Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 629:
Thân thể của ông cụ cứng đờ, quên mất là mình còn đang ở trong hồ, ông cụ quên mất động tác làm cơ thể của ông chìm thẳng xuống.
Mấy ông cụ đang bơi bên cạnh thấy vậy thì bị dọa cho giật mình.
“Ôi chao! Ông Hoắc!”
“Mau mau mau, cứu người!”
Ông cụ Hoắc đột nhiên chìm xuống, cái đầu đang trống rỗng lập tức khôi phục lại sự thanh tỉnh.
Khi nhóm bạn bơi qua cứu ông, ông cụ nhanh chóng bơi lên, sau đó ôm lấy cháu gái sắp được một người bạn già của mình ôm lấy vào trong ngực, hai chân đạp nước để duy trì cho mình không chìm xuống.
“Tể Tể!”
Mấy ông cụ bên cạnh thìn thấy bé con được ông cụ Hoắc ôm trong ngực thì đồng loạt biến sắc.
Đây không phải là cháu gái nhỏ dạo gần đây ông cụ vẫn luôn khoe khoang với bọn họ sao?
Sao lại đột nhiên rơi xuống từ trên trời?
Hơn nữa…
Gương mặt nhỏ bé trắng bệch, thân thể lạnh như băng.
Có ông cụ vội vàng hét lên với mấy ông cụ đang ở trên bờ: “Mau, gọi 110, mau! Là cháu gái nhỏ Tể Tể của ông Hoắc rơi vào trong hồ.”
Ông cụ Hoắc ôm cháu gái nhỏ, được hai ông bạn già kéo theo nên cũng nhanh chóng bơi tới bên bờ.
Nửa tiếng sau, trong phòng cấp cứu của Bệnh Viện Số Một, bác sĩ thở dài một tiếng, tiếc nuối lắc đầu.
Những bác sĩ và y tá khác trong phòng cấp cứu nhìn cô bé nằm ở trên giường, ai ai cũng quay đầu đi, vẻ mặt không đành lòng.
Quá nhỏ.
Với lại cho dù là không có hô hấp, nhìn cô bé nho nhỏ như vậy cũng làm người ta vô cùng đau lòng.
Sao lại…
Y tá trưởng lên tiếng: “Bác sĩ Kim, muốn thử lại lần nữa không?”
Mấy y tá khác cũng gật đầu: “Đúng vậy, bác sĩ Kim, trong bệnh viên của chúng ta, trừ viện trưởng Cố ra anh là bác sĩ có y thuật tốt nhất, anh thử lại nữa đi, đứa nhỏ này còn quá nhỏ.”
Bác sĩ Kim yên lặng thở dài, quay lưng lại.
Bên ngoài phòng cấp cứu, ông cụ Hoắc và bốn ông cụ khác đang chờ đợi.
Ông cụ Hoắc giống như đã bị ghim ở chỗ đó, từ sau khi Tể Tể được đẩy vào trong phòng cấp cứu, ông vẫn luôn không hề động đậy.
Nếu như không phải thỉnh thoảng ông còn chớp mắt, có lẽ mọi người đều sẽ tưởng rằng ông cụ là một pho tượng.
Ông cụ Bạc và mấy ông cụ khác nhìn nhau một cái, ai ai cũng thần kinh căng thẳng, thường xuyên nhìn về phía phòng cấp cứu còn đang sáng đèn một cái.
Trong lòng mọi người đều vô cùng rõ, hi vọng mong manh.
Đứa bé Tể Tể đó đột nhiên rơi xuống từ trên cao, mặc dù là rơi vào hồ nước, nhưng cũng tương đương với việc rơi trên mặt đất xi măng.
Khi đó sắc mặt đứa bé đó trắng bệch, không có hô hấp.
Thậm chí thân thể cũng lạnh như băng, bọn họ có người thử sờ mạch đập, cũng không có bất kỳ động tĩnh nào.
Chẳng qua là…
Không ai dám nói một chữ nào.
Trong vòng tròn của bọn họ, ai cũng biết hai cụ nhà họ Hoắc yêu thương đứa cháu gái Tể Tể được Hoắc Trầm Lệnh nhận nuôi này bao nhiêu.
Một bé con đáng yêu như vậy đột nhiên không còn nữa…
Còn là đột nhiên xuất hiện ở trước mặt ông cụ Hoắc, ông cụ sao mà chịu đựng được?
Ông cụ Bạc nhìn ông cụ Hoắc giống như là pho tượng, xoay người đi về phía đầu còn lại của hành lang, sau đó lấy điện thoại ra gọi điện cho con trai nhà mình.
“Dịch Ninh à, con đang ở đâu vậy?”
Mấy người Bạc Dịch Ninh đang tìm Tể Tể, bởi vì camera gần đó đều bị âm khí làm hỏng, vì vậy bọn họ không biết Tể Tể bị bắn đi chỗ nào.
“Cha, con đang ở gần trang viên nhà họ Hoắc, sao vậy ạ?”
Ông cụ Bạc nhíu mày: “Trầm Lệnh có ở đó không?”
“Có ạ, cha đợi một chút, con bảo Trầm Lệnh nghe máy.”
“Được.”
Bạc Dịch Ninh nhanh chóng chạy tới bên cạnh Hoắc Trầm Lệnh, đưa điện thoại cho ông.
“Trầm Lệnh, cha tôi tìm anh, nghe có vẻ tình huống không được tốt lắm.”
Hoắc Trầm Lệnh có dự cảm không ổn, mấy ngày nay ông cụ vì giết thời gian mà thích cùng mấy người ông cụ Bạc đi câu cá, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì rồi sao?
Hoắc Trầm Lệnh nhận lấy điện thoại, cố gắng làm giọng nói của mình nghe giống như bình thường.
“Chú Bạc, chú tìm cháu ạ.”
Ông cụ Bạc hít sâu một hơi, giọng nói rất rặng nề.
“Trầm Lệnh, cháu tới Bệnh Viện Số Một đi, cha cháu và Tể Tể đều ở đây, Tể Tể đang được cấp cứu ở trong phòng cấp cứu, tình hình… không ổn lắm.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Ông cụ và Tể Tể đều ở Bệnh Viện Số Một?
Thậm chí Hoắc Trầm Lệnh còn không nghe được lời nói phía sau của ông cụ Bạc, trong đầu đều là tìm được Tể Tể rồi, đang ở cùng với ông cụ.
“Vâng, cháu lập tức tới ngay.”
Giọng nói của ông cụ Bạc nặng nề, ông cụ tiêm trước cho Hoắc Trầm Lệnh một mũi dự phòng.
“Trầm Lệnh, cháu phải chuẩn bị tốt tâm lý đấy!”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Tể Tể là con gái ruột của Minh Vương, nhất định sẽ không chết.
Vậy thì người xảy ra chuyện chính là ông cụ Hoắc rồi!
Trái tim của Hoắc Trầm Lệnh rơi xuống đáy vực, ông gọi anh cả Hoắc Trầm Huy và ba con trai, cùng Cố Thích Phong Bạc Dịch Ninh và Bạc Niên chia ra hai chiếc xe rồi lái thẳng tới Bệnh Viện Số Một.
****6:
Bởi vì vướng phải giờ cao điểm buổi sáng nên lúc đám người Hoắc Trầm Lệnh chạy tới Bệnh Viện Số Một đã là bốn mươi phút sau.
Ông cụ Bạc chờ ở cửa chính phòng khám bệnh viện, thấy xe của nhà họ Hoắc tới, ông cụ vội vã lê cái thân béo mập chạy tới.