Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 632:

“Anh trai nào đang khóc vậy, thật ồn quá, Tể Tể cảm thấy buồn ngủ đó… có thể đừng khóc được không?”

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn sang Tể Tể đang từ từ ngồi dậy.

Đứa nhỏ mập mạp như một viên thịt tròn ngồi ở nơi đó, quần áo bệnh nhân trên người quá lớn khiến cho hơn phân nửa bờ vai mũm mĩm lộ ra ngoài.

Một mảng bầm đen bên phải cái trán sáng bóng, vừa nhìn đã biết bị đập trúng ở đâu.

Cơn buồn ngủ quá dữ dội, mặc dù bé đang mơ mơ màng màng nói chuyện, nhưng ngay cả mí mắt cũng mở không ra nổi.

Năm ông cụ: “...”

Ông cụ Bạc: “Việc này việc này…”

Ba ông cụ còn lại bụm tim, khóe miệng co rút dữ dội: “Việc này…”

Ông cụ Hoắc: “...”

Ông cụ Hoắc dụi mắt, lại lần nữa dụi mắt cực nhanh.

Bạn nhỏ Bạc Niên nghe Tể Tể nói chuyện, vội vàng la lên.

“Tể Tể, Tể Tể, anh là anh Tiểu Niên, anh là anh Tiểu Niên, anh ở đây!”

Nhân lúc mọi người còn đang ngơ ngác, bạn nhỏ Bạc Niên đã bịch một tiếng trượt từ trong ngực Bách Minh Tư xuống trước khi năm ông cụ kịp định thần, bước chân nhỏ ngắn chạy tới chỗ Tể Tể.

Mặc dù thân thể hơi nhỏ nhưng tốc độ rất nhanh.

Nhờ vào lúc bình thường rèn luyện tốt nên sau khi cậu bé chạy đến bên Tể Tể xong, trong lúc tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng đã ôm lấy chân xe đẩy trèo lên trên, cứ thế… leo lên.

Bạc Niên ôm chầm lấy Tể Tể, vội vàng hôn lên trên mặt bé mấy cái.

“Tể Tể, anh là anh Tiểu Niên, em mau nhìn anh đi.”

Tể Tể đang buồn ngủ cảm thấy quá ồn, bên tai dường như là tiếng của anh Tiểu Niên ồn ồn ồn.

Giọng sữa của Tể Tể hơi có vẻ ấm ức: “Anh Tiểu Niên, Tể Tể buồn ngủ lắm, anh có thể đừng lên tiếng được không?”

Bạn nhỏ Bạc Niên còn muốn nói chuyện với Tể Tể lập tức gật đầu: “Được, anh không nói, anh sẽ ngủ cùng Tể Tể.”

Bạc Niên nói xong thì kéo tấm vải trắng đang đắp trên người Tể Tể qua, ngồi xuống kề sát Tể Tể, gần như là vừa ngã đầu đã ngủ.

Bạc Dịch Ninh và Cố Thích Phong lanh tay lẹ mắt, vội vàng đi tới kéo người.

Trời ạ!

Đây chính là xe đẩy xác đó!

Tấm vải trắng đó… chúng ta vẫn nên nhìn cho rõ ràng!

Lúc Bạc Dịch Ninh kéo con trai nhỏ lên, Cố Thích Phong vừa sờ đến cánh tay Tể Tể, sau đó lập tức bị chen đẩy ra ngoài.

Ba người Hoắc Trầm Lệnh và ông cụ Hoắc còn có Hoắc Trầm Huy cùng lúc ra tay.

Hoắc Trầm Lệnh ôm lấy bả vai Tể Tể, Hoắc Trầm Huy ôm lấy chân Tể Tể, ông cụ Hoắc ôm lấy cái đầu nhỏ của Tể tể.

Cố Thích Phong liếc mắt nhìn thoáng qua, khóe miệng co rút dữ dội.

“Không được! Các người thế này… Tể Tể sắp bị các người chia ra rồi!”

Ông cụ Hoắc vô thức buông tay, dù sao thì ông ấy cũng đang ôm lấy đầu của cháu gái nhỏ.

Cái này nếu như dùng sức kéo thì cháu gái nhỏ sẽ…

Hoắc Trầm Huy liếc nhìn, cũng buông tay theo, Hoắc Trầm Lệnh lập tức tranh thủ ôm con gái vào trong ngực.

“Tể Tể.”

Tể Tể buồn ngủ quá!

Bé cảm giác xung quanh đang hò hét ầm ĩ, vả lại mới vừa rồi còn có rất nhiều người đang kéo bé.

Tể Tể buồn ngủ đến mức trời đất u ám, hoàn toàn quên mất bản thân mình đang ở nhân gian, dù sao lúc ở nhân gian cũng không có nhiều người như vậy cùng lúc lôi kéo bé.

Cho nên sau khi bé vô thức cho rằng đã trả lời anh Tiểu Niên xong, giây lát đã ngủ, sau đó quay trở lại địa phủ.

Nếu là địa phủ, vậy thì dễ xử rồi.

Chắc chắn là nhóm bà bà thím thím dì chú bác ở địa phủ đến tìm bé chơi.

Không thành vấn đề.

Tể Tể có thể tách ra chơi!

Sau đó tất cả mọi người nghe được tiếng động răng rắc răng rắc.

Đám người Hoắc Trầm Lệnh đã từng chứng kiến cảnh nhóc cương thi Tương Tư Hành xoay xương phát ra tiếng răng rắc răng rắc chợt cảm thấy không ổn.

Hoắc Trầm Huy vội vàng che mắt cha ruột.

Tuổi tác còn đang bày ra ở đây.

Tể Tể cũng không có nói ông cụ có thể sống đến bao nhiêu tuổi, cũng đừng nên để ông cụ bị hù sợ đến mức qua đời luôn!

Mặc dù có người quen ở địa phủ, nhưng bọn họ thật sự không muốn trước khi chết lại phải đi đến địa phủ một chuyến nữa đâu.

Quá dọa người rồi!

Cố Thích Phong vội vàng duỗi tay ra che mắt của hai ông cụ bên cạnh.

Bạc Dịch Ninh trở tay che lên con ngươi đang trợn to đến nỗi sắp lồi ra khỏi hốc mắt của cha ruột.

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước vọt tới, cùng nhau chặn tầm mắt của một ông cụ còn lại.

Năm ông cụ: “...”

Tầm mắt đã bị chặn lại.

Quan trọng là chặn quá vội vã nên vẫn để lộ ra kẽ hở nhỏ!

Cộng thêm lòng tò mò chiến thắng nỗi sợ hãi, bốn ông cụ còn lại cứ thế xuyên qua kẽ hở lộ ra giữa các ngón tay nhìn sang bên chỗ Tể Tể.

Ông cụ Hoắc còn thẳng thừng hơn, một phen cạy tay con trai lớn đang che mắt ông ấy ra.

Hoắc Trầm Huy vừa định che lại lần nữa thì ông cụ Hoắc đã mặt mày âm u trừng tới.

“Sao hả, đây là làm tổng giám đốc quen rồi, ngay cả cha cũng không đặt vào trong mắt đúng không?”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Không phải!

Cha ruột ơi!

Ông chỉ là không muốn lúc còn sống lại phải đi đến địa phủ một chuyến để đón người.

Ông cụ Hoắc nói xong, theo tiếng động răng rắc răng rắc cấp tốc vang lên, bốn ông cụ còn lại lập tức nhìn thấy tay chân của Tể Tể đứt rời ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free