Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 636:
“Tể Tể! Tể… ưm ưm ưm…”
Bạc Dịch Ninh bịt miệng cậu bé lại, tránh cho con trai nhỏ quấy rầy giấc ngủ của Tể Tể, Tể Tể mà nổi điên thêm một đợt như vậy nữa thì sẽ thật sự chết người đó!
Anh ta nhìn đám người Hoắc Trầm Lệnh bắt đầu đỡ bốn ông cụ té xỉu trên mặt đất dậy, một tay bế đứa con trai nhỏ không biết cái gì gọi là sợ, một tay gấp gáp đỡ cha ruột mình lên.
Mười phút sau, nhóm người Hoắc Trầm Lệnh cuối cùng đã đưa bốn ông cụ té xỉu đến phòng chăm sóc đặc biệt ở tầng cao nhất của bệnh viện.
Vì để tập trung theo dõi nên tất cả đều ở trong một cái phòng bệnh lớn.
Bách Minh Tư lo lắng sau khi mấy ông cụ tỉnh dậy lại nhớ đến lại ngất tiếp, cho nên sau khi đến phòng bệnh đã quả quyết dùng một lá bùa xóa trí nhớ.
Cậu ít khi vẽ loại bùa này, bởi vì ông nội đã từng nói với cậu, nếu như không phải là tình huống cần thiết thì không nên dùng loại bùa này. Dù sao thì cậu cũng không có quyền tự ý làm chủ xóa bỏ trí nhớ của người khác.
Nhưng vào lúc này… Bách Minh Tư cảm thấy cần thiết phải xóa bỏ.
Thế nên cậu không chút do dự ra tay.
Cố Thích Phong tự mình khám thân thể cho từng ông cụ.
Ba phút sau, bốn ông cụ đã từ từ tỉnh lại.
Tốc độ hơi nhanh, thế nên Hoắc Trầm Huy còn chưa kịp thương lượng với em trai Hoắc Trầm Lệnh phải giải thích với mấy ông cụ ra sao.
Ngược lại là Hoắc Trầm Lệnh, trong nháy mắt thấy Bách Minh Tư dùng bùa chú đã hạ thấp giọng hỏi cậu một câu.
“Đó là bùa gì vậy?”
Bách Minh Tư cũng đè giọng xuống mức cực thấp: “Xóa trí nhớ.”
Hoắc Trầm Lệnh đang căng thẳng thần kinh thở phào một hơi, nhẹ nhàng vỗ lên bả vai Bách Minh Tư:
“Minh Tư, cám ơn cháu.”
Bách Minh Tư ngại ngùng cười cười: “Chú Hoắc nói quá lời rồi, đợi Tể Tể tỉnh lại thì Tể Tể cũng sẽ làm như vậy.”
Hoắc Trầm Lệnh còn muốn nói đôi câu với Bách Minh Tư. Mấy ông cụ liếc mắt nhìn nhau, phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh, mỗi một người đều đứng dậy la to.
Ông cụ thứ nhất: “Đây là tình huống gì?”
Ông cụ thứ hai: “Đúng vậy! Thân thể tôi khỏe mạnh như vậy, sao lại ở bệnh viện được chứ?”
Ông cụ thứ ba: “Tôi cũng thế!”
Ông cụ Bạc: “Hằng năm tôi đều kiểm tra sức khỏe đúng hạn, thân thể rất khỏe mạnh, cho dù con trai tôi có vào bệnh viện thì tôi cũng không thể nào vào bệnh viện được, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
Bạc Dịch Ninh - con trai của ông cụ Bạc ở ngay bên cạnh, nghe lời cha già nói mà khóe miệng giật giật.
Hoắc Trầm Lệnh vừa định chuẩn bị giải thích thì ông cụ Bạc đã chầm chậm lên tiếng.
“Mấy ông đã quên Tể Tể rơi vào trong hồ nước rồi sao?”
Bốn ông cụ: “...”
Bốn ông cụ cùng lúc hơi giật mình, theo đó lại cùng nhau nhớ tới.
“Đúng đúng đúng! Tể Tể đâu? Tể Tể sao rồi? Đang yên đang lành sao lại đột nhiên rơi vào trong hồ được chứ?”
Ông cụ Hoắc nói dối không chút nhập nhằng nước đôi, đồng thời liếc nhìn hai đứa con trai lớn một cái, không chút lưu tình kéo hai đứa con trai xuống nước.
“Cùng cha và chú hai của con bé chơi trò nhảy bạt lò xo siêu cao, kết quả chất lượng bạt lò xo quá tốt, người của chú hai và cha con bé cộng lại cũng hơn trăm ký, thậm chí bạt lò xo giao tới cũng không mang ra kiểm tra, cứ thế để cho Tể Tể bật bay đi!”
Bốn ông cụ cùng lúc dùng ánh mắt căm tức “hai tên này đáng bị ngàn đao giết chết” nhìn hai người.
Hoắc Trầm Huy: “...”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
****0:
Đừng nói hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đều mờ mịt. Ngay cả ba anh em Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng ngơ ngác.
Bởi vì đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy ông nội đào hố chôn hai đứa con trai đó!
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần theo bản năng định mở miệng giải thích giúp cha, kể lại tình huống lúc đó. Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau ra tay lôi em trai nhỏ ra đằng sau, mỗi người một tay bịt miệng cậu lại.
Hoắc Tư Thần: “...”
Hoắc Tư Tước trừng cậu, nhìn dáng vẻ ngu ngốc đó của cậu đoán chừng lại không nghĩ ra được rồi.
Hoắc Tư Tước đang muốn trực tiếp động chân. Cũng may Hoắc Tư Cẩn tương đối điềm đạm, nhướng mày với cậu, ra hiệu cho cậu nhìn qua cha ruột bên kia.
Hoắc Tư Thần vội vàng nhìn sang thì thấy gương mặt anh tuấn đang căng như táo bón của cha ruột, đột nhiên hiểu ra.
Cậu vội vàng gật đầu, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cũng đồng thời buông tay.
Hoắc Tư Cẩn lại nhướng nhướng mày với cậu, Hoắc Tư Thần rất là phối hợp, tằng hắng một cái rồi bô bô mở miệng.
“Đúng! Đúng là giống như ông nội đã nói. Lúc đó cháu không đồng ý, dù sao bạt lò xo chất lượng tốt như vậy ngay cả chúng cháu lúc nhỏ cũng chưa từng được chơi đâu. Hôm nay cha và chú hai còn không cho mấy đứa tụi cháu đi lên!”
Cậu nói xong còn u oán liếc nhìn cha ruột một cái.
Trong nháy mắt tầm mắt cha ruột đáp lên trên người cậu, cậu quả quyết dời tầm mắt đi nơi khác.
Cậu nhìn trời nhìn đất nhìn xuống kẽ hở trên mặt đất, chỉ là không nhìn tới cha ruột.
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Bốn ông cụ đã bị xóa sạch trí nhớ, trí nhớ từ Tể Tể ở trên trời giáng xuống đột ngột cắm đầu vào trong hồ đến lúc bọn họ xuống hồ cứu người thì đứt đoạn.