Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 658:
Bởi vì chuyện đã xong xuôi nên Nghiêm Sĩ Tiến lập tức đứng lên, mỉm cười với ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc, thậm chí còn không thèm chào hỏi câu nào đã quay người bỏ đi.
Bà cụ Hoắc trầm mặt, hơi nheo mắt nhìn Nghiêm Sĩ Tiến rời đi.
“Vào cửa và rời đi tưởng chừng như hai người hoàn toàn khác nhau, cậu ta mới vừa từ bệnh viện tâm thần trốn ra đúng không?”
Bà cụ Hoắc không có mắt Âm Dương nên không nhìn thấy cái bóng đen thô to mới vừa rồi đã bị Tể Tể vo viên, chỉ trong mấy ngụm đã nuốt mất.
Hoắc Trầm Lệnh nằm trong số những người giống như bà cụ không có mắt Âm Dương, ánh mắt sắc bén nhìn vào tấm thiệp mời mà Tể Tể đang cầm trong tay rồi nhanh chóng nhìn sang Hoắc Trầm Huy: “Cầm theo đồ?”
Hoắc Trầm Huy thấy rất rõ ràng, nhưng sợ hù đến mẹ ruột nên mới nhích lại gần Hoắc Trầm Lệnh bên kia, đè giọng nói xuống cực thấp: “Đã bị Tể Tể ăn rồi.”
Biểu cảm Hoắc Trầm Lệnh bình thản, rõ ràng là đã nằm trong dự liệu.
Hoắc Trầm Huy: “...”
Cắt!
Không thú vị!
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đầy vẻ đồng cảm, hai gương mặt đều thất vọng.
Hoắc Tư Thần bịch bịch bịch chạy tới tiện tay túm lấy Tể Tể rồi chạy qua phòng khách nhỏ, vừa chạy vừa hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, thứ mới vừa rồi là gì vậy, nhìn lớn như vậy dài như vậy.”
Cái bụng nhỏ của Tể Tể bắt đầu phát ra tiếng ọt ọt, bé tủi thân chép chép cái miệng nhỏ, dù sao thì âm khí nhìn rất là đậm đặc.
“Một con trăn khổng lồ đã chết ngàn năm, hồn bị luyện hóa thành con rối, mùi vị rất dở. Vả lại hơn ngàn năm rồi mà mới được có chút âm khí như vậy, còn không đủ nhét kẽ răng của Tể Tể.”
Hoắc Tư Thần: “...”
Tể Tể phỉ nhổ: “Quá vô dụng! Mới tích được có chút âm khí như vậy! Uổng công chết cả ngàn năm!”
Ba anh em nhà họ Hoắc và Bách Minh Tư: “...”
****3:
Hiểu rồi!
Tể Tể đang rất đói, một chút đó ngay cả ăn vặt cũng không được tính nữa là.
Tròng mắt Hoắc Tư Thần đảo một vòng, chợt có ý tưởng.
“Tể Tể ở bên này chơi đi nhé, anh ba đi tìm đồ ăn cho em.”
Hoắc Tư Thần nói xong thì đứng dậy đi ra ngoài, Hoắc Tư Tước nghĩ đến cái gì đó nên cũng đi theo.
“Tể Tể, anh hai cũng đi chung hỗ trợ.”
Tể Tể đáng yêu gật đầu: “Cám ơn anh hai, anh ba.”
Bé cảm ơn xong lại hỏi Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư: “Anh cả anh Minh Tư, các anh có đói không?”
Không hỏi còn đỡ, vừa hỏi một cái đúng là cảm thấy hơi đói.
Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể. lấy đồ ăn vặt trong ngăn kéo ở hộc tủ bên cạnh ra đút cho Tể Tể ăn: “Anh cả vẫn ổn, bên phòng bếp đã bắt đầu nấu cơm rồi, chắc là sắp được ăn cơm.
”
Bách Minh Tư nghe vậy thì giật mình: “Tể Tể, anh Tư Cẩn, em đến phòng bếp xem thử các loại bánh ngọt đã làm xong chưa, mang một ít đến cho Tể Tể lót dạ trước.”
