Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 625:
Vợ chồng chị Vương kinh ngạc, sau đó thì vui mừng khôn xiết.
“Vậy... vậy cảm ơn viện trưởng Cố, thật sự rất cảm ơn anh.”
Nhuế Nhuế nghiêng đầu nhìn về phía trang viên nhà họ Hoắc, mà đúng lúc này Tể Tể bên đó cũng đang nhìn sang bên này.
Nhìn thấy Nhuế Nhuế, bé vô thức chớp mắt, há to miệng ra mỉm cười.
Nhuế Nhuế trừng lớn mắt: “Em Tể Tể!”
Vợ chồng chị Vương và Cố Thích Phong Bách Minh Tư, còn có hai cha con Bạc Dịch Ninh Bạc Niên xuống xe sau đồng thời nhìn về phía Nhuế Nhuế đang nhìn.
Tất cả mọi người ở đây đều đồng loạt cứng đờ người lại.
Tể Tể cũng cứng người lại.
Nhiều người quá.
Có phải là bé đã bại lộ rồi không?
Bé sẽ không dọa sợ chú và dì của cửa hàng tiện lợi chứ?
À!
Còn có chị Nhuế Nhuế nhìn thấy bé nữa.
À, còn có anh Bạc Niên đã lâu rồi không gặp.
Tể Tể quá kinh ngạc, ánh mắt trừng rất to, miệng hơi há ra, sau đó nhược thủy mang theo ngọn lửa màu xanh lam ở trong bụng ùn ùn không ngừng phun ra từ trong miệng bé.
Vợ chồng chị Vương nghi hoặc, kinh ngạc, chị Vương lẩm bẩm ra tiếng.
“Pho... pho tượng này, có phải là đã thay đổi rồi không?
Chồng chị Vương dụi mắt: “Anh nhớ lúc trước khi anh nhìn thấy bức tượng, mắt của nó không to như thế này, hơn nữa miệng cũng không há ra.”
Chị Vương bổ sung: “Cũng không phun... đó là lửa đúng không? Sao nhìn giống như là màu lam vậy, lẽ nào bên trong có nối với ống khí thiên nhiên à?”
Chồng chị Vương khó hiểu: “Tại sao muốn làm pho tượng Tể Tể miệng đang phun lửa?”
Ba người Cố Thích Phong Bạc Dịch Ninh và Bách Minh Tư: “...” Tại sao không thể là miệng Tể Tể thật sự đang phun lửa chứ?
Hai bạn nhỏ Nhuế Nhuế và Bạch Niên nghe thấy lời của người lớn thì đồng thanh mở miệng.
“Đó là Tể Tể.”
“Đó chính là Tể Tể!”
Chị Vương vội vàng an ủi con gái: “Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, sao có thể lớn như vậy được, Nhuế Nhuế ngoan, cha mẹ dẫn con về, mấy ngày nữa đợi bệnh của cha ruột Tể Tể tốt lên rồi, viện trưởng Cố lại dẫn Tể Tể tới đón con nhé.”
Bạc Dịch Ninh cũng vội vàng an ủi con trai mình, anh không giỏi ăn nói, vì vậy lúc nói dối sẽ ngửa mặt lên nhìn trời.
“Tiểu Niên, Tể Tể không to như vậy.”
Bạn nhỏ Bạc Niên kiên trì với ý kiến của mình: “Nhưng mà cha, đó thật sự chính là Tể Tể, chẳng qua là to hơn Tể Tể rất nhiều rất nhiều rất nhiều thôi.”
Bạc Dịch Ninh: “...”
Vì vậy có vài chuyện xưa thật sự rất có đạo lý, có một vài thứ, trẻ con có thể nhìn thấy, người lớn lại không hề nhìn thấy.
Tiễn ba người nhà chị Vương đi xong, mấy người Cố Thích Phong lên xe, nhanh chóng lái vào cổng trang viên nhà họ Hoắc.
