Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 648:

“Anh Minh Tư không ôm được đâu, Tể Tể còn đang vác anh hai nữa.”

Hoắc Tư Tước đang bị vác chuẩn bị lén lút trượt xuống lần thứ hai kết quả lại bị Tể Tể nhấc lên: “…”

Hoắc Tư Thần lại muốn cười.

May mà lúc này trong đầu còn nhớ tới tiền mừng tuổi anh cả đã nhắc nhở cậu, thế là vội vàng che miệng lại.

Hoắc Tư Tước nhân cơ hội này vội vàng rời khỏi vai của Tể Tể.

Tể Tể không để ý, dù sao bây giờ cũng không còn nguy hiểm nữa, anh hai muốn đi đâu chơi cũng được.

Bé lại hỏi Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư, anh có cảm thấy khó chịu không?”

Bách Minh Tư lập tức lắc đầu, vô cùng cảm kích.

“Không có, anh Minh Tư cực kỳ khỏe, cảm ơn Tể Tể.”

Tể Tể cười ha ha, nhìn cái lồng nhỏ trống không trên mặt đất một cái, không biết là để nhốt cái gì, bên trong còn mang theo chút âm khí nhàn nhạt, bé tạm thời không để ý tới nó.

Bởi vì còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Lúc bé vừa định đi qua xem thử tình huống của nữ quỷ thì đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.

Vừa rồi ông nội vẫn luôn ở đó!

Thân thể nho nhỏ của Tể Tể đột nhiên cứng lại.

Xong rồi!

Hình như bị ông nội nhìn thấy mất rồi.

****7:

Tể Tể vô thức nâng cái tay nhỏ lên chuẩn bị ấn linh hồn đã sắp rời khỏi thân thể của ông nội trở lại.

Kết quả vừa nhìn kỹ lại, hồn phách của ông nội vẫn ở nguyên trong thân thể, hoàn toàn không có dấu hiệu rời khỏi thân thể nào.

Tể Tể kinh ngạc, hả nhẹ một tiếng.

Sau khi kinh ngạc qua đi, tâm trạng của ông cụ Hoắc đã bình tĩnh trở lại.

Đã tới cái tuổi này của ông cụ, có sóng to gió lớn gì mà chưa từng gặp chứ?

Mặc dù trước đó khi ở trong nhà xác, lúc thân thể Tể Tể tách ra thành nhiều mảnh, quả thật bốn ông bạn già và ông đã bị làm cho hoảng sợ.

Nhưng chỉ cần nhìn thấy gương mặt đó của Tể Tể, ông cụ lại bình tĩnh trở lại.

Đây là cháu gái nhỏ của mình!

Đương nhiên, năm đó khi tòng quân đánh giặc đã chết không ít người, ông cụ xung phong ở tuyến đầu, máu me từng gặp vượt xa khỏi sự đáng sợ của việc tay nhỏ chân nhỏ của Tể Tể bị tách ra.

Những người đó đều là các chiến hữu của ông cụ, là anh em vào sinh ra tử với ông.

Bọn họ sợ cái gì?

Sợ không có cách nào đánh lui được quân địch!

Sợ không có cách nào bảo vệ được hàng ngàn ngàn vạn gia đình ở sau lưng!

Càng sợ khi chiến tranh kết thúc, giành được thắng lợi, các chiến hữu từng cùng mình sóng vai tác chiến, đồng sinh cộng tử đã ngã xuống.

Máu chảy thành sông, thây phơi đầy đất!

Núi non nơi nơi tiêu điều, anh em sánh vai chiến đấu lại chẳng còn một cỗ di thể nguyên vẹn.

Bọn họ gom góp lại từng mảnh từng mảnh di hài của các chiến hữu, đưa bọn họ về nhà!

Ông cụ Hoắc nhắm mắt lại, đè sự bi thương tiếc nuối trong lòng xuống.

Hi sinh quá nhiều.

Ông ôm Tể Tể lên, hôn nhẹ một cái lên gương mặt nhỏ của bé.

Giọng nói của ông cụ Hoắc hơi khàn khàn, nhưng ánh mắt lại vô cùng dịu dàng.

“Ông nội rất khỏe, Tể Tể không cần lo lắng, ông nội không sợ gì cả.”

Tể Tể cảm nhận được vừa rồi trong một khoảnh khắc, tâm trạng của ông nội đã cực kỳ bi thương, nhưng bé nhìn mấy người anh cả, anh hai, anh ba, anh Minh Tư, các anh trai đều không sao cả, Tể Tể không biết tại sao ông nội lại đau buồn.

Tể Tể ôm lấy cổ ông nội, giọng nói non nớt rất nhỏ rất mềm mại.

“Ông nội, vừa rồi tại sao ông lại đau lòng như vậy?”

Ông cụ Hoắc đè cảm giác chua xót và bi thương lại dâng lên một lần nữa xuống, ông cụ vỗ nhẹ sau lưng Tể Tể, trên gương mặt phủ đầy nếp nhăn lộ ra nụ cười dịu dàng.

“Bởi vì nghĩ tới rất nhiều người bạn cũ đã mất.”

Không đợi Tể Tể hỏi tiếp, ông cụ Hoắc nhìn về phía xung quanh.

“Tể Tể, những… người vừa rồi đâu?”

Cha, mẹ Nám Nám bị thương nặng, hoàn toàn không có cách nào ngưng tụ được thực thể nữa, cộng thêm đang là ban ngày, lúc này người bình thường đã không thể nào nhìn thấy bọn họ được nữa.

Thực lực của Nám Nám yếu, ông cụ Hoắc lại càng không nhìn thấy được.

Ba anh em Hoắc Tư Cẩn nhìn trái nhìn phải, phát hiện mình cũng không nhìn thấy.

Hoắc Tư Thần nôn nóng.

“Tể Tể, mấy quỷ hồn kia đâu?”

Tể Tể nằm bò trên vai ông nội, nâng cằm về chỗ không xa bên phải.

“Trên mặt đất bên kia ạ.”

Hoắc Tư Thần nhìn theo vị trí Tể Tể chỉ, trừ cát đá ra thì chính là nhánh cây cỏ dại.

Cậu không nhịn được dậm chân: “Ôi trời, Tể Tể, sao anh ba không nhìn thấy cái gì?”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, dụng giọng nói mềm mềm hỏi ông cụ Hoắc.

“Ông nôi, ông muốn nhìn không ạ?”

Ông cụ Hoắc cười từ ái: “Muốn, Tể Tể có thể làm ông nội nhìn thấy không?”

Tể Tể cười ha ha, kiêu ngạo ưỡn ngực nói.

“Đương nhiên! Ông nội, Tể Tể rất lợi hại đấy!”

Không đợi ông cụ Hoắc nói thêm lời gì, ngón tay nhỏ của Tể Tể đã ấn lên mi tâm của ông nội, bé vận dụng sức mạnh ép ra một giọt máu Minh Vương.

Rõ ràng sức mạnh của bé đã tăng cao, vì vậy lúc này cho ông nội máu Minh Vương, thậm chí còn không cần cạm vào khóe miệng, chỉ cần là nơi mà người bình thường dễ hấp thu máu Minh vương nhất, mi tâm là được rồi.

Ông cụ Hoắc chỉ cảm thấy mi tâm chợt lạnh thấu sương, nhưng cũng chỉ trong một khoảnh khắc, rồi cái lạnh thấu xương đó biến mất không còn tung tích.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free