Tể Tể cười đến mắt to cong lại: “Cảm ơn anh Minh Tư.”
Hoắc Tư Cẩn gật đầu: “Đi đi.”
Hoắc Tư Cẩn chờ sau khi Bách Minh Tư rời khỏi đây rồi, mới sờ lên cái bụng nhỏ của Tể Tể.
Đúng là rất đói bụng, cái bụng nhỏ của Tể Tể xẹp lép, còn đang kêu lên ùng ục nữa.
Thế là Hoắc Tư Cẩn lục hết toàn bộ đồ ăn vặt có ở căn phòng khách nhỏ này ra, phần lớn đều là các loại bánh khô hoặc là thịt bò khô, chắc là chống đói được.
“Tể Tể ăn đi.”
“Cảm ơn anh cả!”
“Đây!”
“Ngoàm ngoàm!”
…
Một kẻ thì dịu dàng cưng chiều đút ăn, một kẻ thì ăn đến không dừng được, càng ăn càng đói, càng ăn càng dữ dội.
Hoắc Tư Cẩn vốn còn đang cố gắng “cầu gì được nấy”, kết quả Tể Tể ăn một lát, tốc độ mở túi đồ ăn vặt của anh càng lúc càng nhau, tay đút đồ ăn đi đi về về cũng đã sắp nhanh đến nỗi biến thành tàn ảnh.
Tể Tể ăn một hồi, chợt nghe được tiếng gào khóc thảm thiết của Thỏ Đen.
“Đại nhân nhỏ, cứu mạng!”
Tể Tể ực một tiếng, một ngụm nuốt hết thịt trong miệng, hơi nghiêng cái đầu nhỏ. Bé chui ra khỏi lòng ngực anh cả hì hục đi mấy bước tới cửa sổ lớn sát mặt đất, đôi tay nhỏ mập bám vào cửa sổ sát mặt đất, nhìn ra ngoài.
Đó là giọng của Thỏ Đen.
Tể Tể thắc mắc: “Anh cả, không phải Thỏ Đen đang ở trang viên bên kia sao?”
Việc này Hoắc Tư Cẩn ngược lại biết, anh nghe nhắc đến Thỏ Đen, khóe miệng bỗng dưng giật một cái.
Tư Thần tám mươi phần trăm là muốn xách thẳng Thỏ Đen tới đưa cho Tể Tể ăn. Tư Tước lo một mình em trai không xử lý được con thỏ kia, sau đó mới đi qua hỗ trợ.
“Tể Tể, là hôm qua tụi anh nhờ chú út dẫn Thỏ Đen tới, vườn hoa ở trang viên bên kia đã được xử lý rất tốt, hoa cỏ ở nhà cũ bên này có nhiều chỗ không được tươi tốt lắm, thế nên chú út mới đưa Thỏ Đen đến dùng.”
Tể Tể bừng tỉnh hiểu ra: “Ra là như vậy.”
Lúc Tể Tể đang muốn hỏi sao lại nghe Thỏ Đen cầu cứu thì đã thấy anh ba trói Thỏ Đen lại thành cái bánh chưng nhỏ, xách hai cái chân nhỏ ngắn từ dải cây xanh bên cạnh xách qua bên này.
Hoắc Tư Tước đi theo bên cạnh, trong tay cầm gậy gỗ không biết tìm được ở đâu, thỉnh thoảng giơ giơ lên nhắm tới Thỏ Đen.
Hoắc Tư Cẩn: “...”
Tể Tể chớp chớp mắt to, hơi ngơ ngác.
“Anh cả, anh hai và anh ba đang chơi trò chơi gì với Thỏ Đen sao? Nhưng nếu như muốn đánh… anh hai dùng cây gậy bình thường này không đánh Thỏ Đen đau được đâu. Thỏ Đen là yêu quái, da dày thịt thô, không sợ những cây gậy bình thường đó.”