Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 634:

Cảm giác khiếp sợ ban đầu đã qua đi, lúc này bạn nhỏ Hoắc Tư Thần đặc biệt tỉnh táo.

Nhất là khi cậu nhìn thấy cái quần cụt lớn hình mèo Poko ở trong quần tây của Bạc Dịch Ninh, liền bắt đầu cà khịa.

“Chú Bạc, thì ra là chú thích mèo Poko à? Nhưng đây không phải là mèo của nước chúng ta, thầy cô dạy phải yêu đất nước yêu con người, mèo của chúng ta mới thật sự đáng yêu!”

Bạn nhỏ Bạc Niên cất giọng con nít giải thích giúp cha ruột đã hoàn toàn hóa đá, hồn đi dạo chơi bên ngoài bầu trời.

“Anh Tư Thần, là vì Tiểu Niên thích mèo Poko nên cha mới mặc quần lót giống với cái mà Tiểu Niên đang mặc đó.”

Cậu bé nói xong rất sợ mọi người không tin, sau khi trượt khỏi lòng ngực cha ruột xuống đất còn lập tức cởi quần thể thao bên ngoài của mình ra, lộ ra cái quần lót mèo Poko phiên bản mini ở bên trong cho mọi người xem.

Lúc cậu bé nhìn đến Tể Tể, bạn nhỏ Bạc Niên luôn luôn kiêu ngạo đột nhiên đỏ mặt. Một tay kéo quần thể thao lên, giọng con nít gấp đến độ nói cà lăm.

“Tể Tể thật xin lỗi, anh… anh quên mất em là bé gái…”

Hai ngón tay nửa bên tay nhỏ mập mạp của Tể Tể đang túm lấy Bạc Dịch Ninh để xé vải quần đột nhiên buông ra, bịch một tiếng rơi xuống đất, sau đó hai ngón tay mở ra bịch bịch bịch đi đến trước mặt bạn nhỏ Bạc Niên.

Nhìn dáng vẻ kia hình như là chuẩn bị bắt đầu leo lên.

Hoắc Trầm Lệnh lanh tay lẹ mắt, bất chấp cả hình thái con gái cưng hiện tại đang chia năm xẻ bảy, cầm nửa bên tay nhỏ mập mạp lên.

“Tể Tể ngoan, con là bé gái, không được nhìn bé trai!”

Nửa bên tay nhỏ mập mạp của Tể Tể giãy giụa trong ngực cha nuôi, nhìn tư thế đó cứ như là đang định đi qua coi thử một chút.

Hoắc Tư Tước yếu ớt lên tiếng: “Cha, có phải Tể Tể đang tò mò cái quần lót mèo Poko hay không?”

Đáp lại cậu ta là ngón tay cái nửa bên tay nhỏ mập mạp của Tể Tể cong lên, nhanh chóng gật đầu với cậu.

Tất cả mọi người: “...”

Nửa bên tay nhỏ mập mạp của Tể Tể không đợi có người mở miệng, lại lần nữa chuyển hướng sang bạn nhỏ Bạc Niên bên kia, ngón cái của nửa bàn tay dùng sức cạy tay của cha nuôi ra.

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Hoắc Tư Thần nhìn: “Cha, có phải Tể Tể thích cái quần lót mèo Poko trên người Tiểu Niên hay không?”

Ánh mắt Hoắc Trầm Lệnh đã có thể giết người.

Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần vừa nhìn thấy một chấm lửa, lập tức di chuyển ra sau lưng anh hai.

Khuôn mặt nhỏ của Bạc Niên đỏ lên, nhăn nhăn nhó nhó mở miệng nói.

“Nhưng… nhưng mà anh cởi cho Tể Tể thì anh… anh sẽ cởi truồng đó, Tể Tể là bé gái, anh…”

Mắt to của bạn nhỏ Bạc Niên chợt lóe: “Vậy anh sau khi lớn lên cưới Tể Tể có phải là được rồi không?”

Lúc sự chú ý của tất cả mọi người đều bị câu nói ngây thơ của cậu bé thu hút thì nửa bên tay nhỏ mập mạp của Tể Tể đã bịch một tiếng giãy thoát khỏi tay của cha nuôi.

Hai ngón tay chạy nhanh đến nỗi xuất hiện tàn ảnh, nhanh chóng trèo lên ngang hông bạn nhỏ Bạc Niên, sau đó dùng thế sét đánh không kịp bịt tai xoẹt xoẹt mấy cái xé quần lót của bạn nhỏ Bạc Niên ra thành sợi vải rách.

Hai ngón tay lại túm lấy sợi vải rách bịch bịch bịch trèo lên trên đùi Bạc Dịch Ninh, dùng sợi vải rách nhanh chóng quấn vòng quanh vết bầm xanh trên đùi Bạc Dịch Ninh, cuối cùng còn rất lưu loát thắt một cái nơ.

Nửa bên tay nhỏ mập mạp của Tể Tể làm xong tất cả rồi mới ấp a ấp úng bò lên trên bả vai Bạc Dịch Ninh, lần nữa bò lên trên, dùng một chút vải còn thừa lại trong tay vòng xung quanh đầu anh ta nhanh chóng lau một vòng.

Cái trán đang điên cuồng toát mồ hôi lạnh của Bạc Dịch Ninh rất nhanh đã sạch sẽ, hai ngón cái nửa bên tay nhỏ mập mạp của Tể Tể giống như bàn tay nhỏ vỗ vỗ, thoáng cái nhảy xuống, quả quyết đi tìm nửa bên tay nhỏ mập mạp khác của mình.

Tất cả những việc này diễn ra quá nhanh, quá vội vã cho nên không kịp chuẩn bị. Nhất là một phen hành động kia của Tể Tể đã dọa mọi người sợ đến ngẩn ra.

Mãi cho đến khi ông cụ Bạc ngã trên mặt đất yếu ớt tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã thấy cái mông nhỏ trần truồng của cháu trai nhỏ nhà mình.

Ông cụ Bạc vô thức lên tiếng.

“Tiểu Niên, làm gì vậy? Quần lót của cháu đâu?”

Bạn nhỏ Bạc Niên bị Tể Tể đột nhiên xé nhỏ quần lót ngơ ngác chỉ vào bắp đùi của cha ruột bên kia.

Ông cụ Bạc trợn mắt ngơ ngác, nhìn quần tây của con trai bị rách, quần lót của cháu trai nhỏ bị xé thành vải vụn quấn lên trên đùi, bị dọa giật nảy mình.

“Dịch Ninh, bắp đùi con bị làm sao thế?”

Ông cụ lập tức trở mình bò dậy, chờ đến khi nhìn thấy Tể Tể trong ngực Hoắc Trầm Lệnh chỉ còn lại một cái đầu và thân thể không có tay chân thì cứng đờ.

Trí nhớ trước khi té xỉu ùn ùn kéo đến!

Ông cụ Bạc: “...”

****9:

Bách Minh Tư xem xét, lại thuần thục dùng tiếp một lá bùa định hồn.

Thân thể béo mập của ông cụ Bạc lung lay, cuối cùng không chịu nổi nữa, hai mắt thoáng cái trợn ngược lần nữa hôn mê.

Lúc này bạn nhỏ Bạc Niên mới kịp phản ứng, cậu bé thật sự cởi truồng rồi.

Cậu bé cũng không kiêu ngạo nữa mà dắt cuống họng khóc hu hu rồi chui đầu vào trong ngực cha ruột.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free