Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 620:

Hình ảnh đó chỉ nghĩ tới thôi ông đã không nhịn được mà cảm thấy tuyệt vọng.

Ôi trời ạ!

Hủy diệt đi!

“Chú hai Hoắc, Tể Tể!”

Từ trong đám người truyền tới giọng nói lo lắng của Bách Minh Tư.

Bách Minh Tư đưa Nhuế Nhuế tới nhà chú Hoắc rồi lại vội vàng đuổi về tìm Tể Tể cuối cùng đã chen vào được.

Trước đó có kết giới của Chim Chín Đầu, cậu không thể nào vào được, sau đó bởi vì gần đây xảy ra tai nạn xe cội, cậu bị đồng chí cảnh sát coi là nhân chứng tận mắt nhìn thấy nên hỏi mấy câu, bị chậm trễ một chút thời gian.

Những người vây xem nhìn thấy có người quen hai ‘cha con’ này thì vội vàng nói với Bách Minh Tư.

“Quen à, quen thì tốt, người lớn này nhìn có vẻ không được thông minh lắm, đứa nhỏ nhìn thì vẫn còn là một đứa bé… thế này là đã gặp phải chuyện gì vậy, sao lại thành thế này cơ chứ?”

“Có người quen là tốt rồi, mau liên hệ với người trong nhà bọn họ đi.”

“Đúng đúng đúng!”

“Tôi còn lo không tìm được người quen, trực tiếp đăng lên vòng bạn bè rồi.”

“Tôi trực tiếp mở livestream, số người xem trong phòng livestream bùng nổ! Có người nói người đàn ông có quần áo như đống vải rách trên người là anh trai của tổng giám đốc tập đoàn Hoắc Thị! Tôi cảm thấy đối phương còn muốn hot hơn cả tôi!”

Hoắc Trầm Huy ngồi trên mặt đất ôm chặt Tể Tể: “…”

Ông đột nhiên hiểu được tậm trạng muốn hôn mê nhưng hết lần này tới lần khác lại không hôn mê được của Bạc Dịch Ninh khi ở địa phủ.

Bách Minh Tư nhìn ra được sự khác thường của chú hai Hoắc, thế là vội vàng tiến lên.

Chẳng qua cậu là một đứa trẻ, trên người cũng mặc một cái áo ngắn tay, cho dù cởi ra cũng không có cách nào cho chú hai Hoắc mặc được.

Tể Tể bị chú hai ôm ở trong lòng, sau gáy còn bị chú hai ấn lại, bởi vì nhược thủy sôi trào nóng bỏng trong bụng, bé có hơi khó chịu, không nhịn được mà uốn éo cơ thể mũm mĩm của mình.

Bé lại sắp phồng lên rồi.

Nhưng mà xung quanh có nhiều người quá!

Bách Minh Tư vội vàng nhìn về phía một người bác cách mình gần nhất: “Bác ơi, bác có thể bán cho chúng cháu áo khoác trên người của bác không ạ?”

Người bác ở gần đó vừa nghe vậy thì lập tức cởi áo khoác xuống rồi đưa qua.

“Ai nha, xem đầu óc của tôi này! Không cần mua không cần mua, mặc lên đi, không đáng tiền.”

Bách Minh Tư nói cảm ơn, muốn quét mã trả tiền nhưng đối phương đã đi mất.

Bach Minh Tư vội vàng khoác áo khoác lên cho chú hai Hoắc, khóe miệng Hoắc Trầm Huy đang ôm Tể Tể mà đầu óc trống rỗng cũng động đậy.

“Minh Tư, xem xem mấy người chú Hoắc đã tới chưa? Nếu như tới rồi thì bảo bọn họ nhất định đừng qua đây, nhìn thấy cũng coi như không quen biết chúng ta!”

Bách Minh Tư tròn mắt.

Thiếu niên tuổi mới lớn nào hiểu được vấn đề mặt mũi của người trưởng thành, cậu cảm thấy bối rối.

Gần đó truyền tới tiếng bước chân đều đặn, vô cùng dồn dập.

Mắt thường có thể nhìn thấy sắc mặt của Hoắc Trầm Huy trở nên khẩn trương.

Xong đời rồi!

Nhất định là em ba nghe thấy động tĩnh nên dẫn theo vệ sĩ tới.

Hoắc Trầm Huy nhanh chóng buộc áo khoác lên eo, ôm lấy Tể Tể đứng lên, vội vàng nhìn về phía tiếng bước chân truyền tới, rồi bất chợt sáu mắt nhìn nhau với em ba Hoắc Trầm Lệnh và Bạc Dịch Ninh.

Hoắc Trầm Huy: “…”

Chết cái mạng già này rồi!

Đi đi đi!

Hoắc Trầm Huy chẳng suy nghĩ gì, dưới chân đã như bôi dầu, ôm lấy Tể Tể chạy như bay về phía ngược lại, rất nhanh đã biến mất ở trong đám người đông đúc.

Hoắc Trầm Lệnh và Bạc Dịch Ninh bên này nghe thấy tin tức thì vội vàng dẫn hơn hai mươi vệ sĩ đuổi tới: “…”

Bạc Dịch Ninh tưởng rằng mình đã hoa mắt rồi, anh ta nhíu chặt mày nhìn chằm chằm vào phương hướng Hoắc Trầm Huy biến mất rồi lầm bẩm.

“Giám đốc Hoắc, người đó có phải là anh hai Hoắc không?”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn anh trai ruột với một thân rách rưới cũng cảm thấy vô cùng sốc.

Đó là anh trai ruột của ông, có hóa thành tro ông cũng nhận ra.

Càng đừng nói trong lòng anh trai còn đang ôm con gái của mình, con bé trắng nõn mũm mĩm, muốn nhận nhầm cũng khó.

Lời nói đã tới bên miệng, nhưng Hoắc Trầm Lệnh lại mím đôi môi mỏng, lắc nhẹ đầu.

“Không phải!”

Bạc Dịch Ninh gãi đầu, có chút khó hiểu.

“Nhưng tôi thấy rất giống mà, còn có đứa bé người đó đang ôm trong lòng nữa, vô cùng giống Tể Tể mà.”

Hoắc Trầm Lệnh mặt không đổi sắc: “Anh trai đi ra ngoài cùng với Tiểu Tương, không phải là cùng với Tể Tể.”

Bạc Dịch Ninh vô thức gật đầu, sau đó lại lắc đầu.

“Cũng không đúng mà! Không phải Minh Tư trở lại nói chú hai Hoắc xảy ra chuyện, Tể Tể đi tìm chú hai Hoắc rồi sao?”

Hoắc Trầm Lệnh mặt không cảm xúc: “Cậu cũng đã từng gặp Tiểu Tương rồi, cậu cảm thấy nó là loại cương thi gặp nguy hiểm thì sẽ ném cha nuôi lại rồi chạy trốn sao?”

Bạc Dịch Ninh á khẩu không nói được gì.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy anh hai ôm con gái mình rời đi, dáng vẻ rách rưới như vậy, có lẽ điện thoại cũng không biết đã ném ở đâu mất rồi.

Ông bỏ lại vệ sĩ rồi nhanh chóng chui vào trong đám người đuổi theo.

Bạc Dịch Ninh thấy vậy thì trợn tròn mắt.

“Tổng giám đốc Hoắc.”

Những người vây xem phía trước nghe thấy một tiếng “tổng giám đốc Hoắc” đó thì đều đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Bạc Dịch Ninh lập tức trở thành tiêu điểm chú ý, được mọi người nhìn chăm chú.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free