Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 624:

Trong lòng Cố Thích Phong thì chửi mát, nhưng ngoài miệng lại dịu dàng dỗ Nhuế Nhuế.

“Nhuế Nhuế à, Tể Tể bạn ấy... cha ruột của bạn ấy bị bệnh rồi, cha bạn ấy đang ở thành phố khác, bây giờ không ở chỗ trang viên nữa, chú đưa cháu về nhà trước nhé, có được không?”

Nhuế Nhuế muốn tìm Tể Tể, nhưng mặc dù Nhuế Nhuế còn nhỏ, nhưng bởi vì mấy năm nay vẫn luôn mắc chứng chán ăn, nên đã hiểu chuyện và ngoan ngoãn hơn, cũng nhạy cảm hơn những bạn nhỏ bốn tuổi khác nhiều.

Mặc dù không biết tại sao chú Cố lại cường điệu là cha ruột, nhưng cô bé vẫn lập tức gật đầu.

“Vâng ạ.”

Cố Thích Phong có hơi mất tự nhiên: “Nhuế Nhuế ngoan, lần sau chú tự mình đi đón cháu nhé, có được không?”

Nhuế Nhuế lại gật đầu: “Vâng ạ, cháu cảm ơn chú.”

Bởi vì cách nhà họ Bạc không xa, vì vậy Cố Thích Phong chuẩn bị đưa Bạch Dịch Ninh về nhà trước, rồi lại dẫn Bách Minh Tư đi tới chỗ Tể Tể sau.

Nhưng Bạc Dịch Ninh lại lắc đầu: “Không cần đưa tôi về, tôi muốn đi cùng các cậu.”

Cố Thích Phong hơi sững sờ, sau đó cũng lập tức hiểu được.

“Đúng! Tôi cũng cảm thấy chúng ta đi cùng nhau là tốt nhất, nhưng mà Bạc Kỳ nhà cậu lớn rồi ở trong trường học thì không sao, nhưng Tiểu Niên còn nhỏ, liệu nó có ồn ào tìm cha không?”

Bạc Dịch Ninh do dự một chút: “Vậy thì tôi đón Tiểu Niên qua đây nhé?”

Cố Thích Phong cảm thấy cũng được: “Hoàn toàn có thể, dù sao Tiểu Niên và Tể Tể cũng quen biết, trong trang viên có nhiều người, chỉ thêm một đứa nhỏ mà thôi, hơn nữa chúng ta đều ở đó.”

“Được, vậy đi đón Tiểu Niên trước, rồi lại đưa Nhuế Nhuế về.”

Sau khi đón xong bạn nhỏ Bạc Niên, lúc Cố Thích Phong dẫn mọi người tới cửa hàng tiện lợi của vợ chồng nhà chị Vương, cửa hàng tiện lợi đã đóng cửa rồi.

Hỏi hàng xóm bên cạnh thì mới biết được, hai vợ chồng chị Vương đã ra ngoài rồi, nói là đi tìm con gái.

Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh nhìn nhau một cái, vội vàng lái xe đi về phía trang viên nhà họ Hoắc.

Khi sắp tới trang viên nhà họ Hoắc, bọn họ suýt nữa đụng vào một chiếc xe con đang đi tới từ chỗ ngoặt.

Hai người đều phanh gấp xe, Cố Thích Phong và tài xế của đối phương đồng thời xuống xe.

“Xin lỗi, anh không sao chứ?”

“Ngại quá, các cậu sao rồi?”

Hai người đồng thời mở miệng, đầu tiên là xin lỗi, sau đó thì hỏi thăm đối phương.

Nhuế Nhuế ở trong xe đột nhiên hô lên.

“Cha ơi!”

Cố Thích Phong nghiêng đầu, chồng chị Vương ngẩng đầu nhìn qua: “Nhuế Nhuế?”

Bách Minh Tư vội vàng ôm Nhuế Nhuế xuống xe: “Chú.”