Tể Tể biến thành cực kỳ lớn, vì vậy nhìn được vô cùng xa.
Sau khi xác định chú dì của cửa hàng tiện lợi và chị Nhuế nhuế đã rời đi, biết mấy người chú Cố đã quen với việc bé biến lớn rồi, thế là bé há miệng càng to hơn, phun ngọn lửa do nhược thủy bốc cháy ra bên ngoài.
Bên ngoài là không khí, chẳng đốt trúng được cái gì.
Sau khi phun ra mấy ngụm, Tể Tể lại đột nhiên ngậm miệng lại, đôi con ngươi to nghiêng nghiêng, nhìn về phía mấy người chú Cố đã đi tới cổng trang viên.
Quả nhiên là nhìn thấy đôi mắt đang trợn to của anh Tiểu Niên.
Tể Tể: “...”
Bé quên mất vừa rồi đã nhìn thấy anh Tiểu Niên.
Làm thế nào đây?
Trực tiếp xóa ký ức của anh Tiểu Niên sao?
Tể Tể đang chuẩn bị ra tay, bạn nhỏ Tiểu Niên bên kia đã đột nhiên lên tiếng.
“Tể Tể, sao em có thể biến to như thế? Thần kỳ quá đi mất.”
Đôi mắt to của Tể Tể sáng lên: “Anh Tiểu Niên, anh không sợ sao?”
Bạn nhỏ Bạc Niên vùi người trong ngực cha, ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn cái đầu to của Tể Tể.
“Em là Tể Tể, là em gái của anh, đâu có anh trai nào sẽ sợ em gái chứ? Anh trai thì phải bảo vệ em gái!”
Tể Tể bật cười ha ha
Vậy thì tốt quá, không cần phải xóa đi ký ức của anh Tiểu Niên.
Mặc dù bây giờ bé có thể phân ra sức mạnh để xóa ký ức, nhưng cũng sẽ tốn sức mà, làm như vậy có lẽ sẽ không áp chế được nhược thủy nữa, sẽ có nguy cơ nổ tung.
Hai người Cố Thích Phong Bạc Dịch Ninh: “...”
Vậy là biểu hiện khi đó của bọn họ còn không bằng một bạn nhỏ hơn bốn tuổi à?
Bách Minh Tư thấy xung quanh không có ai, mà dường như cả cổng trang viên đều là thịt trắng trắng mềm mềm của Tể Tể, lông mày của cậu nhíu chặt lại.
“Tể Tể, em thế này là bị làm sao vậy? Anh Minh Tư làm thế nào mới có thể giúp được em?”
Bạn nhỏ Bạc Niên trượt xuống từ trong lòng cha mình, chạy về phía cổng.
“Tể Tể, miệng của em đã phun lửa, có phải là rất khát rồi không, anh rót nước cho em uống.”
Bách Minh Tư: “...”
Tể Tể: “...”
Đó không phải là lửa bình thường, dập không được.
Hai người nhìn bạn nhỏ Bạc Niên tích cực, cũng ngại mở miệng nhắc nhở.
Tể Tể mềm mại nói cảm ơn: “Cảm ơn anh Tiểu Niên.”
Bạn nhỏ Bạc Niên tới cổng, nhìn bức tường thịt mà bối rối.
Cậu bé ngẩng cái đầu nhỏ lên, tay chống eo, gân giọng gọi Tể Tể.
“Tể Tể, anh phải làm thế nào mới có thể đi vào được?”
Tể Tể nhìn một chút, kết quả không nhìn thấy bạn nhỏ Bạc Niên đâu.
“Anh Tiểu Niên, anh đi đâu rồi?”
Bạn nhỏ Bạc Niên đang hai tay chống eo gào giọng: “… Tể Tể, anh đang ở cổng lớn nhà em! Ở đây nè, em cúi đầu nhìn xem, ở ngay chỗ cổng này.”