Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 657:

Hoắc Tư Cẩn vô thức nhìn ra xung quanh, cũng may bên phòng khách lớn này chỉ có mấy người bọn họ, bằng không để cho đám dì giúp việc nhìn thấy cũng sẽ bị hù sợ chết khiếp.

Tốc độ quá nhanh!

Tốc độ nhanh siêu việt bình thường!

Bởi vì nhóm Tư Cẩn lớn tiếng gọi Tể Tể nên nhóm ông cụ Hoắc ở trong phòng khách lớn bên này cũng nhìn theo.

Tể Tể đã xông tới bên cạnh cha nuôi, ôm lấy bắp đùi cha nuôi, ngẩng cái đầu nhỏ lên dùng giọng con nít non nớt gọi người.

“Cha.”

Hoắc Trầm Lệnh vội vàng ôm lấy đứa nhỏ, hơi bất ngờ, sao Tể Tể lại đột nhiên chạy tới.

“Tể Tể tìm cha có chuyện gì không?”

Tể Tể lắc đầu, mắt to chăm chú nhìn ra ngoài cửa.

Hoắc Trầm Lệnh cũng nhìn sang, đúng lúc quản gia đã dẫn Nghiêm Sĩ Tiến đi vào.

Nghiêm Sĩ Tiến đang có đồ trong tay nên rất yên tâm.

Cha nói chỉ cần để vật này lại nhà họ Hoắc thì cam đoan mỗi ngày bên nhà họ Hoắc đều sẽ liên tiếp xảy ra tai nạn, đến lúc đó ốc còn không mang nổi mình ốc, đâu còn thời gian mà nhúng tay vào chuyện vụn vặt của cả nhà Lý Chính Thanh.

“Chào ngài Hoắc, chào bà Hoắc.”

Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc dời tầm mắt khỏi chỗ Tể Tể bên kia, dừng lại trên người Nghiêm Sĩ Tiến vừa đi vào cửa đã lên tiếng chào hỏi, cau mày.

Bà cụ Hoắc chậm rãi lên tiếng: “Mấy năm gần đây nhà họ Hoắc chúng tôi và nhà họ Nghiêm các người cũng không lui tới, không biết Tiểu Nghiêm tổng đột nhiên tới có chuyện gì không?”

Đương nhiên là vì không muốn để cho chuyện mục nát mười năm trước bị lật ra rồi, không muốn nhà họ Nghiêm bị kéo vào trong sóng gió.

Nghiêm Sĩ Tiến thầm nghĩ như vậy, nhưng nụ cười trên mặt lại đặc biệt khiêm tốn lấy lòng.

“Thật ra nên tới từ sớm rồi, chỉ là con người của cháu hồ đồ, không hiểu chuyện. Thân thể của cha không được khỏe, ông nội thì lại ở ẩn quanh năm, thế nên mới sơ suất chuyện thăm viếng.

Cha đã răn dạy cháu rồi, vừa hay mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội sắp đến nên mới bảo cháu đích thân tới đưa thiệp mời cho hai cụ. Hy vọng đến lúc đó hai cụ có thể nể mặt đi đến nhà cũ của nhà họ Nghiêm bên đó ngồi.”

Nghiêm Sĩ Tiến thả tư thái của mình xuống mức cực thấp, nở nụ cười hết sức kính cẩn.

Ông cụ Hoắc còn chưa kịp lên tiếng thì Tể Tể đã buông chân dài bự của cha nuôi ra, chân nhỏ mập mềm mại hì hục chạy đến bên người Nghiêm Sĩ Tiến, duỗi đôi tay nhỏ mập mạp ra.

Bé ngẩng cái đầu nhỏ lên, nhìn chằm chằm vào âm khí màu đen hỗn loạn dâng trào kia, nuốt nước miếng hai cái rồi cất giọng non nớt đáng yêu nói.

“Chú Nghiêm, có thể cho Tể Tể thứ này được không?”

