Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 642:
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đồng thời giải thích với ông cụ Hoắc: “Ông nội, mẹ chúng cháu đã đi đầu thai rồi, chắc là không gặp được đâu.”
Con ngươi của ông cụ Hoắc đang lái xe co lại, giọng nói trầm thấp nghiêm nghị.
“Sao các cháu biết được? Tể Tể nói sao?”
Ba anh em đồng thời gật đầu.
“Vâng ạ!”
Bách Minh Tư cũng lập tức lên tiếng: “Ông Hoắc, trước đó cháu và chú Hoắc, còn có cả Tể Tể đã từng đi xem, quả thật linh hồn của bác gái đã không còn ở đây nữa, Tể Tể nói là đã đi đầu thai rồi, vậy có nghĩa là đã đi đầu thai rồi.”
Ông cụ Hoắc nắm chặt vô lăng, không nói thêm gì nữa.
Con mèo mướp mà Chim Chín Đầu số 6 bám vào bị Hoắc Tư Tước nhốt ở trong lồng mèo, bởi vì bị thương nặng, lúc này nó vô cùng ủ rũ.
Nhưng nghe thấy là muốn đi nghĩa trang, tai của nó động đậy.
Nghĩa trang tốt lắm.
Xã hội bây giờ có ngày nào mà có ít người chết chứ?
Quỷ mới ở nghĩa trang rất nhiều, nó nhân cơ hội này cắn nuốt những quỷ mới đó, nhất định là có thể lấy tốc độ nhanh nhất để khôi phục lại.
Đợi nó khôi phục rồi, bên cạnh còn có một đại gia đình sinh hồn có sẵn như này đang đợi.
Vừa nghĩ như vậy, Chim Chín Đầu số 6 bắt đầu chảy nước miếng.
Nó “ực” theo bản năng.
Trong xe vô cùng an tĩnh, vì vậy tiếng nuốt nước miếng của con mèo con vô cùng rõ ràng.
Mặc dù Tể Tể ngủ cực sâu, nhưng bé là một nhóc tham ăn.
Tiếng khóc tiếng ồn sẽ ồn ào tới việc bé ngủ, nhưng chuyện nhắm mắt ăn đồ ăn nhồm nhoàm, vừa ngủ vừa ăn, bé đã làm không ít khi còn ở địa phủ.
Nghe thấy tiếng nuốt nước miếng, bé tưởng rằng mình còn ở địa phủ.
Bé được Hoắc Tư Cẩn ôm trong ngực cũng nuốt nước miếng theo.
“Ực!”
Chim Chín Đầu số 6: “...”
Bách Minh Tư mang theo con mèo mướp ngồi ở vị trí phó lái, Hoắc Tư Cần ôm Tể Tể và hai em trai ngồi ở hàng ghế sau.
Mọi người nghe thấy tiếng “ực” đó của Tể Tể thì không nhịn được phì cười.
Hoắc Tư Thần: “Tể Tể đúng thật là một cô bé tham ăn, đang ngủ mà nghe thấy tiếng mèo nhỏ nuốt nước miếng, bé cũng nuốt nước miếng theo luôn!”
Hoắc Tư Tước bóp bóp gương mặt nhỏ bụ bẫm của Tể Tể, Tể Tể thân mật cọ cọ, chỉ coi là các chú các bác các thím các dì của địa phủ đang chơi với bé.
Sau đó bé há cái miệng nhỏ ra, đợi được đút ăn.
Hoắc Tư Tước nhìn thấy thì phì cười ra tiếng.
Hoắc Tư Cẩn cũng cười nhẹ: “Có phải là Tể Tể đói rồi không?”
Bách Minh Tư đột nhiên nhớ tới lượng ăn tăng vọt của Tể Tể, vội vàng nói một lượt về sự tích vĩ đại trong cửa hàng tiện lợi khi trước của Tể Tể ra.
Cùng lúc đó, bụng Tể Tể kêu lên ùng ục.
