Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 640:

Trước tiên cứ quan sát trước đã, không thể nào ngu ngốc mà đi tặng mạng như Chim Chín Đầu số 4 được.

May mà bây giờ nó đang bị thương nặng, hơi thở rất yếu.

Huống chi nó đã ăn cỏ ẩn hồn, cho dù Phong Đô Đại Đế tới đây, có lẽ cũng không thể nào phát hiện ra nó đang ẩn thân trên người con mèo này được.

Chim Chín Đầu số 6 chuẩn bị lựa chọn kế sách lâu dài, ngồi canh!

Lúc nó vừa muốn rời đi, Hoắc Tư Tước vừa quay đầu lại thì đúng lúc nhìn thấy nó.

Chim Chín Đầu số 6 bị dọa tới không khống chế được bản năng khi đột nhiên nhìn thấy người lạ của mèo, trực tiếp bật dậy từ mặt đất.

Chim Chín Đầu số 6: “...”

Đệch!

Rốt cuộc gan của con mèo này nhỏ bao nhiêu vậy?

Bị dọa tới nhảy chổng vó lên trời là cái quái gì vậy hả?

Thật sự là làm mất hết mặt mũi Chim Chín Đầu nó.

Nó đứng vứng rồi xoay người chạy đi, kết quả quên mất đã què một chân, thế là lúc quay đầu thì đầu đập bịch một cái lên góc tường.

Lực quá lớn, nó quá yếu, lập tức ngất luôn.

Chim Chín Đầu số 6: “...”

Hoắc Tư Tước bước nhanh qua, “bịch” một tiếng đóng cửa phòng lại, sau đó phát ra âm thanh nghi ngờ.

“Đây là con mèo ngốc từ đâu ra vậy?”

****2:

Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư cũng nhìn qua, phát hiện là một con mèo mướp.

To bằng khoảng bàn tay, chắc còn là một con mèo con.

Hoắc Tư Tước lấy từ trong túi ra một cái bao tay, nhanh chóng đeo lên, sau đó khom người xuống túm lấy phần thịt sau gáy của con mèo con này, xách con mèo con này lên.

Nhìn cẩn thận, phát hiện trên người con mèo này rất sạch sẽ, một cái chân đang được băng bó, chắc là chạy ra từ trong bệnh viện thú y.

“Thế này là đã có chủ rồi.”

Hoắc Tư Thần nghĩ tới con Thỏ Đen trong trang viên.

Đó là món quà Tể Tể tặng cậu.

Nhìn Tể Tể, rồi lại nhìn con mèo con, đột nhiên cậu to gan lên tiếng.

“Anh hai, hay là trước tiên đi hỏi xem nó có chủ hay chưa, nếu như không tìm được hoặc là không có chủ, chúng ta giữ lại để nuôi, em cảm thấy Tể Tể tỉnh lại nhất định sẽ thích nó.”

Hoắc Tư Tước cũng nghĩ như vậy, nếu không với tính thích sạch sẽ của cậu, cậu không thể nào động vào con mèo này được.

“Được, chúng ta đi hỏi một vòng.”

Khi con mèo con này xuất hiện, Bách Minh Tư đã quay đầu nhìn lại, cậu cảm thấy con mèo con này có hơi kỳ lạ.

“Đợi đã, để em xem xem.”

Hoắc Tư Tước nhướng mày, không di chuyển nữa.

Bách Minh Tư chạy nhanh qua, cậu vẫn đang mở mắt Âm Dương, có thể nhìn thấy linh hồn yếu ớt bên trong cơ thể con mèo con này.

Nhỏ xíu, giống như là một con mèo, nhưng lại không quá giống.

Bách Minh Tư nhíu chặt mày, nhận lấy con mèo này, rồi sử dụng một tấm bùa đuổi quỷ.

Chim Chín Đầu đang hôn mê cảm nhận được bùa đuổi quỷ, bởi vì thương nặng chưa lành nên quỷ thể quá yếu, nó bị dọa cho run lên, miệng không khống chế được mà kêu những tiếng meo meo non nớt.

Nó vừa kêu, Bách Minh Tư đã nhìn thấy quỷ thể mèo con cũng kêu theo một tiếng, cậu có chút kinh ngạc.

Vậy là... con mèo này không có vấn đề, chỉ là quá yếu, vì vậy mới làm cậu cảm thấy không bình thường sao.

Hoắc Tư Cẩn cẩn thận hỏi Bách Minh Tư: “Minh Tư, con mèo này có vấn đề gì sao?”

Bách Minh Tư lắc đầu: “Không quá chắc chắn.”

Bách Tư Thần thêm lời: “Không sao không sao, có thể giữ lại, dù sao trong trang viên cũng có Thỏ Đen rồi, nếu con mèo này thật sự có vấn đề, đợi Tể Tể tỉnh lại, để nó và Thỏ Đen cùng nhau quản lý trang viên đi.”

Hoắc Tư Tước nhíu chặt mày, Hoắc Tư Cẩn cân nhắc một lát.

“Vậy cũng phải đảm bảo được là trước khi Tể Tể tỉnh lại, chúng ta có thể ổn định được nó.”

Bách Minh Tư cười nói: “Cái này thì không có vấn đề gì, em bày bố một kết giới quanh người con mèo con này, nếu như nó thật sự có vấn đề, cũng sẽ đảm bảo là nó không thể chạy ra được.”

Chim Chín Đầu số 6 bị dọa tỉnh: “...”

Không phải chứ!

Không phải là nó đã ăn cỏ ẩn hồn rồi hay sao, tại sao người thông linh nhà họ Bách này còn có thể cảm nhận được có điểm không bình thường?

Điều này không khoa học!

Lẽ nào cỏ ẩn hồn nó ăn là đồ giả sao?

Hoắc Tư Thần nhìn thấy con mèo con mở mắt, nhưng dáng vẻ vẫn đờ đẫn thì không nhịn được xoa mặt con mèo con một cái.

“Chậc! Anh hai nói đúng, con mèo con này nhìn thật sự rất ngốc, tỉnh rồi thì kêu một tiếng, giống như một đứa ngốc vậy!

Chim Chín Đầu số 6: “...”

Mày ngốc!

Chúng mày mới ngốc!

Cả nhà mày đều ngốc!

Hoắc Tư Cẩn vì an toàn mà đề nghị: “Bằng không thì đổi một con khác đi, đợi Tể Tể tỉnh lại, chúng ta dẫn em tới cửa hàng thú cưng xem thử, Tể Tể thích cái gì thì mua cái đó không phải là càng tốt hơn sao?”

Chim Chín Đầu số 6 kích động, liên tục kêu meo meo meo không ngừng.

Tiếng của mèo con vô cùng nhỏ, hơn nữa vô cùng yếu, nghe cực kỳ đáng thương.

Hoắc Tư Thần tùy tiện lên tiếng: “Không sao đâu, giữ lại trước đã, lỡ đâu tới lúc đó Tể Tể cũng thích thì sao, quan trọng là nhỏ như thế này, Tể Tể cũng còn nhỏ, rất tốt mà.”

Chim Chín Đầu số 6 vừa muốn nhân cơ hội chạy trốn thì đột nhiên ngừng lại.

Đúng rồi!

Ở lại bên cạnh Minh Tể Tể, quan sát Minh Tể Tể ở khoảng cách gần không phải là càng tốt hơn sao?

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free