Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 631:

“Bác trai Hoắc, bình tĩnh một chút! Bác không có việc gì là tốt, bác không sao là may rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh vẫn cứ đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt vượt qua ông cụ nhìn tới cái xe đẩy đang đắp vải trắng ở đằng sau, trái tim rung lên dữ đội.

“Đó là… Tể Tể?”

Ông cụ Hoắc từ sau khi gọi mấy tiếng “Tể Tể” xong đã không còn đáp lại bất luận cái gì cũng không lên tiếng nữa. Ông ấy há miệng, giọng nói khàn khàn.

“Con còn biết Tể Tể nữa à! Hoắc Trầm Lệnh, con làm cha thế nào hả? Hả! Tể Tể một đứa bé ngoan ngoãn xinh đẹp như vậy, con lại chăm sóc người đến nhà xác luôn sao?”

“Hoắc Trầm Lệnh, con có còn là con người nữa không?”

Ánh mắt Hoắc Trầm Lệnh thẳng tắp nhìn chằm chằm vào thân hình nho nhỏ nằm trên xe đẩy, chợt đẩy hai đứa con trai đang che chở mình ra, nhanh chóng xông tới.

“Tể Tể!”

Đám người Hoắc Trầm Huy cũng đồng loạt nhìn sang.

Tể Tể!

Tể Tể được đặt trên xe đẩy xác, đây…

Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong từng có chuyến đi đến địa phủ liếc mắt nhìn nhau một phen. Hai người tranh nhau giành đến bên cạnh Tể Tể trước Hoắc Trầm Lệnh, nhanh chóng kiểm tra tình huống cơ thể của bé.

Trên người đã được đổi lại một bộ quần áo bệnh nhân trẻ em rộng thùng thình, ngoài ra ở trán có một vết bầm xanh lớn, những chỗ còn lại không có bất kỳ vết thương nào. Tay chân lạnh buốt, sắc mặt tím đen.

Hoắc Trầm Huy nhanh chóng thử dò xét hơi thở của cháu gái một phen, không có.

Cố Thích Phong sờ lên mạch đập, không có.

Bách Minh Tư và Bạc Dịch Ninh đang bế Bạc Niên đã đi đến cửa nhà xác.

Bách Minh Tư thấy chú Bạc bế Tiểu Niên sắp sửa đi vào trong thì nhanh chóng lên tiếng.

“Chú Bạc, nơi này là nhà xác, Tiểu Niên còn quá nhỏ.”

Bạc Dịch Ninh chuẩn bị xông vào ngay lập tức chuyển tay đặt con trai nhỏ vào trong ngực Bách Minh Tư.

“Minh Tư, cháu đưa Tiểu Niên đi lên đi, chú Bạc đi vào xem thử!”

Bách Minh Tư: “...”

Người bạn nhỏ Bạc Niên luôn luôn lạnh lùng kiêu ngạo chợt khóc rống lên.

“Cha, con muốn tìm Tể Tể! Muốn tìm Tể Tể! Hu hu hu… hu hu hu… oa oa oa… Con muốn tìm Tể Tể…”

Bách Minh Tư lo lắng nhà xác có những thứ kia nên nhanh chóng mở mắt Âm Dương ra.

Bách Minh Tư liếc nhìn một phen, trong nhà xác vô cùng sạch sẽ, nhưng quanh người Tể Tể lại được một luồng ánh sáng màu vàng kim bao quanh.

Bách Minh Tư sửng sốt, lẩm bẩm: “Ánh sáng công đức?”

Bạc Dịch Ninh đã xông vào tới, thấy Tể Tể được đặt ở trên xe đẩy xác thì trợn mắt há mồm, một hồi lâu cũng không nặn ra được một câu.

“Đây là tên khốn nạn nào chơi giỡn, lại dám đặt Tể Tể lên trên xe đẩy xác, thế này là muốn kiếp sau kiếp sau nữa cũng phải ngồi trong chảo dầu ở địa phủ đúng không?”

Ông cụ Bạc vừa vặn từ thang máy đi ra, nghe được lời của con trai thì tức giận đến nỗi thất khiếu bốc khói.

“Bạc Dịch Ninh con cái đồ khốn nạn này, Tể Tể cũng đã đi rồi, không để ở đây thì để ở đâu hả? Nếu như không phải vì Tể Tể là người nhà họ Hoắc thì thời gian dài như vậy, lúc này Tể Tể đã được bỏ vào ngăn đông rồi!”

Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh trăm miệng một lời nói.

“Cho dùng chúng ta có chết hết thì Tể Tể cũng không chết được, Tể Tể còn sống!”

Ông cụ Bạc và năm ông cụ: “...”

Mẹ nó cái đám thịt lợn nướng này!

Cả đám đều bị điên hết rồi sao?

****7:

Ông cụ Hoắc đang mặt mày âm u nghe bọn họ nói xong, đột nhiên hơi nheo mắt.

Khoảng thời gian này ông ấy vẫn luôn cảm thấy con trai thứ hai là lạ, bốn đứa cháu trai cũng quái đản.

Còn cả con trai lớn nữa, ở nhà cũ nhiều năm như vậy, đột nhiên dẫn theo cháu trai lớn cũng dọn đến ở lại trang viên của thằng hai bên kia. Ngay cả hiềm khích trước đó của hai anh em cũng quên đi coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, khoảng thời gian gần đây cũng dời qua luôn.

Cả con trai nhỏ nữa chứ!

Ông cụ Hoắc nghĩ đến chỉ còn con trai nhỏ phụng bồi bạn già ở bên nhà cũ, biểu cảm âm trầm của ông cụ Hoắc lập tức biến ảo khôn lường.

Bạn nhỏ Bạc Niên bởi vì đang bị Bách Minh Tư bế ở trong ngực nên không đi qua được, vứt bỏ sự cao ngạo trong quá khứ dắt cuống họng lên, gân cổ gào khóc lớn tiếng.

“Hu hu hu! Anh Minh Tư em muốn đi tìm Tể Tể!”

“Oa oa oa! Tể Tể lợi hại như vậy, có thể biến lớn như vậy, còn có thể bay nữa, em muốn đi qua tìm Tể Tể chơi!”

“Hu hu hu!”

Ông cụ Bạc và ông cụ Hoắc: “...”

Cái gì gọi là có thể biến lớn như vậy, còn có thể bay?

Tể Tể nằm ở trên xe đẩy xác không hề hay biết, bé đang ngủ rất sâu loáng thoáng nghe được tiếng trẻ con khóc.

Bé vốn không muốn phản ứng.

Nhưng mà quá ồn rồi.

Bé thật là mệt mỏi!

Bé chỉ muốn ngủ thật ngon mà thôi!

Nhưng cái giọng khóc đó đúng là hết sức ồn ào, tiếng khóc của một người có thể sánh ngang với một nửa bạn nhỏ của nhà trẻ, quan trọng là còn có chút quen thuộc.

Tể Tể không nằm được.

Tể Tể mấp máy cái miệng nhỏ đã buồn ngủ đến không chịu được, một đôi tay nhỏ mập mạp chống xuống vạc giường chậm rãi ngồi dậy, biểu cảm trên gương mặt nhỏ phải nói là hoàn toàn buồn ngủ.

Ngay cả mí mắt cũng mở không ra, nhưng bé vẫn dùng giọng con nít mơ mơ màng màng hỏi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free