Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 635:

Bạc Dịch Ninh bất ngờ không kịp đề phòng, bị con ruột bốp một tiếng đụng ngã lên trên xe đẩy xác.

Bạc Dịch Ninh: “...”

Không sao hết!

Không quan hệ!

Không phải chỉ là một cái xe đẩy xác thôi sao?

Ngay cả địa phủ anh ta cũng đã đi qua rồi, không phải cũng là nơi con người không ở lại được đó sao?

Không quan trọng!

Không xui xẻo!

Bạc Dịch Ninh vừa âm thầm ám chỉ tâm lý bản thân vừa tính dùng cả tay và chân nhanh chóng đứng lên, trong nháy mắt chạy như điên ra xa cách chiếc xe đẩy kia mấy bước.

Đám người Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Giọng nói của ông cụ Hoắc yếu ớt vang lên, tuy già nua nhưng vẫn có lực, nếu như không phải hơi khàn khàn thì có thể sẽ còn uy nghiêm hơn.

“Trầm Huy Trầm Lệnh, còn không mau đưa những chú bác này của con đi ra ngoài trước? Thật sự muốn ầm ĩ ra mạng người thì các con mới nhận ra được tính nghiêm trọng của sự việc phải không?”

Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần ở sau lưng anh hai Hoắc Tư Tước ló cái đầu nhỏ ra, cười hì hì hai tiếng.

“Không đâu không đâu, xảy ra tai nạn chết người thì Tể Tể lại có thể kiếm về được mà!”

Hoắc Tư Tước ngạc nhiên: “Ông nội, ông tỉnh lại rồi à?”

Hoắc Tư Cẩn chậm chạp lên tiếng: “Ông nội vẫn luôn không ngất, cũng không lên tiếng.”

Hoắc Tư Thần chậc một tiếng: “Không hổ là ông nội, lòng can đảm thật lớn!”

Ông cụ Hoắc: “...”

Giỏi!

Hiểu rồi!

Việc này đoán chừng cả nhà chỉ trừ ông ấy và bạn già là không biết tình huống đặc biệt của Tể Tể, còn lại tất cả mọi người đều biết!

Hừ!

Giỏi lắm!

Hoắc Tư Tước dùng một tay ấn đầu em trai nhỏ trở về: “Anh và anh cả còn chưa có ra tay đâu, em đây là đang mở đầu khiêu khích ông nội đấy hả? Em ăn phải gan rồng rồi đúng không?”

Mặt Hoắc Tư Thần đầy vẻ mù mịt, không hiểu ý của Hoắc Tư Tước.

“Hả?”

Hoắc Tư Tước ẩn ý liếc nhìn sang cha ruột đang bận di chuyển người, giật nảy cả mình, lườm em trai nhỏ một cái.

“Ý chính là khoản nợ em để cho Tể Tể hù anh và anh cả ở cửa trang viên còn chưa có tính sổ xong đâu, bây giờ em lại leo lên sổ ghi nợ của ông nội nữa! Nhập lại đánh đòn ba lần, hiểu không?”

Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần: “...”

Cậu vừa định giải thích với anh hai một chút rằng cậu không phải cố ý thì thấy cha ruột đã quét ánh mắt lạnh lẽo tới.

Thân thể dũng mãnh của Hoắc Tư Thần rung lên, lập tức đứng thẳng người dậy.

Hoắc Trầm Lệnh sải bước đi tới: “Con đang cản chân của em gái đấy!”

Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần: “Hả?”

Hoắc Tư Cẩn kéo cậu ra phía sau một chút, Hoắc Tư Thần theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên nhìn thấy một cái chân nhỏ mập mạp của Tể Tể đang ở sau lưng cậu.

Bởi vì Hoắc Tư Thần lùi ra sau, mắt thấy một bước nữa sẽ giẫm lên trên đùi Tể Tể, cậu bị dọa sợ vội vàng nép sang bên cạnh.

Cái chân nhỏ mập mạp của Tể Tể vô cùng linh hoạt, không đợi cậu giẫm tới, cái chân nhỏ mập mạp đã vô cùng lưu loát lách đi vòng qua bên cạnh.

Thịt mềm mại non nớt vù vù lướt qua mắt cá chân của cậu. Cho dù bạn nhỏ Hoắc Tư Thần biết đó là cái chân nhỏ mập mạp của Tể Tể thì cậu vẫn hơi run rẩy.

Hoắc Trầm Lệnh xoay người nhặt cái chân nhỏ kia lên, Hoắc Tư Cẩn cũng gom một cái chân nhỏ mập mạp khác của Tể Tể lại.

Còn lại hai cái tay nữa, hai cái tay hết sức nghịch ngợm, chúng nó đều có suy nghĩ của riêng mình, lúc này đã đi chơi khắp nhà xác.

Người đuổi theo bàn tay nhỏ chính là Cố Thích Phong. Dù sao anh ta cũng là bác sĩ, đây cũng là nhà xác của Bệnh Viện Số Một, mặc dù anh ta không thường đến nhưng lại rất quen thuộc bố cục ở đây.

Một hồi giày vò cái tay nhỏ mập mạp của Tể Tể cũng chỉ còn thiếu không có chui vào ngăn đông thôi, chứ những chỗ còn lại đều đã đảo qua một vòng rồi.

Cuối cùng nó không đợi Cố Thích Phong đuổi theo đã tự mình trở lại nơi mình vốn nên ở.

Tể Tể tay chân không hoàn chỉnh ở trong ngực Hoắc Trầm Lệnh lần nữa biến thành Tể Tể hoàn chỉnh tay chân lành lặn.

Cha nuôi Hoắc: “...”

Không sao hết không sao hết!

Ông đã sớm biết con gái cưng là con gái ruột của Minh Vương, mặc dù chưa từng chứng kiến loại tràng diện này nhưng ông là cha, không nên sợ không nên sợ!

Thật sự không sợ!

Bạn nhỏ Bạc Niên ở trong ngực cha ruột vừa quay đầu lại đã thấy Tể Tể lần nữa hoàn chỉnh không thiếu sót.

“Tể Tể!”

Bạn nhỏ Bạc Niên thật lòng khen ngợi: “Tể Tể, sao cơ thể của em có thể giống như lego tháo rời ra rồi lắp lại được vậy? Anh cũng muốn!”

Bạc Dịch Ninh vừa đau lòng vừa mệt mỏi, vội che miệng con trai nhỏ lại.

“Đừng kêu đừng kêu, đừng có đánh thức Tể Tể nữa, đến lúc đó còn không biết sẽ chơi với con như thế nào đâu! Ngoan nào, Tiểu Niên đợi Tể Tể ngủ dậy rồi nói tiếp nhé.”

Bạc Dịch Ninh sợ con trai nhỏ không đồng ý, bèn nhắc nhở cậu bé.

“Đừng quên bây giờ con đang cởi truồng, mất mặt lắm!”

Bạn nhỏ Bạc Niên đang cởi truồng: “...”

Cậu bé cúi đầu nhìn xuống một chút, chiếc quần thể thao đang mắc trên mắt cá chân của cậu bé.

Bạn nhỏ Bạc Niên thấy không ai nhìn cậu bé, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, vội vàng khom người kéo quần thể thao lên, che đi cái mông nhỏ của mình.

Bên trong trơ trụi, có chút không quen.

Nhưng may mắn là… cậu bé vẫn có thể tìm Tể Tể chơi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free