Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 641:

Dù sao có người thừa kế nào của địa phủ mà toàn thân có ánh sáng công đức hộ thể đâu chứ?

Chỉ cần nó và Minh Tể Tể bảo trì một khoảng cách nhất định, Minh Tể Tể cũng không làm nó bị thương được.

Không vào hang cọp sao bắt được cọp con?

Chim Chín Đầu số 6 dứt khoát nhắm mắt lại, đợi đám nhóc con người này đưa ra lựa chọn.

Theo tình huống bây giờ của Minh Tể Tể, không ngủ năm ba bảy ngày thì nhất định không thể tỉnh dậy được, mấy ngày này đủ cho nó hành động rồi.

Hoắc Tư Tước nghĩ một lát rồi cũng gật đầu.

“Cũng được.”

Sau khi nói xong, Hoắc Tư Tước xách con mèo con này ra khỏi phòng bệnh, để đi tìm xem con mèo con này có chủ hay không.

Vì phòng ngừa có chuyện gì xảy ra, Bách Minh Tư lấy ra một xấp bùa bình an cao cấp từ trong túi, đưa cho Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần và bạn nhỏ Bạc Niên.

“Lúc nào cũng phải mang theo bên người.”

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Thần không chút do dự nhận lấy rồi cất đi, dẫu sao bọn họ cũng biết được là thế giới này không chỉ có khoa học thuần chất.

Còn bạn nhỏ Bạc Niên thì sao.

Không biết từ lúc nào bạn nhỏ Bạc Niên đã dựa vào Tể Tể ngủ khò khò rồi.

Hoắc Tư Thần cảm thán một tiếng: “Quả nhiên trẻ con mới là lớn gan nhất, với cả không buồn không lo nhất.”

Cậu mới cảm thán xong, cửa phòng bệnh đã bị người khác đẩy ra, ông cụ Hoắc nghiêm mặt đi từ bên ngoài vào.

Đồng thời lúc này, Tể Tể đang ngủ vô cùng say dường như cảm nhận được bên cạnh có nhiều thêm cái gì đó, thế là bé duỗi cái tay nhỏ mũm mĩm ra sờ.

Sau đó lật người, đưa lưng về phía bạn nhỏ Bạc Niên đang ngủ rồi tiếp tục ngủ tiếp.

Ông cụ Hoắc nhìn thấy Tể Tể lật mình thì thần kinh vẫn luôn căng thẳng cũng hơi được thả lỏng một chút.

Ông cụ bước nhanh đi tới bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Tể Tể.

“Tể Tể?”

Không đáp lại.

Hơn nữa toàn thân Tể Tể lạnh như băng, ông cụ thăm dò hơi thở dưới mũi Tể Tể, vẫn không có bất kỳ hô hấp nào.

Bởi vì trong phòng cách vách còn có bốn ông bạn già đang ở, nên ông cụ Hoắc không trực tiếp truy hỏi về vấn đề thân phận của Tể Tể.

Tới lúc này, thấy bạn nhỏ Bạc Niên đã ngủ rồi, Minh Tư cũng không tính là người ngoài, ông cụ ôm Tể Tể lên, dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn.

“Nói đi, rốt cuộc tình huống của Tể Tể là như thế nào?”

Hoắc Tư Cẩn khụ một tiếng, không dám giấu giếm tiếp nữa.

“Ông nội, Tể Tể, thật ra em ấy chính là con gái ruột của chủ nhân địa phủ, cũng chính là Phong Đô Đại Đế trong lời đồn, là công chúa nhỏ của địa phủ.”

Ông cụ Hoắc: “...

Ông cụ từng nghĩ tới một loại khả năng lớn nhất, đó chính là có lẽ bổn gia của Tể Tể cũng giống như nhà họ Bách, đều thuộc về kiểu người thông linh biết một chút thuật pháp.

Kết quả...

Có liên quan tới địa phủ?

Còn là công chúa nhỏ của địa phủ?

Vậy nên cha ruột của bé là Phong Đô Đại Đế trong lời đồn?

Ông cụ Hoắc lập tức nghĩ tới rất nhiều thứ, nhưng trên mặt lại không hiện ra chút gì.

Ông nghiến răng: “Sách mấy đứa đọc cho vào bụng chó hết rồi à?”

Hoắc Tư Thần trợn to mắt, không dám tin mà nhìn về phía ông cụ Hoắc.

“Ông nội, ông nói vậy là không tin ạ?”

Ông cụ Hoắc nghiêm mặt: “Trên thế giới này không có quỷ thần!”

Bách Minh Tư khụ một tiếng: “Ông Hoắc, chuyện này...”

Ông cụ Hoắc đột nhiên nhìn về phía cậu: “Trừ phi cháu để ông tận mắt nhìn thấy!”

Bách Minh Tư: “...”

Ông cụ Hoắc híp mắt: “Không làm được?”

Bách Minh Tư lắc đầu: “Có thể ạ, nhưng mà... người bình thường tiếp xúc với những thứ này, nhẹ thì mắc bệnh, nặng thì...”

Vẻ mặt ông cụ Hoắc không cảm xúc: “Nếu như lời các cháu nói là thật, Tể Tể thật sự là công chúa nhỏ của địa phủ, ông là ông nội của nó, nếu như ông thật sự gặp phải những thứ kia, cái mạng này của ông sẽ mất sao?”

Bách Minh Tư: “...”

Hoắc Tư Thần xoa đầu cảm khái: “Đột nhiên cảm thấy ông nội nói rất có lý.”

Ông cụ Hoắc ôm Tể Tể lên, nhìn về phía hai cháu trai và Bách Minh Tư.

“Ông sẽ gọi người vào trông nom đứa bé Bạc Niên này, Tư Cẩn, cháu đi tìm Tư Tước qua đây, sau đó cùng ông đi tới một nơi.”

****3:

Nửa tiếng sau, ông cụ Hoắc dẫn theo ba cháu trai, một cháu gái, thêm cả Bách Minh Tư và một con mèo mướp đi tới vùng ngoại ô.

Ngồi ở trong xe, mắt thấy xe càng lái về phía trước thì càng hoang vắng, càng đi càng hẻo lánh, bạn nhỏ Hoắc Tư Thần không nhịn được, hỏi.

“Ông nội, ông đang muốn dẫn bọn cháu đi đâu ạ?”

Hoắc Tư Tước nhỏ giọng nhắc nhở em trai ngốc nhà mình.

“Tư Thần, em không cảm thấy con đường này rất quen sao?”

Hoắc Tư Thần: “Quen chỗ nào ạ?”

Hoắc Tư Cẩn cũng mở miệng: “Đi về phía trước thêm 3km nữa thì chính là nghĩa trang Tây Sơn.”

Hoắc Tư Thần hơi sững sờ, cậu gạt cửa sổ xe rồi nhìn kỹ ra bên ngoài.

“Đúng thật này!”

Mắt cậu sáng lên, vẻ mặt vui mừng.

“Ông nội, ông dẫn chúng cháu đi gặp mẹ ạ, cảm ơn ông nội.”

Ông cụ Hoắc lạnh lùng lên tiếng: “Đi thăm mẹ các cháu, rồi đi thăm ông cố bà cố các cháu, còn có mấy ông bạn của ông nữa!”

Hoắc Tư Thần: “...”

Những người giờ phải đi gặp, có phải là hơi nhiều không?

Hoắc Tư Thần không dám lên tiếng đáp lại, chỉ yên lặng nhìn anh cả anh hai một cái.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free