Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 621:
Bạc Dịch Ninh: “…”
Không phải chứ, anh ta chỉ gọi mỗi “Tổng giám đốc Hoắc”, những người này tích cực nhìn qua như thế này là sao?
Gọi tổng giám đốc Hoắc có cái gì không đúng chứ?
Đúng lúc Bách Minh Tư nhìn thấy anh ta qua khe hở giữa mọi người, bởi vì chú hai Hoắc đột nhiên ôm Tể Tể chạy đi, Bách Minh Tư rất bối rối, nhìn thấy chú Bạc ở bên này, cậu vội vàng đi xuyên qua đám người.
“Chú Bạc.”
Những người xung quanh vừa nghe thấy có người gọi “Tổng giảm đốc Hoắc” thì đều đồng loạt nhìn về phía Bạc Dịch Ninh.
Đợi có người đi qua từ trong đám người, bọn họ mới vô thức nhìn theo hướng Bạc Dịch Ninh đang nhìn.
Đệch!
Một đứa nhỏ mười mấy tuổi?
Đây mẹ nó có thể là tổng giám đốc Hoắc à?
Đám người vây xem lập tức vô cùng thất vọng.
Người đàn ông đang livestream đó lải nhải với phòng Livestream.
“Haiz! Tôi còn tưởng rằng cư dân mạng trong phòng livesteam của mình nói thật chứ, gì mà người ngồi đờ đẫn trên mặt đất là ông hai nhà họ Hoắc! Kết quả lại không phải!”
Cư dân mạng điên cuồng hét: “Đúng vậy đúng vậy, nhất định là vậy! Không tin các cậu xem ảnh chụp đi!”
Hoắc Trầm Lệnh bên kia cũng nhanh chóng tìm được anh trai ruột và con gái, nhìn thấy anh trai xấu hổ tới mức hận không thể tìm được một cái khe dưới đất mà chui vào thì không khỏi cảm thấy buồn cười.
Tể Tể liếc nhìn thấy bóng dáng của cha nuôi thì vội vàng duỗi tay ra.
“Cha ơi, ôm ôm ~~”
Nhược thủy quá nhiều, bé cảm thấy cơ thể sắp nổ tung rồi.
“Cha ơi, Tể Tể muốn tới phòng xác của chú Cố, bụng Tể Tể nóng quá, muốn mổ ra xem sao, nhưng sẽ dọa sợ rất nhiều người!
****1:
Hoắc Trầm Lệnh không dẫn con gái trở về Bệnh Viện Số Một, mà là dùng điện thoại gọi điện cho đội trưởng đội vệ sĩ, bảo anh ta lái một chiếc xe qua, rồi tự mình lái xe chở anh trai và con gái về thẳng trang viên nhà họ Hoắc.
Lúc này trời mới tờ mờ sáng, xe trên đường không nhiều, Hoắc Trầm Lệnh gần như là tăng tốc cả đường.
Ông vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho bên trang viên, người nhận điện thoại là quản gia La.
“Ông chủ.”
“Quản gia La, hôm nay cho toàn bộ người trong trang viên nghỉ phép và nhận lương gấp đôi, bao gồm cả ông. Trong vòng mười phút, à không, trong vòng năm phút, tất cả mọi người đều phải rời khỏi trang viên!”
Quản gia La: “Hả? À, vâng, ông chủ.”
Sau khi cúp điện thoại, trên mặt quản gia La đều là vẻ không hiểu gì cả.
Sau khi tỉnh táo lại, ông vỗ đầu một cái rồi dùng điện thoại vô tuyến gọi tất cả người làm trong trang viên lại.
“Tập hợp tập hợp, tất cả mọi người tập hợp trong khoảng đất trống trước tòa biệt thự chính của trang viên, thời gian là một phút!”
Tất cả người giúp việc đều vô cùng hoang mang, nhưng mà người có thể làm việc ở trang viên nhà họ Hoắc đều là những người đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, vì vậy tốc độ của mọi người vô cùng nhanh.
Cuối cùng sau khi nghe thấy lời của quản gia La, mọi người lại một lần nữa hoang mang.
Đầu bếp chuẩn bị bắt đầu làm bữa sáng nhỏ giọng lên tiếng: “Quản gia La, xác định là tất cả mọi người sao? Ngay cả bên phòng bếp cũng vậy à?”
Quản gia La cũng nghi ngờ, nhưng vẫn gật đầu khẳng định.
“Đúng vậy!”
Đầu bếp lại yếu ớt lên tiếng: “Nhưng mà quản gia La, ba cậu chủ còn chưa tỉnh dậy, nếu như ngay cả phòng bếp cũng nghỉ, thì sau khi tỉnh dậy ba cậu chủ sẽ ăn cái gì?”
Quản gia La: “…”
Cái này thì ông chủ không có nói.
Nghĩ tới lương làm công ở trang viên nhà họ Hoắc cao, chuyện của ông chủ ít, các cậu chủ lại rất dễ hầu hạ, hoàn cảnh trang viên cũng rất tốt, đầu bếp lại yếu ớt lên tiếng lần thứ hai.
“Quản gia La, ông chủ bảo chúng ta lập tức rời đi sao? Hay là có giới hạn thời gian? Nếu không thì để tôi chuẩn bị bữa sáng trước?”
Quản gia La lên tiếng: “Ông chủ giới hạn trong vòng năm phút tất cả đều phải rời khỏi trang viên, năm phút ông có thể nấu được cái gì?”
Liên quan tới vấn đề chuyên nghiệp, đầu bếp lập tức lên tinh thần.
“Quản gia La, trong vòng ba phút tôi có thể làm xong bữa sáng cho ba cậu chủ.”
Quản gia La cười ha ha hai tiếng: “Từ chỗ này đi tới bãi đỗ xe của trang viên đã cần ba phút, tôi bằng lòng cho ông thời gian đi làm cơm, nhưng ông có thời gian rời khỏi trang viên không?”
Đầu bếp đã lên tinh thần: “…”
“Mọi người nhanh đi thu dọn đi, ông chủ đã sắp về tới rồi, trước khi ông chủ trở lại đã bảo toàn bộ chúng ta nhận lương gấp đôi rồi về nghỉ phép, sau khi nghỉ phép mọi người biết phải làm thế nào chưa?”
Tất cả mọi người: “Biết, quản lý tốt miệng của mình!”
Giọng nói chỉnh tề nhưng lại thống nhất được đè nhỏ lại, đảm bảo không quấy rầy tới ba cậu chủ còn chưa tỉnh dậy.
Năm phút sau, Hoắc Trầm Lệnh dẫn theo anh trai và con gái về tới trang viên nhà họ Hoắc.
Lúc xuống xe, vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh nhìn còn lạnh lùng hơn so với bình thường.
Ông nhanh chóng quét mắt nhìn trang viên một vòng, chỗ phòng bảo vệ trước cổng lớn không có ai đang làm việc, sau khi đi vào cũng không nhìn thấy bất kỳ một bóng người nào.
Rất tốt.
Khi Hoắc Trầm Lệnh còn đang quan sát, giọng nói yếu ớt của Hoắc Trầm Huy truyền tới từ trong xe.
“Trầm Lệnh à, mau… mau giúp anh, mau… kéo anh ra ngoài!”
Giọng nói của Tể Tể có hơi chột dạ, mềm mại và non nớt.