Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 648

Nhưng rồi nhìn thấy nam quỷ đang dẫn chị Nám Nám vội vàng chạy tới, bé vội vàng thu lực lại, một đá vốn có thể làm cho nữ quỷ hồn phi phách tán cũng biến thành quăng chân.

Nhưng cho dù là quăng chân nhẹ một cái, nữ quỷ kia vẫn bị đá bay ra xa.

Ông cụ Hoắc nhìn mà trợn mắt há mồm.

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Thần thở phào.

“Tể Tể, em tỉnh lại rồi.”

Bách Minh Tư mới gọi được chữ: “Tể…”

Chữ “Tể” phía sau còn đang quanh ở đầu lưỡi, cậu ta đã nhìn thấy Tể Tể trở tay đập qua một cái.

Cái tay đang nắm lấy máu tươi mà cậu ép ra rơi bẹp một cái lên trên miệng cậu, máu tươi cầm trong tay cũng bị bé thuận thế chụp vào trong miệng.

Tể Tể thấy dáng vẻ trợn mắt há mồm của cậu thì gãi đầu, cười thật thà chất phác giải thích.

“Anh Minh Tư, đó là máu của anh, ăn để bổ sung lại ạ.”

Bách Minh Tư: “…”

Ông cụ Hoắc, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Thần: “…”

Hoắc Tư Tước đang bị bé vác ở trên vai nhưng đầu chân đều chạm đất, đang cố gắng để mặt không chạm đất vì vậy không thể không lúc nào cũng ngẩng đầu lên thấy vậy thì khó khăn nhắc nhở bé.

“Tể Tể, ăn máu bổ máu, nhưng máu cũng không thể lập tức vào trong mạch máu của con người được.”

Tể Tể à một tiếng, chớp chớp đôi mắt to, sau đó lại mỉm cười.

“Vậy thì dễ, xem Tể Tể đây!”

Vốn Hoắc Tư Tước muốn nhắc nhở bé thả cậu xuống trước, kết quả Tể Tể sợ cậu rơi xuống, lại xóc cậu lên đầu vai.

Hoắc Tư Tước đã sắp dời xuống tới mặt đấy: “…”

Tể Tể tới rồi, Hoắc Tư Thần không còn lo lắng chút nào nữa.

Thậm chí cậu còn rảnh rỗi mà xem chuyện cười của anh hai cùng với Hoắc Tư Cẩn.

“Anh cả, anh nhìn Tể Tể vác anh hai có giống như là heo đợt tết bị làm thịt mà chúng ta từng nhìn thấy khi ở nhà cũ ở quê không? Đầu và tay chân đều rủ xuống!”

Hoắc Tư Cẩn vô thức nhìn em trai đang bị Tể Tể vác một cái, phì cười ra tiếng.

Heo “Bách Tư Tước” dịp tết: “…”

Hay lắm!

Em trai đang cảm thấy những chiêu này còn chưa dính tới người mình nên hoàn toàn không để ý đúng không!

Được.

Trận này cậu nhớ kỹ rồi!

Hoắc Tư Cẩn yêu thương xoa đầu em ba, giọng nói mang theo ý cười nhắc nhở cậu.

“Tư Thần, có lẽ tiền mừng tuổi trong năm mới của em sắp biến thành số âm rồi.”

Hoắc Tư Thần đang cười ha ha vui vẻ lập tức cứng đờ lại.

Khi ba anh em nói chuyện, cái tay nhỏ của Tể Tể đã vỗ nhẹ lên ngực Bách Minh Tư.

Sau đó đầu ngón tay của bé có sức mạnh tuôn ra, bé hất nhẹ ngón tay lên trên.

Máu tươi vừa rồi bị bé nắm lấy bay ra từ trong miệng của Bách Minh Tư, bé vươn tay ra đón lấy, vo lại vo lại, rồi nhìn cái lỗ nhỏ trên đầu ngón tay Bách Minh Tư, sau đó bắt đầu vuốt hạt máu thành một sợi dài dài mảnh mảnh.

Khi xác định kích thước hoàn toàn có thể chui vào từ chỗ miệng vết thương trên ngón tay, Tể Tể nhắm mặt lại, sử dụng sức mạnh hoàng quyền tối cao, miệng nhỏ lẩm bẩm ra tiếng.

“Tôi tuyên bố, tất cả máu chảy ra từ trên người anh Minh Tư đều có thể quay ngược lại nơi nó vốn nên ở!”

Lời này vừa dứt, một nhà ba người quỷ quái đã tụ tập với nhau ở chỗ xa đều cảm nhận được một luồng sức mạnh thuần phục làm bọn họ sợ hãi khiêng dè từ tận sâu trong linh hồn đã phân tán ra ngoài.

Ông cụ Hoắc và ba cháu trai cũng cảm nhận rõ ràng được sự dao động khác thường trong không khí, cực kỳ lạnh lẽo, lạnh tới thấu xương.

Nhưng khi cái lạnh lẽo tới thấu xương đó sắp tiếp xúc với bọn họ lại vô cùng ngoan ngoãn mà lui trở lại.

Bách Minh Tư nghe thấy câu Minh ngữ tối nghĩa của Tể Tể, sau đó nhìn thấy một sợi máu dài mảnh bắt đầu tự động chui vào miệng vết thương ở đầu ngón tay của mình, rồi chỉ trong thời gian chớp mắt đã chảy ngược lại vào trong thân thể.

Cậu là người thông linh, đương nhiên có thể cảm nhận được biến hóa trong mạch máu của thân thể.

Rõ ràng là giọt máu trở lại trong thân thể cậu một lần nữa kia đã tinh khiết hơn máu trong thân thể trước đây, giống như đã trải qua tinh luyện.

Cậu vô thức duỗi tay ra, nhẹ nhàng vẽ bùa chú trên không trung.

Bùa chú mà trước đó phải hết sức chăm chú mới có thể vẽ ra được lần này lại vẽ ra vô cùng dễ dàng, thậm chí còn không cần dùng tới chu sa và giấy vàng.

Trong lòng Bách Minh Tư kinh hãi.

Đúng lúc Tể Tể mở mắt ra, nhìn thấy anh Minh Tư đang ngây ngốc, thế là bé có hơi lo lắng.

“Anh Minh Tư, làm sao vậy ạ?”

Lẽ nào vừa rồi lúc bé vo vo vuốt vuốt, những ánh sáng màu vàng nhạt đã tùy ý dính vào đó nên có vấn đề gì sao?

Nhưng mà cha Minh Vương đã từng nói, loại ánh sáng màu vàng nhạt quanh thân bé sẽ không hại người, nhưng có thể hại quỷ.

Anh Minh Tư là người mà!

Thực lực được tăng cao lên một cách bất ngờ không kịp đề phòng, Bách Minh Tư được lời của Tể Tể đánh thức.

Bất chấp mấy người ông Hoắc đang ở đây, cậu trực tiếp ôm thẳng Tể Tể bụ bẫm lên.

Cái ôm này làm dưới chân cậu lảo đảo, thân thể cũng lắc lư theo, Hoắc Tư Cẩn bên cạnh thấy vậy thì vội vàng đỡ lấy cậu.

Vẻ mặt Bách Minh Tư xấu hổ, gương mặt thanh tú đỏ bừng.

Lúc này Tể Tể mới nhớ tới bé còn đang vác theo anh hai, thấy anh hai sắp rơi xuống đất, bé vội vàng nhấc Hoắc Tư Tước đã sắp rơi xuống lên trên thân thể nho nhỏ của mình, đồng thời cũng giải trừ sức mạnh hoàng quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free