Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 653:
Tể Tể vừa nghe là thứ anh ba muốn tặng cho bé, lập tức mỉm cười đáng yêu.
“Anh ba không sốt ruột không sốt ruột, trên đây có âm khí, Tể Tể lập tức có thể tìm được nó.”
Sống lưng Chim Chín Đầu số 6 đang khập khiễng chạy như bay vào trong rừng chợt lạnh toát, nó có một loại dự cảm không được tốt cho lắm.
Đồng thời lúc này, trong một ngôi biệt thự đắt tiền trong khu Đông Thành của Đế Đô cách đây ngoài trăm dặm truyền tới một tiếng kêu đau đớn.
Nghiêm Sĩ Tiến nhổ ra một ngụm máu, che ngực nhanh chóng nghiêng đầu nhìn về phía một khối ngọc bội ở trước mặt.
Ngọc bội cạch một tiếng, chia măn xẻ bảy.
Thế này là... trận pháp bị phá?
Vẻ mặt Nghiêm Sĩ Tiến không dám tin, sau đó lập tức trở nên hoảng sợ, anh ta bất chấp đau đơn trong ngực, đứng dậy lảo đảo chạy ra bên ngoài, vừa chạy vừa gọi tài xế.
“Tiểu Lưu, mau, lái xe đưa tôi tới nhà cũ bổn gia gặp cha tôi!”
Thế này là đã sắp xảy ra chuyện lớn rồi!
****0:
Tình huống của nhà họ Nghiêm như thế nào Tể Tể không biết, dù sao bé vẫn chưa trở về.
Trên đường cái, ông cụ Hoắc có hơi không yên lòng, bởi vì Tể Tể một mình một người xông vào trong rừng rậm.
Ba anh em nhà họ Hoắc và Bách Minh Tư cũng lo lắng, muốn đi vào trong theo, thì lại nhìn thấy Tể Tể vừa xông thẳng vào trong rừng đang bước đôi chân ngắn chạy bình bịch bình bịch ra ngoài từ một khe núi cách đó không xa.
Có lẽ là không tìm đúng phương hướng, sau khi ra ngoài bé đứng ở trên đường cái hoang mang nhìn xung quanh, hai má mũm mĩm phồng lên sốt ruột tìm kiếm mọi người.
Cách không tính là xa, mọi người đều nghe thấy giọng nói non nớt vội vã của bé.
“Mấy người ông nội đâu rồi ạ?”
Ông cụ Hoắc hiếm thấy mà bật cười, nhanh chóng phát ra tiếng.
“Tể Tể, ông nội ở chỗ này!”
Nói xong lời này, ông cụ Hoắc vừa định đi qua đón người, Tể Tể đã bước đi như gió, đôi chân nhỏ chạy tới xuất hiện tàn ảnh, xông về phía bên này giống như một viên đạn.
Giọng nói bi bô vui vẻ vô cùng vang dội.
“Ông nội!”
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần nhìn thấy lực xung kích của Tể Tể thì bị dọa cho hết hồn.
“Tể Tể!”
Ngược lại là Bách Minh Tư, ánh mắt nhìn về phía Tể Tể vẫn luôn vô cùng dịu dàng, tràn đầy yêu thương, không hề có chút lo lắng nào.
Tể Tể đã chạy vào trong ngực ông cụ Hoắc, một tay ôm lấy cổ ông cụ Hoắc, một tay xách lấy con mèo mướp đang ủ rũ.
“Anh cả anh hai anh ba, sao vậy ạ?”
Hoắc Tư Cẩn lập tức nhìn về phía ông cụ: “Ông nội, ông...”
Ông cụ Hoắc ôm Tể Tể đi về phía chiếc xe: “Ông làm sao hả?”
Hoắc Tư Cẩn: “...
”
Được rồi!
Lo lắng vô ích rồi!
Mặc dù sức tấn công khi đó của Tể Tể nhìn vô cùng đáng sợ, nhưng rõ ràng bé đã khống chế vô cùng tốt.
Bọn họ coi Tể Tể thành một bé con bình thường, ông nội tuổi đã lớn, nếu thật sự bị lực tấn công mạnh như vậy đụng vào, nhất định sẽ phải đưa đi cấp cứu.
Hoắc Tư Cẩn sờ mũi, cười nhẹ một tiếng.
“Không sao ạ, nếu không thì để cháu ôm Tể Tể cho?”
Hoắc Tư Tước trực tiếp duỗi tay ra ôm lấy Tể Tể từ trong lòng của ông nội.
“Để cháu!”
Hoắc Tư Thần chậm một bước nhìn anh hai ôm lấy Tể Tể chạy về phía chiếc xe thì vội vàng đuổi theo.
“Em em em em! Anh hai, anh quên lúc trước khi ở trên xe vẫn luôn là anh ôm Tể Tể sao, mau đưa em ôm! Mau lên! Đã bao lâu em không ôm Tể Tể rồi?”
Bách Minh Tư thấy vậy thì vừa cười vừa đi theo.
Ông cụ Hoắc đẫn bốn đứa nhỏ lên xe, sau đó tiếp tục lái về phía trước.
Hoắc Tư Cẩn ngồi ở vị trí phó lái, mấy người Bách Minh Tư ngồi ở hàng ghế sau.
Hoắc Tư Thần và Hoắc Tư Tước còn đang tranh nhau quyền ôm Tể Tể, ông cụ Hoắc nhìn ra phía sau một cái qua gương chiếu hậu, từ từ nói.
“Tư Tước Tư Thần, không thì các cháu mỗi người một nửa?”
Hai mắt Tể Tể sáng lên, lập tức gật đầu.
Khi bé vừa chuẩn bị chia mình ra thành hai nửa, lại đột nhiên nghĩ tới ông nội vẫn còn ở đây, thế là lập tức dừng suy nghĩ này lại.
Không được không được!
Sẽ dọa sợ ông nội mất!
Cho tới bây giờ bé còn chưa biết, lúc bé đang ngủ ở phòng xác của bệnh viện số một đã từng làm ra hành động đáng sợ là chia mình ra thành mấy mảnh rồi chơi với các ông cụ.
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Bách Minh Tư lại nhớ rất rõ ràng.
Cho dù biết đó là Tể Tể, nhưng phân thành mấy khối rồi mẹ nó ôm chơi, chuyện đó...
Hoắc Tư Thần nhe răng cười, không cướp nữa.
“Cũng không cần phải như vậy!”
Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư nhìn nhau một cái, vô cùng ăn ý mà rời ánh mắt đi nhịn cười.
Hoắc Tư Thần rảnh tới buồn chán, còn chưa tới điểm đến, cậu vừa quay đầu qua thì nhìn thấy con mèo mướp nhỏ vừa rồi bị Tể Tể ném lại vào trong lồng.
“Tể Tể, con mèo con này đúng thật đã bị em bắt về rồi này.”
Vừa rồi khi Tể Tể được anh hai ôm lên trên xe bé đã biết, con mèo hoang nhỏ này là món quà anh ba chuẩn bị tặng cho bé, vì vậy bé cũng không nhắc tới bên trong không phải là mèo mướp, mà là phân thân của Chim Chín Đầu, bé cười híp mắt gật đầu, dùng giọng nói non nớt nói chuyện với anh ba.
“Đúng vậy, nó... sức khỏe không quá tốt, không chạy được xa, Tể Tể vừa đi vào là đã nhìn thấy nó rồi, vì vậy Tể Tể quay lại rất nhanh ấy.”