Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 656:
Đương nhiên bà còn không biết Tể Tể có thể tách ra chơi, còn kinh dị hơn cả phim kinh dị nữa kìa.
Bên ngoài sân vang lên tiếng xe hơi. Xe dừng lại, hai anh em Hoắc Trầm Huy Hoắc Trầm Lệnh đưa Cố Thích Phong và cha con Bạc Dịch Ninh xuống xe.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh lớn tiếng gọi người: “Cha, mẹ!”
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh cũng đi theo gọi người: “Bác Hoắc, bác gái Hoắc.”
Bạn nhỏ Bạc Niên mơ màng tỉnh dậy mở to mắt, cất giọng con nít non nớt gọi người: “Ông nội Hoắc, bà nội Hoắc ơi.”
Bạn nhỏ Bạc Niên thấy bà cụ Hoắc đang ôm Tể Tể thì vội vàng xuống khỏi lòng ngực cha ruột, mở rộng bước chân chạy tới bên chỗ bà cụ Hoắc.
“Bà nội Hoắc, cháu có thể chơi chung với Tể Tể được không?”
Bà cụ Hoắc cười đến không khép miệng lại được: “Đương nhiên rồi.”
Bà vừa nói vừa đặt Tể Tể xuống, để cho ba đứa cháu trai dẫn hai đứa nhỏ đi qua phòng khách bên kia chơi. Bà ấy gọi các dì giúp việc chuẩn bị đồ ăn.
Bà cụ Hoắc không thấy cháu trai lớn, mới hỏi thêm một câu.
“Trầm Huy, Tư Lâm và Tiểu Tương đâu rồi?”
Cái này thì Hoắc Trầm Huy biết: “Một hạng mục thí nghiệm ở trường thằng bé xảy ra chút vấn đề nên thằng bé đã đến trường học rồi. Về phần Tiểu Tương, thằng bé…”
Nét mặt Hoắc Trầm Lệnh không có vẻ như đang nói láo: “Cha ruột của thằng bé đã đến, đón thằng bé rời đi rồi.”
Bà cụ Hoắc nghẹn họng: “Cha ruột của Tiểu Tương vẫn còn sao?”
Tầm mắt của ông cụ Hoắc đảo qua trên mặt Bạc Dịch Ninh, nhìn biểu cảm đó cũng biết cha của Tiểu Tương đoán chừng cũng có vấn đề. Ông ấy bèn mở miệng đổi đề tài.
“Trầm Lệnh, đã thu gom xong hết tài liệu vụ án cả gia đình ba người Lý Chính Thanh chưa?”
Hoắc Trầm Lệnh khẽ gật đầu, chuẩn bị đến phòng sách thương lượng với ông cụ.
Bà cụ Hoắc cũng biết chuyện của Lý Chính Thanh, nghe vậy hơi ngạc nhiên.
“Một nhà ba người bọn họ sao rồi? Vẫn chưa điều tra lại sao?”
Ông cụ Hoắc cũng không giấu diếm, dù sao vụ án này đã được điều tra lại lần nữa. Thế lực dính dáng sau lưng khẳng định không nhỏ, đến lúc đó cũng không giấu được.
“Mười năm trước cả nhà ba người bọn họ đã đi cả rồi, đều là bị người ta giết hại, chúng tôi đang thu gom chứng cứ.”
Bà cụ Hoắc cứng đờ, sau khi xác định ông cụ không phải đang nói đùa thì lập tức vỗ bàn tay lên trên bàn trà một cái rầm.
“Thứ khốn nạn nào làm vậy, một giáo viên tốt như thế, lương tâm bọn họ bị chó ăn mất rồi sao?”
Một dì giúp việc đi từ bên ngoài vào bước nhanh đến.
“Thưa ông chủ, bà chủ, Tiểu Nghiêm tổng đến, nói là tới để tự mình đưa thiệp mời cho hai cụ.
”
Ở phòng khách nhỏ bên kia, lúc này Tể Tể nhìn xuyên qua kính cửa sổ sát mặt đất trông thấy một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi đang đứng ở cổng chính đằng xa, chép miệng một cái, bắt đầu nuốt nước miếng.
Oa oa oa, có đồ ăn ngon đưa tới cửa!
****2:
Bách Minh Tư theo ánh mắt Tể Tể nhìn sang, bất ngờ nhìn thấy người quen.
“Tiểu Nghiêm tổng.”
Tể Tể nhấp từng ngụm từng ngụm nước miếng, trái tim nhỏ co lại.
“Anh Minh Tư, người đó… không phải bạn của anh hay là bạn của ông nội Bách đúng không?”
Hai người nói chuyện cũng thu hút sự chú ý của ba anh em nhà họ Hoắc.
Hoắc Tư Cẩn đã bắt đầu học quản lý công việc công ty, mặc dù rất ít nhưng cũng đã gặp qua người kia.
“Anh ta là cháu đích tôn của nhà họ Nghiêm, tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Huy.”
Bách Minh Tư bổ sung thêm: “Nhà họ Nghiêm hiện đang là một trong năm thế gia lớn của Huyền môn, vốn liếng hùng hậu, bà cụ Nghiêm rất ít giao thiệp với bên ngoài, hiếm khi lộ diện.”
Hoắc Tư Thần tò mò: “Giờ này mà vẫn còn năm thế gia lớn của Huyền môn sao? Nhà họ Bách các anh được tính là hạng mấy?”
Bách Minh Tư lắc đầu: “Nhà họ Bách chưa có xếp hạng.”
Chủ yếu là do ông cố tự cảm thấy hậu duệ Huyền môn suy thoái, Huyền môn đời sau không bằng đời trước, không chỉ lực lượng thuật pháp mà còn cả tính cách.
Vậy nên nhà họ Bách chưa từng tham gia bất kỳ chuyện lớn gì của Huyền môn, đương nhiên không nằm trong số năm thế gia lớn của Huyền môn rồi.
Tể Tể không hiểu những thứ đó, bé lại nhấp một ngụm nước miếng, hấp tấp hỏi Bách Minh Tư.
“Thế nên anh Minh Tư, người đó là bạn của ông nội Bách phải không?”
Bách Minh Tư mỉm cười lắc đầu: “Không phải.”
Nhà họ Nghiêm và nhà họ Bách không đi trên một con đường, đương nhiên không quen thuộc rồi.
Ở thế hệ đồng lứa với ông cố, ông cụ Nghiêm và ông cố vẫn có chút giao tình, nhưng từ sau khi ông cụ Nghiêm ở ẩn ít giao du với bên ngoài, nhà họ Bách bọn họ và nhà họ Nghiêm cũng cắt đứt lui tới.
Từ khi cậu bắt đầu có ký ức, chưa từng thấy ông nội và nhà họ Nghiêm có qua lại tới lui.
Tể Tể ôm lấy chân dài của Bách Minh Tư oa lên một tiếng, sau đó nện bước chân ngắn hì hục hì hục chạy sang phòng khách lớn bên kia.
Bốn người Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Bách Minh Tư thấy vậy thì vội vàng đuổi theo.
“Tể Tể, cẩn thận kẻo té!”
Tể Tể vừa hưng phấn chạy tới phòng khách lớn bên kia vừa dùng giọng non nớt đáp lại: “Không đâu không đâu, Tể Tể ổn mà!”
Bởi vì Tể Tể nhìn thấy âm khí nồng nặc nên mới chạy một lèo tới, cũng sắp chạy ra tàn ảnh luôn rồi.