Chị Vương cũng xuống xe, nhận lấy Nhuế Nhuế từ trong ngực Bách Minh Tư, rồi quan sát kỹ càng Cố Thích Phong một lát, đột nhiên nhận ra đối phương là ai.

“Anh... Anh là viện trưởng Cố - Cố Thích Phong của Bệnh Viện Số Một sao?”

Cố Thích Phong gật đầu: “Là tôi, hai người là... cha mẹ của Nhuế Nhuế?”

Vợ chồng chị Vương có hơi khẩn trương: “Đúng vậy, chúng tôi không biết cha của Tể Tể là anh Hoắc, lo Nhuế Nhuế tới nhà họ Hoắc sẽ gây thêm phiền toái cho anh Hoắc, vì vậy muốn tự mình đi qua một chuyến.”

Chồng chị Vương xoa tay: “Chỗ anh Hoắc... hình như đang sửa tượng cho Tể Tể, một bức tượng khổng lồ màu trắng, cửa lớn cũng bị chặn lại rồi, phòng bảo vệ cũng không có ai, chúng tôi đang nghĩ làm thế nào để liên lạc được với anh Hoắc đây, đúng lúc viện trưởng Cố các anh tới.”

Cố Thích Phong: “... Sửa tượng cho Tể Tể?”

Chị Vương gật đầu: “Đúng vậy, pho tượng rất to rất to, cũng không biết là bằng chất liệu gì, vô cùng mềm, tính đàn hồi cũng vô cùng tốt, đặc biệt là đầu của bạn nhỏ Tể Tể, còn cao hơn cả tường vây của trang viên, nếu như không phải là không giống với bình thường, chúng tôi đã sắp cho rằng đó là người thật rồi!”

Cố Thích Phong: “...”

Lớn gan một tý, chắc đó chính là Tể Tể thật sự đấy?

****3:

Nghĩ tới tình huống bây giờ của Tể Tể, Cố Thích Phong lập tức nói lại một lần lý do thoái thác với Nhuế Nhuế cho vợ chồng chị Vương.

Sau khi nói xong lại nói lời xin lỗi.

“Xin lỗi, chúng tôi cũng không ngờ tới lại gặp phải tình huống ngoài ý muốn như thế này.”

Vợ chồng chị Vương sững sờ một lát, rồi vội vàng lắc đầu.

“Không sao đâu không sao đâu, có thể hiểu được, nói ra thì cũng là chúng tôi không tốt, không nên đường đột để Nhuế Nhuế đi theo Tể Tể như vậy.”

Nói tới đây, chị Vương lại nghĩ tới Cố Thích Phong nói ch ruột của Tể Tể sinh bệnh.

Cô hiếm khi hỏi nhiều thêm một câu: “Anh Cố, cha ruột của Tể Tể... không phải là anh Hoắc à?”

Cố Thích Phong nhớ tới Minh Vương chó má kia, nghiến răng nói.

“Không phải, là người khác, đây là cha nuôi.”

Vợ chồng chị Vương: “...”

Hay lắm!

Bé cũng may mắn thật, cha nuôi lại là người cầm quyền gia tộc lớn nhất nước Hoa.

Nếu cha nuôi là người cầm quyền gia tộc giàu nhất nước Hoa, có phải là cha ruột của bé cũng sẽ không quá kém không?

Vợ chồng chị Vương cảm thấy chứng chán ăn của con gái phải dựa vào Tể Tể mới tốt lên được lại càng khó hơn rồi, vẻ mặt hai người đều chán nản.

Cố Thích Phong vội vàng đi xem Tể Tể, vốn muốn lập tức đi, bây giờ thấy vậy lại không thể không an ủi thêm mấy câu.

“Không sao không sao, không cần để ý tới anh ta, chắc là Tể Tể sẽ nhanh chóng trở lại thôi, tới lúc đó tôi sẽ tự mình dẫn Tể Tể đi đón Nhuế Nhuế qua chơi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free