Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 638:
“Cha! Không chỉ con đâu, còn có Thích Phong nữa! Thích Phong cũng ở đó mà! Tiểu Niên, lúc đó chú Cố cũng có mặt ở đấy đúng không?”
Bạn nhỏ Bạc Niên gật đầu lia lịa: “Đúng!”
Cố Thích Phong chưa từng xem qua vở kịch nào xuất sắc như vậy thoáng cái tham gia vào: “...”
“Bạc Dịch Ninh, ông đây…”
Cố Thích Phong thành công thu hút hỏa lực của bốn ông cụ.
“Chúng tôi còn chưa có chết đâu! Tên nhóc nhà họ Cố cậu là ông của ai hả?”
“Mấy tên nhóc này! Quả nhiên vẫn là khi còn bé quá thiếu đánh mà!”
“Đánh! Dùng sức mà đánh!”
“Nhân lúc đám tiểu bối đều đang có mặt ở đây, để cho đám tiểu bối nhìn thấy, nhớ kỹ hậu quả mấy người cha đần độn này chăm sóc không chu đáo cho con nít trong nhà!”
Cố Thích Phong: “...”
Mẹ nó, anh ta … nơi này có đứa nhóc nào là con của anh ta đâu chứ?
Một đứa cũng không có đó!
Anh ta oan uổng biết bao!
Cố Thích Phong ỷ vào bệnh viện là sân nhà của anh ta, mắt thấy sắp sửa bị Bạc Dịch Ninh lôi xuống nước phải bị đánh hội đồng, ngay lập tức chạy về hướng cửa phòng bệnh quen thuộc.
Cố Thích Phong vừa chạy vội tới cửa phòng bệnh, mới vừa ngẩng đầu lên đã thấy ông cụ Hoắc không biết từ lúc nào đã chiếm lĩnh cửa ra duy nhất.
Mặt ông cụ Hoắc không cảm xúc: “Tiểu Cố, cháu đây là định đụng lên trên người chú đúng không?”
Cố Thích Phong điên cuồng phanh xe gấp!
Thế này nếu như đụng ông cụ Hoắc ra mệnh hệ gì thì phải làm sao?
Trong thời gian Cố Thích Phong ngẩn ra, hai ông cụ đã chạy tới, mỗi người giữ chặt một cánh tay của anh ta kéo ra sau.
“Tên nhóc nhà họ Cố, đến đây, để cho chú bác giúp cháu thả lỏng da!”
Bốn ông cụ túm lấy bốn vị sếp trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng mà đánh, nhóm sếp trẻ tuổi sức lực cường tráng muốn giữ thể diện ở trước mặt đám tiểu bối nên ra sức phản kháng.
Nhưng đám ông cụ này người nào người nấy đều đã đầu tóc hoa râm, nếu như thật sự bị đụng té đập đầu thì phải làm sao?
Thế là nhóm sếp đành phải bó tay bó chân, cuối cùng bị nghiền ép toàn diện.
Nhóm cha bỉm sữa: “...”
Đột nhiên bị đánh thế này ai mà chịu được cơ chứ… bọn họ còn oan uổng hơn cả Đậu Nga nữa kìa!
Đám tiểu bối Hoắc Tư Cẩn nhịn cười nhịn đến gian nan.
Ban đầu bạn nhỏ Bạc Niên muốn khóc, nhưng nhìn đám anh lớn không khóc cũng không sốt ruột, cha ruột còn chạy nhanh như bay nên cho rằng mọi người đang chơi trò chơi.
Cậu bé đảo mắt vòng quanh hô to cố lên.
“Các ông ơi cố lên! Nhóm cha chú bác cố lên!”
Nhóm cha bỉm sữa: “...”
Hoắc Tư Thần liên tục nín cười cũng không nhịn được nữa, phá lên cười ha ha như điên.
“Ha ha ha!”
Nhóm cha bỉm sữa đồng loại trừng mắt nhìn sang.
Hoắc Tư Thần: “...”
****1:
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đang khó khăn nhịn cười vừa run rẩy bả vai vừa vội vàng kéo em trai ngốc nghếch nhà mình chạy lấy người, Bách Minh Tư cũng ôm Tiểu Niên nhanh chóng đi tới phòng cách vách chỗ của Tể Tể.
Trong phòng bệnh cách vách của Tể Tể, hai y tá chăm sóc bé nhìn thấy các cậu chủ nhà họ Hoắc đi tới thì vội vàng chào hỏi.
Hoắc Tư Cẩn gật đầu, nói: “Tể Tể bên này có chúng tôi lo rồi, các dì đi bận việc của mình đi.”
Hai y tá ba mươi bốn mươi tuổi, nhìn thấy tóc cậu Tư Cẩn và cậu Tư Tước như bị đốt một mảng lớn thì ngây người.
“Cậu Tư Cẩn, cậu Tư Tước, các cậu...”
Hoắc Tư Cẩn lo lắng Tể Tể đột nhiên tỉnh lại sẽ có tình huống gì đột ngột phát sinh, vì vậy không đợi hai người nói xong thì đã bổ sung thêm.
“Các dì đi bận việc của mình đi ạ.”
Khi Hoắc Tư Cẩn sầm mặt xuống thì có tới bảy tám phần giống với Hoắc Trầm Lệnh, hai y tá đó không dám nói nhiều thêm nữa, nhanh chóng rời đi.
Bạn nhỏ Bạc Niên đột nhiên bị ôm lên hơi hoang mang một chút.
“Chúng ta không cổ vũ cho các ông các bác các chú sao ạ?”
Hoắc Tư Tước cười tới nước mắt cũng chảy ra.
“Cổ vũ sơ sơ là được rồi, chứ cổ vũ nhiệt tình quá, người bị đánh lại thành chúng ta đấy!”
Bạn nhỏ Bạc Niên càng hoang mang hơn.
Bách Minh Tư dứt khoát dời lực chú ý của cậu bé đi: “Tiểu Niên, chuyện của người lớn thì người lớn sẽ giải quyết, chúng ta đi xem xem Tể Tể đã tỉnh lại chưa đi.”
Nhắc tới Tể Tể, quả nhiên lực chú ý của bạn nhỏ Bạc Niên lập tức bị dời đi...
Hoắc Tư Thần có hơi u oán nhìn anh cả và anh hai: “Anh cả, anh hai, em cảm thấy Tiểu Niên nói đúng, chuyện này tuyệt vời với hiếm gặp bao nhiêu chứ, tại sao các anh không xem lâu thêm một lát?”
Không đợi Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước nói chuyện, Hoắc Tư Thần lại nhanh chóng bổ sung.
“Trời ạ! Đây là lần đầu tiên em nhìn thấy cha chúng ta bị đánh, thật sự là rất hiếm gặp!”
“Đáng tiếc là cha chạy nhanh, hơn nữa tay chân vô cùng lanh lẹ, các ông ít đánh trúng cha!”
“Nhưng mà nhìn cha thảm hại như vậy, thật sự rất buồn cười mà! Ha ha ha...”
Nói xong, cậu bắt đầu vén tay áo, kết quả vừa nhìn đã thấy cổ tay mình trơ trụi.
“Haiz, đáng tiếc quá, không mang theo đồng hồ thông minh, nếu không em sẽ quay lại, tới lúc cha muốn đánh em, em sẽ lấy ra uy hiếp cha!”
Hoắc Tư Cẩn: “...”
Hoắc Tư Tước: “...”
Có lẽ là lúc em trai được sinh ra, ông trời đã cho nó đủ sức lực, nhưng lại ăn mất não của nó rồi!