Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 652:
Bởi vì nơi đây bố trí Trận Pháp Uổng Mạng, hơn nữa người bố trận có đạo hạnh cực cao, vì vậy vong hồn chết oan sẽ bị trận pháp giam cầm ở tại chỗ, cho dù có nhân viên tiếp đón của điạ phủ tới, cũng không dễ mà phát hiện ra được.
Tể Tể không hiểu trận pháp, không biết cái gì gọi là Trận Pháp Uổng Mạng.
Theo Tể Tể, với bé thì trận pháp này chỉ là một cái lồng bằng giấy.
Bé duỗi ngón trỏ tay phải ra, đâm nhẹ một cái vào đường mép của trận pháp.
Bách Minh Tư vừa định nhắc nhở Tể Tể là đã sai vị trí rồi, mắt trận không nằm ở đó, sau đó thì nhìn thấy Trận Pháp Uổng Mạng rào một tiếng vỡ tan.
Bách Minh Tư: “...”
Mấy người Hoắc Tư Thần cũng có thể nhìn thấy những cái đó, sau đó lại nhìn thấy có một cái lồng khổng lồ màu đen cực kỳ lạnh lẽo nổi lên, mắt bọn họ đều trợn tròn.
“Anh Minh Tư, đó là cái gì vậy?”
Bách Minh Tư cũng nhìn thấy, cậu giật mình, sau đó lập tức dùng ba lá bùa định hồn cho một nhà ba người Lý Chính Thanh.
“Đó là Hấp Hồn Trận!”
Khi Tể Tể nhìn thấy Hấp Hồn Trận hiện lên từ dưới mặt đất thì đôi mắt to đen láy càng trừng tròn hơn, giọng nói non nớt vô cùng hưng phấn.
“Anh Minh Tư, Tể Tể thích cái trận này!”
Thật sự là tốt quá!
Rất nhiều rất nhiều rất nhiều âm khí!
Hơn nữa còn vô cùng nồng đậm, nồng đậm tới nỗi bé nghĩ cũng chẳng nghĩ đã há cái miệng nhỏ ra điên cuồng nuốt xuống.
Ông cụ Hoắc nhìn, rồi lại nhìn, rồi từ từ quay mặt đi.
Được rồi!
Công chúa nhỏ của địa phủa, ăn âm khí vân vân, hình như là chuyện rất bình thường.
Mới chỉ mười mấy giây, Tể Tể đã hút sạch sẽ âm khí bên trong Hấp Hồn Trận, sau cùng còn chép miệng, trên gương mặt bánh bao mũm mĩm là vẻ còn chưa thỏa mãn.
Hoắc Tư Thần nhìn hiểu được: “Tể Tể, em vẫn chưa ăn no à?”
Tể Tể gật đầu: “Vâng ạ, ít quá, nhiều lắm cũng chỉ tính là món khai vị.”
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần: “...”
Âm khí đó nồng đậm tới trình độ duỗi tay ra là không nhìn thấy năm ngón, hơn nữa còn to khổng lồ, gần như là che kín khắp cả khu rừng.
Bé đã nuốt hết toàn bộ, vậy mà chỉ là món khai vị.
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng.
Bách Minh Tư nghĩ tới lượng ăn dạo này của Tể Tể, lập tức nhỏ giọng nói chuyện với Hoắc Tư Cẩn.
“Lượng cơm của Tể Tể nhiều hơn ngày trước không chỉ gấp ba lần, sau khi về trang viên, anh Tư Cẩn nhớ bảo phòng bếp chuẩn bị thêm nhiều nguyên liệu nấu ăn nhé, nếu không, có lẽ Tể Tể sẽ không ăn no được.
”
Hoắc Tư Cẩn suy nghĩ: “Sao đột nhiên lại trở nên lớn như vậy?”
Bách Minh Tư mím môi: “Có lẽ là có liên quan tới lần biến lớn này của Tể Tể, dù sao thân thể cũng to như vậy, có lẽ bé còn chưa khống chế được, thân thể to như thế, lượng cơm gấp bội gấp bội cùng là chuyện bình thường.”
Hoắc Tư Cẩn ừ một tiếng: “Nguyên liệu thức ăn không phải là vấn đề, thân thể Tể Tể khỏe mạnh là được.”
Hoắc Tư Tước cũng gật đầu: “Đúng vậy, chỉ cần thân thể Tể Tể khỏe mạnh, sao nhà họ Hoắc không nuôi được một Tể Tể chứ.”
Bách Minh Tư nghĩ tới sức chiến đấu của Tể Tể khi ở cửa hàng tiện lợi, yên lặng rời ánh mắt đi.
Dù sao cậu cũng đã nhắc nhở rồi.
Đương nhiên, cậu cũng đã lập kế hoạch một mình chuẩn bị một chút đồ ăn đồ uống thêm cho Tể Tể.
Tình huống giống như hôm nay, nếu như cậu có chuẩn bị từ trước, Tể Tể sẽ không bị đói tới mức đang ngủ mà còn há miệng đợi đút ăn.
Nghĩ tới khi Tể Tể đang ngủ, một bé tròn tròn há cái miệng nhỏ ra “a a a a” thúc giục bọn họ đút cho mình ăn, yêu thương trong mắt Bách Minh Tư giấu cũng không giấu được.
Đáng yêu quá.
Bởi vì phải giúp đỡ một nhà ba người chú Lý, trận pháp bên này đã bị Tể Tể phá hủy hoàn toàn, đương nhiên người bố trí trận pháp sẽ biết, có lẽ còn sẽ phái người tới đây điều tra.
Để đảm bảo an toàn cho một nhà ba người chú Lý, Tể Tể nhìn xung quanh.
Ở trên xe của ông cụ Hoắc không có bất kỳ đồ trang trí gì, bên cạnh lại có một cái lồng, bên trong trống không.
Nhưng trước đó mấy người chú Lý là người, chứ không phải là yêu quái giống như Thỏ Đen.
Nhưng nhìn thấy anh hai đang cầm điện thoại di động, mắt của Tể Tể sáng lên.
“Anh hai, Tể Tể có thể để chú Lý vào trong điện thoại di động của anh không ạ?”
Mặc dù Hoắc Tư Tước kinh ngạc, nhưng cũng lập tức đưa điện thoại di động qua.
“Tể Tể, cho em.”
Hoắc Tư Cẩn cũng lấy điện thoại ra đưa tới trước mặt Tể Tể, Hoắc Tư Thần dứt khoát nâng tay sắn tay áo lên, lộ ra đồng hồ thông minh cho trẻ em ở trên cổ tay.
“Tẻ Tể, chỗ anh ba cũng có thể đựng.”
Tể Tể nhìn qua, vốn bé định để một nhà ba người chú Lý ở cùng một chỗ, cuối cùng dứt khoát đặt mỗi người trong một chiếc điện thoại của các anh.
Dù sao các anh trai cũng có máu Minh vương, cho dù oán khí của mấy người chú Lý có nặng hơn đi chăng nữa, cũng không thắng được máu Minh Vương bé đưa cho.
Sau khi cất xong, Tể Tể nhìn cái lồng trống không bên cạnh, tò mò hỏi.
“Anh Minh Tư, cái lồng này dùng để đựng cái gì vậy ạ?”
Hoắc Tư Thần nhìn qua, sau đó vỗ bốp một cái vào đùi.
“Ôi! Con mèo con kia chạy mất rồi! Anh chuẩn bị tặng nó cho Tể Tể.”