Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 619:
“Chim ngu, quay lại!”
Thế này không phải là đi tặng mạng sao?
Hơn nữa còn bị một nhóc con không đơn giản và một nhóc cương thi tóc đỏ tấn công từ hai phía trước sau, như này mẹ nó nếu như thật sự phải chết, thì thật sự sẽ chết rất thê thảm!
Chim Chín Đầu nhiều đầu, cũng không phải là để lãng phí như vậy!
Nhưng mà đã muộn rồi!
Chim Chín Đầu xông về phía Tể Tể đầu tiên trơ mặt nhìn nhóc con vừa rồi còn đáng yêu vô hại đột nhiên há to cái miệng ra.
Sau đó cái miệng đó bắt đầu trở nên thật lớn, thật lớn, rồi lớn hơn nữa.
Chim Chín Đầu lạc đàn: “...”
Đi đời nhà ma rồi!
Sắp chết rồi!
Con chim ngốc đó thật sự đã đi tặng mạng rồi!
Tặng mạng thì cũng không sao cả, quan trọng là không thể bị cắn nuốt được!
Nếu như cơ thể được nhược thủy ngưng tụ bị cắn nuốt, sức mạnh của những phân thân bọn nó cũng sẽ bị suy yếu đi!
Đồng đội heo!
Mắt thấy đồng bạn đã biến mất trong cái miệng khổng lồ to vô hạn như cái vực sâu của Tể Tể, con Chim Chín Đầu này nghiến răng nghiến lợi quyết đoán quay đầu bỏ chạy.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa thấy con Chim Chín Đầu muốn chạy thì xoay người đuổi theo.
Một luồng gió lạnh thấu xương thổi qua, Hoắc Trầm Huy bị cậu nhóc tóm lấy hai chân một tay lê trên mặt đất cảm thấy lạnh tới run rẩy.
“Tiểu Tương, mau thả cha xuống dưới rồi hẵng đuổi theo!”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành do dự, rồi hét lên một tiếng về phía Tể Tể.
“Tể Tể!”
Chim Chín Đầu đã vào miệng, Tể Tể hoàn toàn không cho đối phương cơ hội giãy giụa nào đã lập tức khép miệng lại, vừa ngẩng đầu lên đúng lúc nhìn thấy nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang gọi bé.
Biết được suy nghĩ của nhóc cương thi Tương Tư Hoành, Tể Tể nhanh chóng gật đầu.
“Anh Tiểu Tương đi đi, Tể Tể sẽ bảo vệ chú hai.”
Bóng dáng nhóc cương thi Tương Tư Hoành lóe lên, rồi biến mất trong màn âm khí cực kỳ dày đặc.
Tể Tể nhanh chóng xông về phía chú hai đang ngồi trên mặt đất, vẻ mặt lo lắng.
“Chú hai, chú thế nào rồi?”
Hoắc Trầm Huy vô thức lắc đầu, ông vừa định nói “Chú hai rất ổn”, nhưng vừa cúi đầu xuống, nhìn thấy quần áo giống như là một đống vải rách đang treo trên người thì cảm thấy chỗ nào cũng không ổn.
Ông nghĩ ra rồi, khi con trai nhỏ đối phó với hai con quỷ kia thì sức mạnh cương thi bùng nổ, năm ngón tay vô cùng sắc nhọn, răng nanh cũng dài, muốn bảo vệ ông còn phải lo lắng không làm bị thương đến ông.
Sau mấy hiệp đấu với Chim Chín Đầu, ông chỉ nghe thấy tiếng vèo vèo vèo vèo, sau đó toàn thân đều bắt đầu lọt gió.
Hình như là quần của ông móc lên móng tay của con trai nhỏ, rồi rách ra!
Hoắc Trầm Huy: “…”
Theo việc hai con Chim Chín Đầu kia một chết một chạy trốn, kết giới cũng biến mất, Hoắc Trầm Huy ngẩng đầu lên vừa định nói chuyện với Tể Tể thì nhìn thấy xung quanh có một nhóm người đang ồn ào, thậm chí còn có xe cảnh sát và xe cứu thương.
Dân chúng nghe nói chỗ ngã tư xảy ra tai nạn xe cộ nên chạy qua cứu viện nhìn thấy bọn họ cũng sững sờ.
Bây giờ trời mới tờ mờ sáng, cách khoảng một nghìn mét chính là Bệnh Viện Số Một.
Một người đàn ông trên người như đang treo giẻ rách nhìn có vẻ còn hơi đờ đẫn dẫn theo một đứa nhỏ ba bốn tuổi rõ ràng là đang mặc quần áo của người lớn ngồi bên đường lớn, đây là chuyện gì vậy?
Chụp ảnh chụp ảnh!
Đăng lên vòng bạn bè tìm người!
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hoắc Trầm Huy vô thức ôm cháu gái vào trong ngực, không để những người khác chụp được mặt của cháu gái.
****0:
Tể Tể chớp chớp mắt, thấy chú hai đang thất thần, bé tưởng là chú hai đã ly hồn rồi, mặc dù cảm thấy không nên, nhưng bé vẫn nhón chân lên dùng cái tay nho nhỏ ấn lên mi tâm của chú hai kiểm tra.
Rất tốt.
Thần hồn của chú hai không có bất kỳ dấu vết rối loạn nào, vô cùng an toàn.
Tể Tể thu tay lại, bật cười một cách đáng yêu.
Bởi vì xung quanh có rất nhiều người, Tể Tể không tiện lớn tiếng nói chuyện với chú hai, vì vậy giọng nói non nớt được đè xuống rất nhỏ, biến thành tiếng gió nho nhỏ.
“Chú hai không sao, chú hai vẫn khỏe.”
Người không khỏe là bé.
Chắc là thân thể của phân thân Chim Chín Đầu này đã từng ngâm và tinh luyện trong nhược thủy, nên sau khi nuốt xuống, Chim Chín Đầu chỉ hét lên một tiếng thảm thiết rồi nhanh chóng bị bé cắn nuốt, nhưng nhược thủy tự có trong thân thể của Chim Chín Đầu lại không thể lập tức tiêu hóa được.
Trong bụng nhỏ của bé lại bắt đầu sôi trào lên.
Tể Tể phiền muộn.
May mà sức mạnh của bé đã mạnh hơn trước kia, nếu không lúc này nhược thủy đã đốt lục phủ ngũ tạng của bé, bé há miệng ra trong miệng sẽ toàn là mùi thịt nướng.
Sau đó Tể Tể lại cảm thấy nghi ngờ, trong thân thể chú hai có máu Minh Vương của cha Minh Vương, theo lý mà nói thì quỷ quái hoàn toàn không dám động vào chú hai mới đúng.
Nhưng chú hai suýt nữa đã bị Chim Chín Đầu rút hồn!
Tể Tể nhịn sự đau nhức do lục phủ ngũ tạng bị đốt cháy lại, nhíu chặt mày nhỏ.
“Lẽ nào Chim Chín Đầu cực kỳ cực kỳ lợi hại? Ngay cả máu Minh Vương của cha Minh Vương cũng không sợ?”
Hoắc Trầm Huy đã tỉnh táo lại, nhưng vẫn ngồi nguyên trên mặt đất không đứng lên.
Không phải là không muốn đứng lên bỏ chạy lấy người, nhưng mà quần rách… ông sợ vừa đứng lên sẽ càng …. hơn.