Bé thật sự rất đói, sắp không nhịn được nữa rồi.

Nếu còn không cho thì Tể Tể sẽ ra tay cướp đấy.

Nghiêm Sĩ Tiến vội vàng ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang với tầm mắt của Tể Tể, nụ cười trên mặt vô cùng cưng chiều.

“Đương nhiên rồi, đây vốn là thiệp mời muốn đưa cho ngài Hoắc và bà Hoắc mà. Cháu là Tể Tể, cháu gái nhỏ của ngài Hoắc và bà Hoắc đúng không?”

Tể Tể gấp rút gật đầu, lần nữa nuốt một ngụm nước miếng.

“Là cháu, cháu chính là Tể Tể!”

Nghiêm Sĩ Tiến nhớ đến lúc cha ra cửa đã nói, tốt nhất là trong vòng nửa tiếng đưa thứ này lên trên tay của hai lão già nhà họ Hoắc. Đến lúc đó lệ khí nặng nhất, ảnh hưởng cũng mạnh nhất.

Đưa cho Tể Tể và đưa cho hai lão già kia không có gì khác nhau, dù sao nghe đồn nhà họ Hoắc vô cùng cưng chiều đau lòng đứa con gái mà Hoắc Trầm Lệnh nhận nuôi này.

Trong nháy mắt anh ta buông tay, một luồng âm khí rót thành một cái bóng đen thô to nhanh chóng chui ra khỏi thiệp mời, lao thẳng tới Tể Tể đang hấp tấp đi đón lấy thiệp mời.

Nhưng trong khoảnh khắc cái bóng đen cường tráng kia chạm tới bàn tay Tể Tể, thân thể nó đột nhiên cứng đờ, ngay sau đó lập tức quay đầu bỏ chạy.

Trời mẹ ơi!

Âm khí trên người vật nhỏ kia còn nặng hơn cả con quỷ oán hận cấp cao như nó, đây không phải là đi đưa đồ ăn hay sao?

Chạy trốn lẹ lên!

Nhanh lên!

Kết quả nó vừa quay đầu, thân thể thật dài phía sau còn chưa kịp dời đi chỗ khác thì đã bị bàn tay nhỏ tóm lấy.

Con quỷ còn chưa kịp gào lên đã bị thực lực nghiền ép.

Tể Tể túm lấy đuôi thứ đó kéo về phía mình một phát, sau đó kéo qua vo viên vo viên. Bé quay lưng với nhóm ông cụ, vo con quỷ thành một viên nhỏ rồi ném vào trong miệng, nhóp nhép nhóp nhép ba ngụm là xử lý xong.

Ai!

Vẫn còn quá ít!

Tể Tể cảm giác chỉ đủ để nhét kẽ răng, khuôn mặt nhỏ nhắn ũ rũ xuống. Bé ỉu xìu cầm thiệp mời ì ạch đi qua chỗ cha nuôi bên kia.

Mặc dù Nghiêm Sĩ Tiến sinh ra trong thế gia Huyền môn, nhưng là thuộc về cái dạng không có chút tư chất nào ở trong gia tộc đó, nên hoàn toàn không hiểu những thứ kia, ỷ vào gia tộc che chở mà lăn lộn thương trường.

Anh ta không nhìn thấy cái bóng đen vai u thịt bắp đã bị Tể Tể vo viên tiêu diệt đó, chỉ cảm thấy mới vừa rồi cả bầu không khí lạnh băng đến đáng sợ, đứa nhóc này lại trong nháy mắt ỉu xìu nên cho là chuyện đã thành.

Anh ta cũng không muốn nán lại nhà họ Hoắc thêm một khắc nào nữa, nhất là Hoắc Trầm Lệnh còn là đối thủ cạnh tranh với anh ta ở trên thương trường. Hết lần này tới lần khác bất kể là hạng mục nào anh ta đều chơi không lại Hoắc Trầm Lệnh, đương nhiên là có thể không gặp thì đừng gặp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free