Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 630:

“Trầm Lệnh, cháu đã chuẩn bị xong chưa, đợi lát nữa gặp cha của cháu…”

Giọng Hoắc Trầm Lệnh khô khốc, giọng nói phát ra cũng khàn đặc.

“Chú Bạc, cha cháu sao rồi? Tể Tể sao rồi?”

Hai mắt ông cụ Bạc đã đổi thành màu đen, quay mặt đi.

“Bọn họ… đi trong yên bình rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh giống như là bị năm tia sét đánh xuống đầu. Thân thể thoáng cái lảo đảo, nếu như không phải Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Cẩn vội vàng xuống xe đuổi tới mỗi người đỡ một cánh tay thì đoán chừng đã té xuống đất luôn rồi.

Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Bách Minh Tư cùng lúc đi tới nghe được lời ông cụ Bạc nói, cũng ngơ ngác.

Bọn họ cảm thấy không có khả năng!

Bạc Dịch Ninh bế Bạc Niên và Cố Thích Phong cũng xuống xe chạy tới.

Bạc Dịch Ninh trông thấy cha ruột của mình thì hơi ngẩn ra.

“Cha, chú Hoắc và Tể Tể đâu?”

Ông cụ Bạc không đành lòng nhắc lại, quay lưng về phía bọn họ khẽ chỉ xuống đất.

Bạc Dịch Ninh cũng cứng đờ.

Cố Thích Phong là viện trưởng của Bệnh Viện Số Một, thoáng cái đã hiểu ý của ông cụ, ánh mắt đầy vẻ không dám tin.

Anh ấy vừa định hỏi rõ tình huống thì đã thấy Hoắc Trầm Lệnh chạy tới thang máy bên kia, sợ Hoắc Trầm Lệnh làm ra chuyện gì nên vội vàng đuổi theo.

“Trầm Lệnh, chờ tôi một chút!”

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng cùng nhau đuổi theo.

Bạc Niên ở trong ngực Bạc Dịch Ninh nhìn thấy, lắc lắc thân thể nho nhỏ theo hướng đám Hoắc Trầm Lệnh chạy đi.

“Cha, Tể Tể… con muốn tìm em gái Tể Tể! Con muốn tìm em gái Tể Tể!”

Bạc Dịch Ninh liếc nhìn cha ruột một cái rồi bế con trai nhỏ co cẳng chạy như điên.

Ông cụ Bạc hít sâu một hơi, nhìn lên bầu trời xanh biếc trong vắt rồi lại cúi đầu mân mê một giọt nước mắt.

Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh… còn là một đứa bé nhỏ như vậy, việc này ai mà chịu nổi cơ chứ?

Ông cụ Bạc đột nhiên nhớ tới cái gì đó, bất chấp cả thân thể mập mạp, vội vã gấp gáp chạy đuổi theo.

“Chờ tôi một chút! Tất cả chờ tôi một chút!”

Hai ngày nay đôi vợ chồng già nhà họ Hoắc liên tục nói với bạn già của mình rằng sau khi Tể Tể đi học vẫn luôn ở tại trang viên bên kia. Bọn họ gần như đã một ngày rồi không gặp được Tể Tể, đang nghĩ coi có muốn chuyển đến ở tại trang viên bên kia hay không.

Bọn họ còn nói mấy năm gần đây Trầm Lệnh bận rộn quá nhiều việc, ba đứa con trai nếu như không có Trương Ninh chăm sóc thì bây giờ thành ra cái dạng gì vẫn còn không biết.

Mặc dù cha con Trầm Huy và Tư Lâm cũng đã chuyển qua rồi, nhưng Trầm Huy vẫn còn đang đi làm ở công ty, vẫn loay hoay chân không chạm đất như thường.

Đến nỗi đứa bé Tư Lâm đó, cháu trai lớn nhà ông ấy nói phía trường học bên kia có một vài thí nghiệm xảy ra chút vấn đề, tối qua sau khi từ bệnh viện trở về đã lập tức đi theo đến trường học rồi.

Tư Cẩn ngược lại chững chạc, nhưng việc học cũng nặng.

Tư Tước khoe khoang lười biếng, nhất định không thể cho cậu chăm sóc đứa em gái ba tuổi rưỡi được.

Tư Thần… chính mình còn đang là một đứa trẻ, lẽ nào lại trông cậy vào một đứa trẻ tám tuổi chăm sóc cho một đứa trẻ ba tuổi rưỡi sao?

Đôi vợ chồng già nhà họ Hoắc lo lắng đủ kiểu, ông ấy và bạn già mỉm cười tự an ủi.

Kết quả không ngờ, thật sự đã xảy ra chuyện.

Sau khi bọn họ đưa Tể Tể đến bệnh viện xong đã thu xếp cho người đi điều tra.

Tin tức có thể tra ra được chính là: Thật đúng là từ trên trời giáng xuống, hơn nữa còn là từ hướng trang viên nhà họ Hoắc giáng tới.

Tình huống cụ thể…

Ông cụ Bạc thở hổn hển chạy vào thang máy, thầm nghĩ nhất định phải bắt lấy con trai ruột hỏi kỹ càng đến cùng là xảy ra chuyện gì.

Đương nhiên, trước khi đến lúc đó ông nhất định phải ngăn ông cụ Hoắc lại, tránh cho ông cụ nóng giận nhất thời lại đập chết con trai ruột Trầm Lệnh của mình.

Nhà xác.

Hoắc Trầm Lệnh dẫn theo ba đứa con trai cả người đầy mồ hôi lạnh chạy tới, thấy ông cụ đang đứng ở trước xe đẩy, đột nhiên ngừng lại.

“Cha?”

Bên cạnh ông cụ Hoắc còn có ba ông cụ đi theo. Bọn họ nghe được tiếng động vội vàng nhìn sang thì thấy thằng hai thằng ba của nhà họ Hoắc dẫn theo ba đứa con trai nhà thằng ba chạy tới, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.

Hoắc Tư Thần đã gấp đến độ đổ mồ hôi, thấy ông nội đang đứng ở nơi đó, ánh mắt tỏa sáng.

“Ông nội, thì ra ông không sao hết! Hu hu hu… ông nội, ông hù chết cháu rồi… hu hu hu!”

Ba ông cụ: “?”

Nhưng trong nháy mắt khi ông cụ Hoắc nhìn thấy người con trai thứ hai, ông ấy đột nhiên sải bước đi tới, càng đi càng nhanh, càng đi càng nhanh.

Ông ấy đi đến bên cạnh đứa con trai thứ hai, giơ tay lên hung hăng tát một bạt tai lên trên gương mặt nhợt nhạt của đứa con trai thứ hai.

Hoắc Trầm Lệnh đứng ở tại chỗ, không nghiêng không lệch cứ đứng như thế.

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần bị dọa sợ hết hồn.

“Ông nội!”

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước vội vàng lao đến hai bên trái phải bảo vệ cha ruột, Hoắc Tư Thần nhanh chóng ôm lấy đùi ông nội.

Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong lòng bàn chân giống như sinh gió đuổi tới, nhân cơ hội ôm lấy ông cụ Hoắc.

“Cha, cha không sao à? Cha không sao thì quá tốt rồi!”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free