đều được coi như đại gia được chăm sóc đủ kiểu, đồ ăn ngon thức uống ngon đưa đến tận miệng, lại còn được ôm ấp hôn hít.

Cho dù là chó cỏ nhà nuôi thì cũng chỉ cần canh giữ cửa nhà là được!

Còn nó thì sao?

Chưa nói đến việc phải chăm sóc trang viên nhà họ Hoắc hơn ngàn mét vuông gồm vườn hoa cây xanh.

Mẹ nó hôm qua còn bị đưa tới nhà cũ nhà họ Hoắc bên này hỗ trợ.

Chó cỏ đúng là còn chưa có bận bịu bằng nó!

Giọng bà cụ Hoắc từ sau lưng truyền đến: “Đều ở bên này làm gì vậy? Cười vui vẻ như vậy sao?”

Bà cụ Hoắc vừa nói dứt câu đã đi đến bên chỗ Tể Tể, xoa xoa cái đầu nhỏ của Tể Tể, sau đó nhìn con Thỏ Đen mà cháu trai nhỏ xách trong tay. Mắt bà cụ thoáng cái sáng lên.

“Ai ui! Con thỏ này bắt được ở đâu vậy?”

Không đợi mọi người lên tiếng, bà cụ Hoắc đã xách Thỏ Đen từ trong tay Hoắc Tư Thần qua.

Thỏ Đen không dám nhúc nhích, bởi vì ánh mắt của đại nhân nhỏ đang nhìn nó lom lom.

Rất có thể chỉ cần bà cụ trước mắt này ngầm nghi ngờ nó thì tình thế chắc chắn là chết không có chỗ chôn.

Bà cụ Hoắc dùng một tay xách Thỏ Đen, tay còn lại sờ lên trên người Thỏ Đen một cái.

“Mập thật! Hơn nữa thịt còn rất săn chắc, vừa nhìn sơ qua đã biết là thỏ hoang rồi, thịt thỏ nhà nuôi không có chắc như vậy đâu! Vừa mập vừa chắc nữa chứ!”

Thỏ Đen không nhịn được giật giật cái đầu nhỏ, không kiềm được bắt đầu kiêu ngạo lên.

Đương nhiên rồi!

Thỏ đại gia là yêu quái, cõi đời này không có con thỏ nào cường tráng khỏe mạnh đẹp trai hơn nó đâu.

Bà cụ Hoắc bóp cái mông thỏ một cái, vô cùng thỏa mãn quay đầu sang phòng khách bên kia lớn tiếng gọi.

“Dì Trương, bắt nồi lên đun dầu, trưa nay chúng ta có thêm đồ ăn, thịt thỏ kho tàu!”

Thỏ Đen: “...”

Lời tác giả: Thỏ Đen: Thử hỏi bản thỏ đại gia có phải là yêu quái đáng thương nhất trong tất cả tiểu thuyết hay không? Cầu xin an ủi… cầu xin bảo vệ tính mạng!

****4:

Thỏ Đen sợ đến đờ người ra!

Thậm chí nó còn quên cả phản kháng!

Đôi mắt Thỏ Đen trừng lớn hết cỡ, biểu cảm y như bị sét đánh trúng!

Hoắc Tư Cẩn nhìn vào cũng không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Bà nội ơi, con thỏ này…”

Bà cụ Hoắc xách thỏ, dắt tay cháu gái nhỏ mập mạp đi trở về, vừa đi vừa trả lời cháu trai.

“Biết rồi biết rồi, con thỏ này rất mập! Sớ thịt rất chắc, đến lúc đó hầm lâu một chút, cũng không phải không thể ăn được!”

Thỏ Đen: “...”

Hoắc Tư Cẩn dùng một tay chống nạnh, một tay che miệng, cười đến chảy cả nước mắt.

Anh em Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng phì cười: “Bà nội… con thỏ này…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free