Tể Tể nhắm mắt há cái miệng nhỏ đợi đút ăn đợi một lúc lâu, kết quả không có đồ ăn ngon được đưa vào trong miệng bé.
Bé nhíu mày, bắt đầu lẩm bẩm.
“A...”
Cái miệng nhỏ há càng to hơn, cùng với một tiếng ‘a’ đó, ý tứ trong đó đã vô cùng rõ ràng.
Ngay cả ông cụ Hoắc đang lái xe cũng không nhịn được nhìn một cái qua gương chiếu hậu, thấy dáng vẻ non nớt thèm ăn đó của cháu gái thì trong mắt có thêm mấy phần dịu dàng.
Ông cụ hỏi mấy đứa nhỏ.
“Không ai mang đồ ăn theo à?”
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần: “...”
Bách Minh Tư: “Socola lúc trước cháu mang theo đã bị Tể Tể ăn hết rồi.”
Tể Tể vẫn không đợi được thức ăn ngon, cái bụng nhỏ của bé lại kêu lên.
Bé đói rồi.
Còn vô cùng buồn ngủ.
Buồn ngủ tới không nhấc nổi mí mắt lên, đói tới càng không có sức lực mở mắt ra, đôi tay nhỏ của bé đặt trên bụng mình, dùng sức xoa xoa.
Ông cụ Hoắc thấy vậy thì nhanh chóng tìm một vị trí rồi dừng xe bên lề đường.
Hoắc Tư Thần kinh ngạc: “Ông nội, còn chưa tới mà.”
“Ông biết, ông đi tìm chút đồ ăn cho Tể Tể.”
Hoắc Tư Thần: “…”
Nơi hoang vu hoang dã này, trước không có thôn sau không có tiệm, có thể có cái gì ăn chứ?
Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy vậy thì giao Tể Tể cho Hoắc Tư Tước.
“Anh đi xuống cùng xem sao.”
Tể Tể đã vô cùng đói, xoa cái bụng nhỏ cũng không thể nào giảm bớt được, sau đó bé bắt đầu uốn éo uốn éo trong ngực Hoắc Tư Tước.
Hoắc Tư Tước thấy mí mắt của bé cũng chưa mở ra, nhưng trên ngương mặt bụ bẫm lại viết đầy mấy chữ: “Tể Tể đói quá Tể Tể đói quá Tể Tể đói quá đói quá”, thì vừa dỗ bé, vừa chán nản vì tại sao khi mình ra ngoài lại không chuẩn bị nhiều thêm một chút dồ ăn.
Bách Minh Tư nhìn thấy con sông nhỏ cách bên này không tới mười mấy mét, nhìn thấy ông cụ Hoắc đi về phía bên đó thì vội vàng xách theo con mèo mướp xuống xe.
“Em cũng đi giúp đỡ.”
Hoắc Tư Thần vừa thấy thì cũng vội vàng xuống xe.
“Em cũng đi!”
Hoắc Tư Tước đang bận dỗ Tể Tể, vừa gật đầu vừa tiếp tục dỗ bé.
Xung quanh đều là cây cối, cây cối cành nhiều lá rậm rạp, ánh mặt trời rất khó xuyên qua tầng tầng cành lá chiếu xuống dưới.
Nhìn từ phía xa thì đây là một mảnh màu xanh lục tươi tốt.
Nếu như cảm nhận cẩn thận, sẽ cảm thấy trong lòng hoảng hốt.
Xuyên qua đoạn rừng rậm này, lái xe thêm một đoạn đường nữa mới tới được nghĩa trang, hơn nữa nghe đồn rằng mảnh rừng rậm này vô cùng bất thường, buổi tối thường xảy ra rất nhiều tai nạn xe cộ.
Mỗi lần xảy ra sự cố tai nạn xe cộ đều có vấn đề mạng người, dần dà, những người đi tới nghĩa địa cúng bái nếu như không phải xe gặp trục trặc thì nhất định sẽ không dừng ở khu vực này.