Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 623:
Hoắc Tư Thần: “...”
Anh cả và anh hai bị dọa sợ, cậu sẽ bị đánh mấy ngày?
****2:
Rõ ràng là nhược thủy chứa trong cơ thể Chim Chín Đầu nhiều hơn nhược thủy mà con quỷ chạy trốn lần trước mang theo, nồng độ sau khi tinh luyện giống hệt nhau, lúc này lại sôi trào vô cùng mạnh mẽ, Tể Tể kìm nén tới khó chịu, vội vàng lên tiếng.
“Anh cả anh hai mau tránh ra!”
Tể Tể vừa há miệng, một ngọn lửa màu xanh lam nhạt cũng phun trào ra.
Tể Tể vô thức duỗi tay đẩy anh cả và anh hai ra.
Tốc độ trên tay bé có nhanh cũng không nhanh bằng ngọn lửa, thế là sau đó lập tức nghe thấy một loạt tiếng xì xì xì.
Sau đó nữa, là một cỗ mùi khét.
Tể Tể: “...”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước: “...”
Hai anh em vô thức sờ tóc trên trán, giòn giòn, khét khét, vừa mới chạm vào, vụn tóc bị đốt cháy rơi xuống rào rào.
Hoắc Tư Thần vừa thấy vậy thì không phúc hậu mà cười phì ra tiếng.
“Phì! Ha ha ha!”
“Ha ha ha!”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đồng thời nghiêng đầu nhìn chằm chằm cậu nhóc.
Hoắc Tư Thần đang cười ha ha: “...”
Hoắc Tư Thần vội vàng chạy qua: “Anh cả, anh hai, mau giúp kéo chú hai ra ngoài đi, nếu không chú hai sẽ bị thịt của Tể Tể đè chết đó.”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước ném cho em trai ngốc nghếch của mình một ánh mắt dữ dằn ‘em đợi đấy cho anh’, rồi nhanh chóng di chuyển tới bên kia hỗ trợ.
Tể Tể muốn nói đè không chết được, nhưng nhất định là sẽ rất khó chịu, nhưng lại không dám mở miệng.
Chỉ sợ vừa mở miệng ra thì ngọn lửa lại phun ra ngoài.
Hoắc Trầm Lệnh cũng không dám trì hoãn nữa, hợp lực cùng với ba đứa con trai đi kéo Hoắc Trầm Huy.
Hai phút sau, cuối cùng Hoắc Trầm Huy đã thoát thân ra khỏi ghế sau xe đã bị thịt Tể Tể bao phủ.
Ông đứng trên mặt đất, hai chân mềm nhũn trực tiếp xụi lơ ngã xuống.
“Phù!”
Có loại cảm giác như đã sống lại.
Tể Tể kéo mở cửa sổ trời của xe ra, miệng cũng thu nhỏ lại bằng kích cỡ của cửa sổ trời.
Bé vừa mở miệng, từ trong cửa sổ trời đã phun ra một ngọn lửa hừng hực màu lam nhạt.
“Cha, chú hai, anh cả, anh hai, anh ba, mau rời khỏi chỗ này, Tể Tể muốn biến to! Tể Tể sắp không nhịn được rồi! Tể Tể sẽ đè mọi người đấy!”
“Mau chạy!”
“Nếu không còn sẽ bị đốt chết nữa!”
Bốn cha con Hoắc Trầm Lệnh nhìn nhau một cái, nhanh chóng nâng Hoắc Trầm Huy đang xụi lơ trên mặt đất lên rồi điên cuồng chạy về phía tòa biệt thự chính.
Sau khi lời của Tể Tể vừa dứt, thịt trắng nõn non mềm vô cùng co giãn của bé bắt đầu tràn ra bên ngoài từ cửa xe.
Trước đó bé còn lo lắng sẽ căng nổ xe, bây giờ đã hoàn toàn yên tâm, đi đôi với tiếng ken két ken két vang lên, chiếc xe trực tiếp tan rã.
Mấy người Hoắc Trầm Lệnh nghe thấy động tĩnh thì vô thức quay đầu nhìn lại, sau đó đều cảm thấy kinh ngạc tới ngây người.
Chỉ thấy thịt trắng nõn non mềm trên người Tể Tể giống như thủy triều lan tràn ra xung quanh, chỗ nào có chỗ trống thì tràn ra chỗ đó.
Thân thể của Tể Tể cũng cao lên từng chút một, cuối cùng cao bằng khoảng bức tường vây bên ngoài cùng của trang viên, cái đầu to bằng kích thước của tòa biệt thự chính, vượt ra khỏi tường vây.
Từ chỗ xa nhìn lại, nếu như bé không chớp mắt không nói chuyện cũng không động đậy, thì giống như là trong trang viên nhà họ Hoắc đột nhiên có nhiều thêm một bức tượng búp bê khổng lồ.
Bãi cỏ, vườn hoa thậm chí là hồ bơi, sân cưỡi ngựa vân vân, toàn bộ đều bị thịt mềm mềm của Tể Tể san bằng.
Lần đầu tiên bốn cha con Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy Tể Tể như thế này, bốn cha con ngừng thở, không biết là do đã quen rồi hay là đã tê dại.
Lần trước ở trong nhà xác Hoắc Trầm Huy đã từng nhìn thấy Tể Tể biến lớn, sau đó đi tới địa phủ còn từng gặp đôi mắt to của Tể Tể có thể che trời, lúc này ông vô cùng bình tĩnh.
“Lại biến lớn rồi, tại sao vậy?”
Mặc dù đây là lần đầu tiên Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy chuyện này, nhưng ông cũng nhanh chóng bình tĩnh trở lại, đồng thời chỉ ra trọng điểm.
“Tại sao Tể Tể lại phun lửa? Trước đó bé không phun lửa mà.”
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đồng thanh nói: “Còn có mùi thịt nướng rất nồng, Tể Tể thế này là lại đang tự nướng mình à?”
Hoắc Trầm Lệnh muốn hỏi ba người con trai khi đó là tình huống gì, nhưng đúng lúc này điện thoại của ông lại vang lên, Cố Thích Phong gọi điện tới.
“Trầm Lệnh, anh đi đâu rồi? Về trang viên rồi à?”
“Đúng vậy, đang ở trang viên.”
“Vậy đúng lúc, Nhuế Nhuế đang ồn ào muốn tìm Tể Tể, tôi đưa Dịch Ninh về nhà cậu ấy một chuyến, rồi lại dẫn Minh Tư và Nhuế Nhuế tới trang viên tìm Tể Tể nhé.”
Hoắc Trầm Lệnh trực tiếp từ chối: “Hôm nay trang viên đang sửa chữa, bất kỳ người nào cũng không được ra vào.”
Cố Thích Phong ở đầu bên kia điện thoại cắn răng: “Tôi là bất kỳ người nào sao?”
Hoắc Trầm Lệnh nghĩ tới bọn họ còn dẫn theo một bé gái, thế là quả quyết nhắc nhở anh ta một tiếng.
“Cậu và Minh Tư thì không sao, nhưng thêm một người nữa thì không được!”
Cố Thích Phong lập tức hiểu ra, anh nhìn Nhuế Nhuế ngồi cùng Minh Tư ở hàng ghế sau đang nhìn mình bằng ánh mắt mong đợi.
“Cái này... tút tút tút!”
Cố Thích Phong: “...”
Anh ta không định dẫn Nhuế Nhuế qua đó nữa, dù sao Hoắc Trầm Lệnh cũng đã nói như vậy rồi, nhất định là đang có vấn đề gì đó, nhưng dù gì cũng phải đợi anh ta nói xong chứ?