Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 643:

Thường thì mọi người đều thà tin là có, chớ tin là không!

Không biết qua bao lâu, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi mặc tây trang màu đen, cách ăn mặc vô cùng thỏa đáng xuất hiện ở bên đầu của khúc ngoặt.

Vẻ mặt ông ta mệt mỏi, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy bên kia có một chiếc xe đang dừng, dường như tình thần của ông ta đã tốt hơn rất nhiều.

Dường như bước chân mệt mỏi vì nhìn thấy hi vọng mà cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, ông ấy bước nhanh từ đầu khúc ngặt đi tới bên này, nhanh chóng tới bên cạnh xe.

Người đàn ông đó khom lưng, gõ nhẹ lên cửa kính xe.

“Cộc cộc cộc.”

Hoắc Tư Tước ngồi ở hàng ghế sau tưởng là mấy người ông nội đã trở lại, tiện tay đẩy cửa xe ra.

“Tìm được đồ ăn rồi ạ?”

Cửa xe vừa được đẩy ra, nhìn thấy người đàn ông trung niên xa lạ ở bên ngoài, Hoắc Tư Tước vô cùng kinh ngạc.

Người đàn ông trung niên đó nở nụ cười chất phác, vội vàng giải thích.

“Anh bạn nhỏ này, xe của tôi gặp trục trặc ở phía trước, ở ngay chỗ đoạn ngoặt phía trước, có thể phiền người lớn nhà cậu đi giúp một chút không?”

Sau khi hỏi xong, người đàn ông trung niên đó nhìn trái phải, phát hiện trong xe chỉ có hai đứa nhỏ, hoàn toàn không có người lớn nào.

Người đàn ông trung niên sững sờ.

Hoắc Tư Tước không để ý nhiều, nhanh chóng nhìn về phía dòng sông nhỏ một cái, tùy tiện giải thích một câu.

“Mọi người đi tới chỗ bờ sông rồi, sẽ nhanh chóng trở lại thôi.”

Khi quay mặt lại thì cậu như lơ đãng mà nhìn thoáng qua mặt đất, chú ý thấy trên mặt đất rất sạch sẽ thì trong đầu có gì đó thoáng hiện qua, rồi khóe mắt vô thức nhìn về phía cây cối bên cạnh.

Khi nhìn thấy bóng của cây cối, sự trống không trong đầu đó lập tức được điền vào.

Người đàn ông trung niên này không có bóng!

****4:

Người đàn ông trung niên đó nhìn theo ánh mắt của Hoắc Tư Tước, nhìn về phía dòng sông nhỏ cách đây không xa, sau đó thì nhìn thấy một ông cụ đầu tóc bạc trắng dẫn theo hai đứa nhỏ.

Nhìn ông cụ đó vô cùng cường tráng, một đứa nhỏ đoán chừng là hơn hai mươi tuổi.

Còn có một đứa có lẽ là mười một mười hai tuổi.

Chậc!

Phán đoán sai lầm!

Đã đánh giá cao thực lực của đám người này rồi.

Chiếc xe này ít nhất cũng phải bảy chữ số trở lên, kết quả ngay cả một vệ sĩ cũng không có.

Không có một thanh niên trai tráng, một ông già dẫn theo mấy đứa nhỏ, trong đó còn có một đứa nhỏ ba bốn tuổi.

Khi người đàn ông trung niên đó nhìn về phía dòng sông, cảm xúc trong mắt từ từ thay đổi.

Vậy còn đợi cái gì nữa?

Trực tiếp ra tay thôi!

Ngay khi ông ta rời ánh mắt đi, cũng trực tiếp thiết lập một tầng kết giới, đồng thời còn truyền lời cho vợ đang nấp ở chỗ khúc ngoặt kia đi ra.

“Không có sức chiến đấu gì, trực tiếp ăn đi!”

Từ đầu chỗ ngoặt xuất hiện một người phụ nữ mặc váy hoa rách nát, nghe thấy vậy thì trên gương mặt xanh trắng của cô ta lộ ra một nụ cười âm u.

“Được, chúng ta đi tới bên sông!”

Người đàn ông trung niên nhắc nhở một câu: “Tốc chiến tốc thắng, sắp đến trưa rồi!”

“Biết rồi.”

Người phụ nữ mặc váy hoa rách nát hóa thành một luồn gió âm xông thẳng về phía bờ sông.

Người đàn ông kia dặn dò xong, ánh mắt lại rơi lên người Hoắc Tư Tước một lần nữa.

Ông ta nở nụ cười từ ái, nhưng lời nói ra lại đáng sợ rợn người.

“Do mấy đứa đều là trẻ con, chú sẽ để mấy đứa đi không đau đớn, đứa bé ngoan, nhắm mắt lại nào.”

Hoắc Tư Tước: “…”

Đây mẹ nó là coi cậu giống với đứa nhỏ ba tuổi rưỡi như Tể Tể sao?

Với thái độ trước sau biến hóa như thế này, ngay cả em trai Tư Thần ngốc nghếch của cậu cũng biết người này không bình thường

Hoắc Tư Tước cúi đầu nhìn Tể Tể trong lòng một cái, thấy Tể Tể vẫn nhắm chặt mắt đặt tay trên bụng nhỏ ngủ khò khò không có dấu hiệu tỉnh lại, gan của Hoắc Tư Tước trở nên to hơn.

Tể Tể không có phản ứng, tương đương với việc có lẽ con quỷ này không có bất kỳ lực chiến đầu gì.

Hoắc Tư Tước đột nhiên bật cười, rồi sờ vào trong túi, lấy lá bùa bình an mà Bách Minh Tư đưa cho bọn họ ra.

Cậu cảm thấy với con quỷ trước mặt này, một lá bùa bình an là có thể giải quyết được rồi.

“Chú ơi, chú đang nói cái gì thế, xe hỏng rồi, vậy liên lạc với công ty kéo xe chưa?”

Người đàn ông trung niên thấy thằng nhóc này còn chưa biết ông ta không phải là người, thậm chí còn hỏi về công ty kéo xe thì không nhịn được mà bật cười, nhưng trong mắt lại mang theo ý châm chọc xem thường.

“Anh bạn nhỏ à, là người từng trải, chú đây nói cho cậu một tiếng, đầu năm nay đừng có làm người tốt, đừng tùy tiện nói chuyện với người lạ, đừng tùy tiện giúp đỡ người lạ.”

Không đợi Hoắc Tư Tước nói chuyện, người đàn ông trung niên lại thúc giục một lần nữa.

“Ngoan, nhắm mắt lại, chú đây cho mấy đứa thống khoái!”

Ông ta vừa mới nói xong, đột nhiên chú ý thấy bên vợ xảy ra biến cố.

Nữ quỷ mặc chiếc váy hoa rách nát đột nhiên hét về phía ông ta.

“Bọn họ là người của Huyền môn! Tới để bắt chúng ta!”

Người đàn ông trung niên nghe thấy lời của vợ mình thì gương mặt vốn đang bình thường lại đột nhiên biến đổi.

Trên mặt bắt đầu xuất hiện những vết máu, hai con ngươi rơi ra khỏi hốc mắt, âm khí toàn thân tràn ra, giọng nói dịu dàng cũng trở nên cực kỳ thâm độc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free