Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 637:

Còn sau đó đã xảy ra chuyện gì thì đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Nhưng bây giờ sau đó xảy ra cái gì cũng không quan trọng, quan trọng chính là bây giờ Tể Tể sao rồi?

Ông cụ Hoắc vô cùng khôn khéo, hơi nheo mắt từ từ lên tiếng.

“Tể Tể đã qua khỏi cơn nguy hiểm rồi, đang ở phòng bệnh sát vách, tôi đã cho người trông chừng, vẫn chưa tỉnh lại.”

Bốn ông cụ nghiến răng, ánh mắt như ngọn lửa.

Bọn họ đều không có cháu gái đâu đấy!

Mắt thấy đã thèm cháu gái của ông cụ Hoắc rất lâu rồi!

Hằng ngày bọn họ lôi kéo ông cụ Hoắc đi ra ngoài câu cá chính là muốn để cho ông cụ Hoắc đưa Tể Tể đi theo chơi cùng.

Kết quả thế nào?

Hai tên Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đáng giết ngàn đao này!

Ông cụ Bạc xắn tay áo lên.

“Chơi trò đốn mạt này! Đừng cho rằng các cháu trưởng thành rồi thì các chú sẽ không thể đánh!”

Ông cụ thứ nhất cũng xắn tay áo lên.

“Cho dù có lớn hơn nữa thì cũng phải gọi ông đây là bác! Trận đòn này nhất định phải có!”

Ông cụ thứ hai giận đến thở gấp hổn hển.

“Đúng thế! Người đã hơn ba mươi bốn mươi tuổi! Cũng không phải chưa từng nuôi con, nhìn thử xem đã chơi đến cái gì rồi? Ngay cả Tể Tể cũng bị hất bay!”

Ông cụ thứ ba dứt khoát cởi giày ra.

“Tôi đây nổi cáu rồi nhé! Bé Tể Tể khả ái như vậy mà các người cũng nỡ lòng nào chơi như thế? Rất thiếu đòn nhỉ!”

Bốn ông cụ cùng nhau xông lên. Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh thấy thế khóe miệng co rút dữ dội.

Hoắc Trầm Lệnh bị cha ruột hố cuối cùng cũng thoát ra khỏi trạng thái trì độn kịp thời phản ứng, theo bản năng giải thích.

“Không phải như vậy, là… Hít!”

Đế giày cứng rắn của ông cụ thứ ba bay thẳng tới, nếu không phải ông lanh mắt tránh nhanh thì cái đế giày cứng rắn đó đã nện thẳng lên trên mặt ông rồi.

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Hoắc Trầm Huy còn chưa có tỉnh hồn lại, bởi vì quá mức khiếp sợ.

Dù sao thì từ nhỏ đến lớn ông cụ luôn luôn làm việc đâu ra đấy, rất nghiêm túc, con người đứng đắn nói năng thận trọng, cũng chưa từng đào hố bọn họ.

Kích thích này hơi lớn, thế nên ông ấy còn đang trong cơn khiếp sợ.

Mãi cho đến trên mông bị trúng một cước, ông ấy một phen ngã nhào lên trên giường bệnh bên cạnh, bấy giờ mới tỉnh táo lại.

Hoắc Trầm Huy vừa nghiêng đầu thì ông cụ Bạc đã nhấc chân lên lần nữa muốn chào hỏi trên mông ông ấy.

Hoắc Trầm Huy cảm giác thể diện cũng ném vào trong khe hở mặt đất luôn rồi, che đi cũng che không nổi.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn anh cả bị đè xuống giường đánh, đột nhiên nhìn sang Bạc Dịch Ninh.

“Bạc Dịch Ninh!”

Bạc Dịch Ninh đang bế con trai nhỏ nhìn đến ngây người, hoàn toàn không lường trước được chuyện sẽ biến thành cái dạng hiện tại.

Nhưng mà… đúng là kích thích nha!

Thế mà lúc sinh thời lại có thể chứng kiến ông hai nhà họ Hoắc và người cầm quyền nhà họ Hoắc - quý tổng giám đốc Hoắc Trầm Lệnh bị đánh đòn, hơn nữa còn là bị bốn ông cụ bảy mươi tám mươi tuổi đánh hội đồng!

Anh ta đang nhìn thẳng không chớp mắt thì nghe được tiếng Hoắc Trầm Lệnh gọi, theo bản năng đáp lại.

“Hả!”

Hoắc Trầm Lệnh đợi anh ta trả lời xong, nhanh chóng kéo anh trai ruột đang bị đè lên trên giường bệnh bên cạnh đánh một phát, nháy mắt với ông ấy.

Hoắc Trầm Huy là ai?

Hoắc Trầm Lệnh là em trai ruột của ông ấy đấy.

Tuy rằng trong những năm đó bọn họ bởi vì đủ loại nguyên nhân mà xa lánh nhau nhưng đến cùng vẫn cùng cha ruột mẹ ruột, chỉ một ánh mắt Hoắc Trầm Huy đã hiểu ý em trai mình.

Ông ấy vừa theo lực đạo của em trai đập mạnh sang bên cạnh, vừa lớn tiếng la lên.

“Chú Bạc, vậy cũng không thể chỉ đổ thừa mỗi cháu, lúc ấy lại không chỉ có cháu và Trầm Lệnh đưa Tể Tể đi chơi, cả Tiểu Niên cũng có ở đấy.”

“Nếu như chú không tin thì chú hỏi Tiểu Niên đi, Tiểu Niên mới hơn bốn tuổi, cũng sẽ không nói dối.”

Bạc Dịch Ninh bỗng nhiên có một dự cảm chẳng lành, cảm thấy không thể tiếp tục xem kịch được nữa, chuẩn bị bế con trai nhỏ lòng bàn chân như bôi dầu chuồn đi.

Nhưng con trai nhỏ quá thành thật!

Cậu bé nghe thấy lời của Hoắc Trầm Huy, nhớ đến lúc ấy cậu bé và cha đúng là đang ở nhà Tể Tể, vì vậy mới vội vàng gật đầu, mở miệng cất giọng con nít nói.

“Đúng! Lúc ấy cháu và cha đều đang ở nhà Tể Tể, bọn cháu tận mắt nhìn thấy Tể Tể bật bay, Tể Tể rất lợi hại nha!”

Bốn ông cụ: “...”

Bạc Dịch Ninh: “...”

Tim Bạc Dịch Ninh bắt đầu đập điên cuồng.

Anh ta bình ổn tâm trạng, ánh mắt không nhịn được liếc nhìn sang cha ruột bên kia.

Được lắm, anh ta vừa mới liếc qua đã thấy cha ruột cũng dứt khoát khom người cởi giày, giơ giày lên chạy tới chỗ anh ta.

Bạc Dịch Ninh vừa để đứa con trai làm hỏng việc trong lòng xuống đất một cái, lập tức thuần thục ôm đầu chạy như điên.

Bách Minh Tư nhìn mà hơi ngơ ra, vội vàng bế bạn nhỏ Tiểu Niên đang ngơ ngác lên, đồng thời dùng tay che mắt cậu bé lại.

Bạc Dịch Ninh đang chạy như điên ngẫm lại, đế giày của cha ruột đúng là cao thật đó!

Lần này cũng không thể để cho ông ấy túm được đánh, lúc này cha ruột anh ta đang trong cơn thịnh nộ, đụng tới tay ông ấy thật sự phải bị lột mất một lớp da đó.

Thế là Bạc Dịch Ninh vừa chạy vừa la lớn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free