Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 650

Đợi khi ông nhìn về chỗ không xa đó một lần nữa, thì nhìn thấy ba quỷ hồn khi trước đã gặp.

Hoắc Tư Thần càng sốt ruột hơn, mong đợi dán qua.

“Tể Tể, anh ba cũng muốn! Trước đó anh ba có thể nhìn được những quỷ hồn đó, sau đó không biết tại sao không nhìn thấy nữa, nhưng anh ba không muốn không nhìn thấy, bây giờ vô cùng muốn nhìn thấy, nhưng mà không nhìn thấy, Tể Tể mau giúp anh ba nhìn được đi.”

Bàn tay nhỏ của bé đặt lên trán anh ba, không tra ra được máu Minh Vương.

“Ơ?”

Trước đây trong cơ thể cha nuôi ở nhân gian và các anh trai đều có máu Minh Vương Tể Tể trồng xuống mà, tại sao bây giờ đều không còn nữa?

Tể Tể nghi ngờ, vội vàng tra xét một chút trên mi tâm của Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước.

Cũng không có.

Tể Tể nghiêng đầu nghĩ, lẽ nào là cha Minh vương đã thu lại rồi sao?

Dù sao với máu Minh Vương, trừ bé ra thì chỉ có cha Minh Vương có, bé không thu hồi lại, vậy chỉ có thể là cha Minh Vương làm.

Hoắc Tư Thần vẫn đang chờ đợi, vẫn chưa nhìn thấy được, thế là cậu lại không nhịn được bắt đầu thúc giục.

“Tể Tể, vẫn chưa được sao?”

Tể Tể vội vàng lắc đầu, ngón tay lướt nhẹ qua chỗ mi tâm của ba anh trai, ba giọt máu Minh Vương lập tức chui vào trong mi tâm của ba anh trai.

Bé quay đầu nhìn anh Minh Tư, có lẽ máu Minh Vương trong cơ thể anh Minh Tư cũng đã bị thu hồi lại rồi, thế là bé quả quyết lại ấn một cái lên mi tâm của anh Minh Tư.

Bách Minh Tư muốn ngăn cũng đã không kịp.

Máu Minh Vương vào cơ thể, năng lượng còn mạnh hơn cả máu đã bị Tể Tể tinh luyện vừa rồi của cậu.

Bách Minh Tư nhanh chóng nhắm mắt cảm nhận, mắt Âm Dương được thăng cấp nhanh chóng, tất cả quỷ quái trong vòng trăm dặm đều không thể ẩn tránh khỏi mắt cậu.

Sau đó, cậu nhìn thấy con mèo mướp đã nhân lúc cậu đấu với nữ quỷ kia mà chạy trốn khỏi lồng đang nấp vào trong một cái hố trong rừng rậm.

Hồn phách bên trong cơ thể con mèo mướp đó hoàn toàn không phải là mèo.

Mà là một con chim.

Hình như cậu đã nhìn thấy con chim đó ở đâu đó, nhưng mà tạm tời không nghĩ ra được.

Lúc Bách Minh Tư đang tập trung suy nghĩ nhìn kỹ càng bên đó, Tể Tể đã thu tay lại, trượt xuống khỏi lòng ông nội, chạy bịch bịch về phía một nhà ba người chị Nám Nám.

“Chị Nám Nám, đây là mẹ chị sao?”

Nám Nám gật đầu, là đồng loại, cho dù Nám Nám biết bây giờ Tể Tể không có ác ý với bọn họ, nhưng cô bé vẫn bị dọa cho run rẩy.

“Đúng, đúng vậy.”

Nữ quỷ vô cùng sợ hãi Tể Tể, đặc biệt là sau khi cảm nhận được sức mạnh hoàng quyền, cô ta gần như là sụp đổ.

Đó là… sức mạnh mà Vương của địa phủ mới có.

Nữ quỷ không muốn chết, vì vậy vô thức muốn chạy.

Nam quỷ túm lấy cô ta.

“Đừng sợ, tạm thời đại nhân sẽ không lấy mạng của chúng ta.”

Nam quỷ nói xong, nắm chặt lấy tay vợ mình, sau đó quỳ xuống dập đầu với Tể Tể.

“Đại nhân, cầu xin ngài cho chúng tôi một cơ hội báo thù, chỉ cần có thể lấy lại công đạo cho Nám Nám, thì cho dù vào mười tám tầng địa ngục, chúng tôi cũng cam tâm tình nguyện.”

“Chúng tôi biết chúng tôi đã phạm phải tội ác tày trời, cho dù hồn phi phách tán, vĩnh viễn biến mất cũng không có gì đáng tiếc, nhưng Nám Nám vô tội, sau khi chết tay bé chưa từng nhiễm máu tươi, chưa từng hại bất cứ người nào, thậm chí có lúc khi chúng tôi giết người còn ngăn cản chúng tôi… đại nhân, chúng tôi chỉ muốn lấy lại công bằng cho Nám Nám.”

“Đại nhân, cầu xin ngài!”

Nữ quỷ cũng quỳ xuống đất, không ngừng dập đầu.

Tể Tể bị bọn họ dập đầu tới sững sờ, sau khi lấy lại tinh thần thì vội vàng đỡ lấy bọn họ.

“Bản Tể Tể biết rồi, bản Tể Tể sẽ giúp mọi người, mọi người đứng dậy trước đi, mọi người phải tìm hung thủ trước đã.”

Ông cụ Hoắc đi qua, nhìn thấy nam quỷ đứng dậy, ngẩng đầu lên thì lập tức có hơi kinh ngạc.

“Thầy Lý?”

Nam quỷ tên là Lý Chính Thanh, ông ta không ngờ tới sau khi chết mười năm, ở nơi gần nghĩa trang cách quê quán trên trăm dặm này lại có người nhận ra được mình.

“Ngài là.”

Con ngươi Lý Chính Thành trừng to, trong mắt là vẻ không dám tin.

“Ngài là ông Hoắc!”

****8:

Anh em nhà họ Hoắc và Bách Minh Tư đều có chút kinh ngạc, không nghĩ tới ông cụ quen biết với quỷ hồn trước mặt này.

Hoắc Tư Thần không nhịn được vội vàng hỏi: “Ông nôi, hai người quen nhau ạ?”

Vẻ mặt ông cụ Hoắc kinh ngạc, rõ ràng là tạm thời vẫn chưa thể nào chấp nhận được việc sẽ gặp được Lý Chính Thanh trong trạng thái này, dưới tình huống này.

Lý Chính Thanh nhìn thấy ông cụ Hoắc, lại quỳ bịch xuống một lần nữa, khóc lóc cầu xin.

“Ông Hoắc, cầu xin ngài giúp đỡ chúng tôi, cầu xin ngài!”

Ông cụ Hoắc không lập tức đồng ý, mà là nhìn về phía Tể Tể.

“Tể Tể, tình huống bây giờ của bọn họ…”

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, lông mi cong dài rung rinh, đôi mắt to đen nhánh vô cùng sáng ngời, giống như là có vô số ánh sao đang lấp lánh.

“Chỉ cần ông nội gật đầu, thì đều có thể ạ.”

Ông cụ Hoắc thở phào một hơi, Tể Tể nghĩ tới ánh sáng công đức đã gần như sắp tiêu tán trong âm khí cuồn cuộn đen nhánh như mực của Lý Chính Thanh, bé đảo mắt hỏi.

“Ông nội, khi còn sống chú này làm nghề gì vậy ạ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free