Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 622:
“Đúng vậy, cha giúp chú hai một chút đi, Tể Tể… Tể Tể không thu lại được nữa, hơi nóng nhiều quá, Tể Tể thu lại có lẽ sẽ nổ tung ra mất.”
Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Huy đồng thời lên tiếng: “Không cần thu lại đâu, cha lập tức giúp đây. (Chú hai có thể chịu được!)”
Tể Tể đang siết chặt thân thể thở phào một hơi, vốn dĩ thịt đã chiếm cứ tất cả không gian bên trong xe rồi, vào ngay thời khắc bé thở ra, nó lại bá đạo chiếm lấy cả vị trí lái của cha nuôi.
Bởi vì cửa xe bên vị trí lái đang mở, nên có một phần lớn thịt đã chen ra ngoài.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Trầm Huy ở vị trí bên trái ghế sau giơ cái tay bị thịt của Tể Tể đè lại về phía Hoắc Trầm Lệnh, mặt cũng nghiêng về phía bên trái, lúc này ông bị thịt của Tể Tể đè cho không chuyển động được đầu, chỉ có thể dùng hai mắt ra sức trừng Hoắc Trầm Lệnh.
Dường như là đang gào thét trong yên lặng: “Nhanh lên một chút đi! Không nhìn thấy anh của em sắp bị thịt của con gái em đè chết rồi à?”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Rõ ràng là một tình huống rất khẩn trương, nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt trợn trắng mắt đó của anh trai, ông lại muốn cười.
Nhìn thấy em trai đang nhịn cười, Hoắc Trầm Huy suýt không thở ra được mà làm mình nghẹn chết.
“Hoắc! Trầm! Lệnh!”
Hoắc Trầm Lệnh nhịn cười rồi đi qua giúp kéo người ra.
Hoắc Tư Thần đã đi tới vào đúng lúc này.
Cậu mặc một bộ đồ chơi bóng màu đen, sau khi ngủ dậy phát hiện trong nhà không có một người làm nào thì bị dọa cho hết hồn, còn tưởng rằng trong nhà đã bị trộm vào rồi.
Sau đó thì nhìn thấy xe của cha, cậu lập tức nghĩ tới nhất định là cha đã dẫn chú hai, Tể Tể và nhóc cương thi trở lại rồi.
Nhìn thấy phòng của hai anh trai vẫn chưa có động tĩnh gì, cậu dẫn đầu xông thẳng xuống dưới tầng, băng băng chạy xuống.
“Cha, có phải là chú hai, Tể Tể và Tiểu Tương đều về rồi không?”
Không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện, Hoắc Tư Thần đã chạy tới chỗ vị trí lái.
Tể Tể muốn nói với anh ba là bé đang ở ghế đằng sau, nhưng vừa há miệng thì cổ họng cũng lập tức bốc khói, bé lập tức ngậm chặt miệng lại.
Ngược lại Hoắc Tư Thần nhìn thấy thứ trắng trắng mềm mềm chen ra từ vị trí lái thì vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
“Cha, cha mua cái gì về vậy? To thế này, cả vị trí lái cũng bị chiếm mất rồi, cha lái xe về kiểu gì vậy?”
“Thứ này to như vậy, chỗ này chỉ có một chiếc xe này, chú hai, Tể Tể và Tiểu Tương đâu? Lẽ nào một mình cha lái xe về ạ?”
Vốn dĩ Hoắc Trầm Lệnh đang giúp kéo anh trai ra, nghe thấy con trai nhỏ bla bla không ngừng, ông mím môi.
“Tể Tể và chú hai con đang ở chỗ ghế sau, con qua đây giúp cha cùng nhau kéo đi.
”
Hoắc Tư Thần vội vàng tìm Tể Tể và Tiểu Tương, nghe thấy vậy thì không chút do dự chạy qua.
“Cha, vậy Tiểu Tương đâu?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nó đang bận chuyện khác, tạm thời chưa trở lại.”
Hoắc Tư Thần nhíu mày, đi từ chỗ ghế lái trước tới bên cạnh cha.
Hoắc Trầm Lệnh dịch sang bên cạnh một chút, nhường chỗ cho con trai nhỏ đi lên.
Hoắc Trầm Huy đang đợi được kéo ra: “…”
Em trai này… không thương nổi nữa rồi!
Ông đã sắp bị thịt của Tể Tể đè chết rồi!
Dường như Hoắc Trầm Lệnh cũng đoán được suy nghĩ của anh trai, ông nhếch khóe miệng lộ ra một nụ cười.
“Không sao cả, cha ruột của Tể Tể quản lý cả địa phủ, chúng ta ai cũng tuổi trẻ lực khỏe, thời gian chưa tới nhất định sẽ không chết đâu!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Tể Tể dùng một cái tay che miệng lại, bé vừa há miệng là đầy miệng toàn là khói.
“Cha nói đúng ạ, chú hai yên tâm, thời gian chưa tới, mọi người không thể tới địa phủ báo cáo được đâu. Cho dù là tới địa phủ, vậy thì cũng giống như lần này chỉ tới địa phủ chơi một lát, rất nhanh là có thể trở lại.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Thôi đừng!
Thật sự không chịu nổi!
Bóng ma tâm lý cả đời.
Hoắc Tư Thần nghe thấy giọng nói của Tể Tể, còn có mùi thịt nướng nồng nặc thì có hơi hoang mang.
Mùi thịt nướng truyền tới, bạn nhỏ Hoắc Tư Thần vô thức lùi lại phía sau mấy bước.
“Tể Tể?”
Tể Tể che miệng mình đáp lại một tiếng: “Anh ba, Tể Tể ở đây nè.”
Hoắc Tư Thần cố gắng tìm kiếm trong cái thứ màu trắng này, cuối cùng tìm được chú hai đang đỏ bừng mặt.
Cậu vô thức nói: “Chú hai, dáng vẻ này của chú là đã uống bao nhiêu vậy, mặt đỏ thành thế này?”
Hoắc Trầm Huy: “...”
Tể Tể đã phồng to tới mức cái đầu đụng vào nóc xe rồi, thịt trên gò má của bé trực tiếp chống lên hai bên cửa xe trái phải, miệng kéo thành một đường thẳng dài.
Nghe thấy lời của anh ba, bé vội vàng giải thích.
“Không phải đâu không phải đâu, anh ba, là do Tể Tể đã chen chú hai, chú hai không uống rượu.”
Hoắc Tư Thần tìm người theo giọng nói, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tể Tể với nửa gương mặt đã to hơn nửa người của cậu thì bị dọa cho lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, sau đó đặt mông ngã xuống đất.
“Đậu má!”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước tỉnh dậy không nhìn thấy em trai thì vội vàng đuổi tới.
“Sao vậy, sao vậy?”
Trái tim nhỏ của Hoắc Tư Thần đập bình bịch, cậu chỉ về phía chiếc xe, nói chuyện cũng không lưu loát.
“Tể Tể... trong xe...”
Hoắc Tư Cẩn kéo cậu lên, sau đó cùng Hoắc Tư Tước đồng thời chạy về chỗ hàng ghế sau.