Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 650:
Lẽ nào là giống với mẹ ở nhân gian của bé, làm rất nhiều chuyện từ thiện sao?
Vẻ mặt ông cụ Hoắc từ ái, khi nhìn về phía Lý Chính Thanh lại vô cùng thương tiếc.
“Cậu ấy là một giáo viên.”
Là một người thầy dù lấy sạch của cải trong nhà cũng muốn giúp những đứa nhỏ không được đi học được đi học, mà trong những đứa nhỏ đó, phần lớn đều là trẻ mồ côi hoặc là gia đình nghèo khó.
Trong những đứa nhỏ mồ côi và nhà nghèo đó, còn có hai phần ba đều là nữ.
Người của thế hệ đó có không ít người trọng nam khinh nữ, không cần người già trong nhà mở miệng, nếu nhà không giàu có, phần lớn con gái sẽ không được đưa tới trường học đi học.
Không thì tùy tiện đưa đi, rồi tới mười ba mười bốn tuổi thì đưa đi làm công thì tiền lương sẽ nhiều hơn.
Trong vùng núi phía nam, cho dù là bây giờ vẫn còn tồn tại rất nhiều tình huống như vậy, chứ càng đừng nói tới mười năm trước.
Thậm chí có không ít gia đình, bởi vì không sinh được con gái mà đẩy hết trách nhiệm lên người phụ nữ, phụ nữ sống vô cùng khổ, con gái lại càng là công cụ kiếm tiền giúp gia đình.
Khi còn nhỏ thì cho nửa bát cơm thừa để nuôi sống, chỉ cần không chết là được.
Khi ông cụ quen biết Lý Chính Thanh, Lý Chính Thanh vừa mới kết hôn, còn chưa có con, ông ta dạy học ở trong vùng núi phía nam, đã dạy mười hai năm.
Trường học chỉ có một giáo viên là ông ta, học sinh sáu lớp đều do một mình ông ta dạy.
Phần lớn trẻ em đều ở lại trường học, dù sao về nhà một chuyến cũng quá xa, đường núi gập gềnh khó đi thì không nói, rất nhiều bé gái còn có thể sẽ bởi vì trở về một chuyến mà sẽ bị bố mẹ ông bà trọng nam khinh nữ giữ lại ở nhà làm ruộng.
Vì vậy Lý Chính Thanh lại tự dựng một nhà ăn đơn sơ, nhận thầu một ngày ba bữa của những đứa nhỏ đó.
Mặc dù cực khổ, nhưng những đứa nhỏ đó đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn, nụ cười luôn nở trên mặt, trong mắt có ánh sáng.
Năm đó ông cụ chỉ bất ngờ đi qua đó, nhìn thấy người giáo viên tốt đó, nhìn thấy những học sinh trong mắt có ánh sáng đó thì bảo trong nhà quyên góp tiền.
Sau đó bởi vì quá bận, cộng thêm cách quá xa, tin tức còn lâu mới phát triển như bây giờ, ông cụ cũng không chú ý tiếp nữa.
Nhưng quyên góp và học bổng cho trường tiểu học Dục Tài thì năm nào cũng sẽ cho luật sư chuyển qua đúng hẹn.
Ông chưa từng nghĩ tới sau mười năm, hôm nay gặp lại được vị giáo viên tốt đó, lại là cách biệt sinh tử.
Một giáo viên tốt như vậy, lại trở thành ác quỷ trong lời đồn.
Ông cụ Hoắc nhắm mắt lại, vẻ mặt phức tạp.
Tể Tể không biết ông nội đã suy nghĩ rất nhiều, chẳng qua sau khi biết khi còn sống nam quỷ trước mặt này là giáo viên, đôi mắt to của bé trợn tròn.
“Chẳng trách trên người chú lại có ánh sáng công đức! Vậy thì khi còn sống nhất định chú là một người cực kỳ cực kỳ cực kỳ cực kỳ tốt, nhất định các học sinh của chú cực kỳ cực kỳ cực kỳ thích chú.”
Lý Chính Thanh nghĩ lại cảnh tượng đã từng kiên trì dạy học năm đó theo lời của Tể Tể, nghĩ tới những học sinh trong mắt tràn đầy ánh sáng kia, vẻ mặt trở nên hốt hoảng.
Tể Tể dùng giọng nói non nớt bổ sung: “Giống như cô Tôn, cô Ngụy, cô Lý của lớp chúng cháu, bọn họ vô cùng vô cùng vô cùng tốt, bọn cháu đều vô cùng vô cùng thích các cô ấy.”
Lý Chính Thanh há miệng, cổ họng nghẹn lại.
Ông ta xấu hổ cúi đầu xuống, hai tay che mặt, thân thể một mét tám hai quỳ trên mặt đất, không ngừng run rẩy.
“Tôi không… tôi…”
Có lẽ ông ta đã từng là một giáo viên tốt, nhưng bây giờ hai tay ông ta dính đầy máu tươi.
Ngay ngày hôm nay, vì để tăng cao sức mạnh của mình, để có thể phá vỡ cấm chế của trận pháp chỗ này, thậm chí bọn họ còn ra tay với người già và trẻ em vô tội.
Nếu như không phải hôm nay gặp được đại nhân nhỏ, hôm nay… ông ta hoàn toàn không dám tưởng tượng được hậu quả.
“Xin lỗi… xin lỗi… xin lỗi…”
Tể Tể vội vàng lên tiếng: “Có nhân mới có quả, chú đừng tự trách nữa, nhất định ông nội sẽ giúp mọi người đòi lại công đạo.”
Sau khi nói xong, Tể Tể vội vàng nhìn về phía ông cụ Hoắc.
“Đúng không, ông nội?”
Ông cụ Hoắc không chút do dự gật đầu: “Đúng vậy!”
Nếu như không phải hôm nay đi qua đây, bất ngờ gặp được một nhà ba người Lý Chính Thanh, có lẽ cả đời này ông cụ đều không biết được, một giáo viên tốt như vậy đã không còn nữa.
Cũng không phải là do thiên tai bệnh tật, mà là bị người hại.
Ông cụ Hoắc lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho con trai thứ hai đang ở bệnh viện số một.
“Trầm Lệnh, giúp cha điều tra một người.”
Hoắc Trầm Lệnh vừa sắp xếp cho người đưa mấy ông cụ về, bây giờ đang cùng anh hai, Cố Thích Phong, Bạc Dịch Ninh ở trong phòng bệnh đợi mấy người ông cụ Hoắc trở về.
“Ai ạ?”
“Lý Chính Thanh, hơn mười năm trước dạy ở tiểu học Dục Tài của vùng núi phía nam, tiểu học Dục Tài có nằm trong danh sách các trường tiểu học được tập đoàn nhà họ Hoắc từ thiện quyên tiền.”
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày: “Là lúc quyên tiền xảy ra vấn đề gì sao ạ?”
Lẽ nào tiền nhà họ Hoắc quyên ra bị người xấu động tay chân, tiền quyên không tới được tay của trường học sao?
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