Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 654:
Chim Chín Đầu số 6: “...”
Được đấy!
Lời quỷ mà mấy người cũng dám tin à!
Vừa rồi khi nó cảm nhận được nguy hiểm thì điên cuồng chạy trốn, rồi lại đột nhiên bị một lực hút cực mạnh hút nó lui lại một nhanh chóng, rồi đến khi nó lấy lại tinh thần thì đã bị Tể Tể xách lấy sau cổ của thân thể mèo này.
Thật đúng là... một lời khó nói hết.
Minh Tể Tể còn dùng giọng nói bi bô uy hiếp nó: “Bản Tể Tể biết mày là ai, nhưng mà bây giờ mày đã trở thành một con mèo, vậy thì làm tốt một con mèo đi, nếu không... bản Tể Tể lập tức nuốt mày!”
Nó có thể cam lòng sao?
Đương nhiên là không thể!
Dù thế nào nó cũng là Chim Chín Đầu mà!
Cho dù là một phân thân, nhưng cũng là Chim Chín Đầu lớn hơn Minh Tể Tể vạn vạn năm!
Vì vậy nó u ám uy hiếp lại: “Vậy à? Vậy mày nuốt tao đi, xem xem là tao chết trước, hay là nhược thủy trong cơ thể tao làm mày lập tức nổ tung mà chết trước!”
Minh Tể Tể nhìn nó, hỏi một câu phải gọi là hoang mang.
“Lẽ nào mày bị trấn áp lâu quá rồi, nên không biết bản Tể Tể có thân thể bất tử?”
Nó cười khẩy nói: “Thân thể bất tử chỉ là không chết, chứ không có nghĩa là không thể tiêu vong! Ngay cả cha mày, Phong Đô Đại Đế cũng sẽ có một ngày biến mất trong trời đất này!”
Minh Tể Tể tức giận.
Trực tiếp bắt đầu vo viên một cách quen thuộc, nó bị vo cho khổ không thể tả, dẫu sao thân thể bây giờ của nó là một con mèo mướp nhỏ, nên thứ bị vo gấp xếp lại đều là thân thể của nó.
Hơn nữa đứa nhóc vô sỉ Minh Tể Tể này còn không gập lại theo tập tính của mèo, bé trực tiếp trải nó ra, cái bụng hướng lên trên, sau đó nắm lấy tứ chi của nó bẻ về phía sau, rồi lại bắt đầu gập theo phương hướng ngược lại.
Nó đau tới kêu gào thảm thiết, lập tức xin tha.
Nhưng Minh Tể Tể còn chưa hết giận, vẫn cứ hút lấy âm khí không nhiều lắm trên người nó.
Sau đó dẫn tới bây giờ, nó phát hiện hình như mình thật sự không có gì khác biệt với một con mèo bình thường cả, trừ trong đầu biết mình là một phân thân đứng hàng thứ 6 của Chim Chín Đầu ra, tiếp nữa thì chẳng còn gì cả.
Đương nhiên Hoắc Tư Thần không biết Tể Tể còn có chuyện này với Chim Chín Đầu số 6, nhìn con mèo con ỉu xìu dường như là thở ra thì nhiều hít vào thì ít này, cậu nhíu mày.
“Tể Tể, có phải là con mèo con này sắp chết rồi không?”
Tể Tể nhìn Chim Chín Đầu số 6 nửa sống nửa chết một cái, nghĩ tới đây là một trong những phân thân của Chim Chín Đầu, cho dù phân thân bị bé nuốt mất, kỳ thật bản thể cũng không chết được, thế là nhíu mày lắc đầu.
“Sẽ không đâu anh ba, mạng nó lớn lắm!”
Mắt Hoắc Tư Thần sáng lên: “Tể Tể, có phải lời đồn là thật không, mèo có chín mạng, vì vậy không chết được?”
Tể Tể nghĩ tới Chim Chín Đầu có chín cái đầu, cũng có nghĩa là có chín cái mạng, thế là gật đầu.
“Con mèo này thì đúng là vậy!”
Bách Minh Tư nghe vậy, không khỏi nhìn con mèo con ỉu xìu này nhiều thêm mấy cái.
Mèo có chín cái mạng?
Là người thừa kế gia tộc thông linh của nhà họ Bách, đương nhiên cậu biết mèo không hề có chín cái mạng.
Thần hồn trong cơ thể con mèo con này là một con chim, chim có chín cái mạng.
Con ngươi Bách Minh Tư co lại, trong đầu không khỏi nghĩ tới Chim Chín Đầu trong lời đồn!
Sắc mặt cậu khẽ biến đổi, nhưng lực chú ý của ba anh em nhà họ Hoắc đều đang đặt trên người Tể Tể, vì vậy không cảm nhận được khác thường.
Ngược lại là Chim Chín Đầu số 6 đang bị thương nặng tới ngay cả nâng mí mắt lên cũng khó lại cảm nhận được, nó cố gắng mở mắt ra, tưởng rằng con người này không nhìn thấu được nó, thế là lộ ra ánh mắt lấy lòng cầu xin giúp đỡ với cậu.
Bách Minh Tư thấy vậy, trực tiếp lấy ra một lá bùa trấn quỷ đặt ở trong lồng, rồi lợi dụng thuật pháp dán bùa lên lòng bàn chân chân trước của Chim Chín Đầu số 6.
Chim Chín Đầu số 6 lập tức bị sức mạnh của bùa chú ảnh hưởng tới ngất đi.
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn qua.
Bách Minh Tư cũng chớp chớp mắt với bé, rồi lắc đầu nhẹ.
Tể Tể hoang mang, nhưng vô cùng ngoan ngoãn mà gật đầu.
Đúng lúc ông cụ Hoắc dừng xe lại: “Đến rồi.”
****1:
Sau khi xuống xe, lúc bọn họ đi lên đằng trước hơn năm trăm mét thì trông thấy bốn chữ to “nghĩa trang liệt sĩ”, lúc này ngay cả tiểu bá vương hiếu động hoạt bát như Hoắc Tư Thần cũng phải yên tĩnh lại.
Thật ra thì hằng năm ông cụ Hoắc đều sẽ dẫn tiểu bối trong nhà họ đến khu nghĩa trang liệt sĩ này để bái tế các chiến hữu đã qua đời, nhưng đều là vào lúc thanh minh tảo mộ.
Thế nên ngay từ ban đầu dù cho khoảng cách đi đến cái nghĩa trang này không tính là xa thì bọn họ cũng không nghĩ tới ông nội sẽ dẫn bọn họ đi đến chỗ này.
Ông cụ Hoắc cũng thẳng thắn, bế Tể Tể ở trong ngực Hoắc Tư Tước qua, trầm giọng hỏi bé.
“Tể Tể nhìn thử xem bên này còn có bao nhiêu người đang ở.”
Tể Tể hơi ngơ ngác, dù sao bé đã cho ông nội máu Minh Vương rồi, tình huống bên này lẽ ra ông nội phải biết rõ mới đúng.
Ba anh em nhà họ Hoắc và Bách Minh Tư vô thức giương mắt nhìn sang.
Ngoại trừ từng khối bia đá ra thì cả nghĩa trang sạch sẽ đến mức gần như không tìm thấy một chiếc lá rụng.