Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 618:
Con đường bọn họ nhìn thấy vẫn giống như bình thường, quán đồ ăn Quảng Đông vẫn đang sáng đèn, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một hai vị khách vội vàng ra vào.
Người công nhân vệ sinh tuổi lớn hơn một chút do dự một lát, rồi lắc đầu nói.
“Hay là thôi đi! Cái lạnh này không bình thường, tiếng gào thét kia cũng không bình thường, chỗ này cách Bệnh Viện Số Một không tính là xa, có hơi tà ma, đừng nhúng vào!”
“Cũng được! Trước đây chúng ta cũng từng nghe nói Bệnh Viện Số Một… ưm!”
Công nhân vệ sinh lớn tuổi hơn một chút kia trừng đồng nghiệp một cái: “Đừng nhắc tới chữ đó, lỡ đâu thật sự có thì cậu vừa nhắc chúng nó sẽ lập tức tới đấy!”
Nhưng đã có một giọng nói âm u vang lên ở sau lưng hai người, tiếng cười buồn nôn vang lên.
“Hai người không nhắc… tôi cũng đã tới rồi đây!”
Hai công nhân vệ sinh đó lập tức cứng đờ người, vừa quay đầu đã nhìn thấy một con quỷ toàn thân đều là máu với gương mặt trắng bệch của người chết.
“A a a! Có quỷ!”
Con quỷ nhìn hai người bị nó dọa sợ bỏ chạy thục mạng thì bật cười ha ha.
“Đúng! Chạy đi! Đi tặng mạng cho chủ nhân của tôi đi!”
Kỳ thật nó càng muốn tự mình nuốt hai người này hơn, lệ khí của sinh hồn càng nặng thì sẽ càng bổ dưỡng.
Nhưng nó là một con quỷ nhỏ đã bị Chim Chín Đầu thu phục, không xứng được ăn!
Bởi vì không xứng được ăn, vì vậy trong lòng càng mang thêm ác ý.
Khi nhìn thấy hai công nhân vệ sinh bị dọa tới hoảng loạn không nhìn đường mà đã chạy ra ngã tư bên ngoài, con quỷ đó biến thành một làn sương mù bay ra xa, cố ý biến đổi màu của đèn xanh đèn đỏ.
Vẻ mặt của tài xế vốn đang đợi đèn xanh đèn đỏ trên bốn năm chiếc xe con cách đó không xa lập tức trở nên hoảng hốt, sau khi tỉnh táo lại, bọn họ nhìn thấy đèn đỏ đã biến thành đèn xanh thì quả quyết dẫm chân ga băng qua đường lớn.
Trong khoảnh khắc đó, bốn năm chiếc xe ở ngã tư đồng thời xông về phía chính giữa của ngã tư.
Các tài xế nhìn thấy xe lái tới từ bên cạnh thì đều cho rằng đối phương vượt đèn đỏ, vừa tức vừa sợ lại chẳng có cách nào.
Mọi người điên cuồng ấn còi xe.
“Tít tít tít!”
“Tít!!!”
...
Nhưng chẳng ai ngờ tới lại có hai công nhân vệ sinh xông qua từ bên kia lề đường.
Cho dù là tài xế đã có nắm chắc về an toàn trong tình huống này cũng hoảng loạn.
“Tít tít tít!!!”
...
Con quỷ ở chỗ không xa nhìn thấy vậy thì cười vô cùng đắc ý.
“Ha ha! Ánh nắng sáng sớm chưa lên, mình lại bắt đầu một ngày thành công thu hoạch được mạng người!”
Nhưng một giọng nói âm u mà uy nghiêm đáng sợ lại đột nhiên truyền tới từ trên đầu nó.
“Sống chết của tất cả sinh linh đều đã được sắp đặt trên Sổ Sinh Tử, từ lúc nào mà đến phiên một con quỷ đáng ghét như mày làm chủ rồi?”
Lời này vừa dứt, Tể Tể vội vàng đuổi tới duỗi một cái tay mập mạp ra.
Trước khi con quỷ này kịp phản ứng lại, năm ngón tay của bé đã mở ra tóm lấy con quỷ đáng sợ này, vo tròn nó lại rồi nhét vào trong miệng.
Bởi vì nguy hiểm chỗ chú hai đang cấp bách, Tể Tể không có thời gian xử lý cẩn thận chuyện bên này.
Không muốn địa phủ lập tức gia tăng thêm mấy mạng người, bé dứt khoát lại duỗi bàn tay nhỏ ra, cũng giơ hai chân lên, năm ngón tay hút lấy năm chiếc xe quăng về bốn phương tám hướng của con đường, hai chân nhẹ nhàng đá bay hai công nhân vệ sinh.
Đi đôi với tiếng hét sợ hãi của mọi người, Tể Tể nuốt một ngụm hết luôn con quỷ kia lập tức đâm vào trong kết giới do hai phân thân của con Chim Chín Đầu kia tạo ra.
Hai phân thân của Chim Chín Đầu bị nhóc cương thi Tương Tư Hoành giam chân tới ngay cả người bình thường cũng không rút hồn ra được, bọn nó lập tức nổi giận, nên cũng không nhìn thấy là ai tới đã trực tiếp xông thẳng về phía của Tể Tể.
“Tự đi tìm chết!”
Tể Tể hoang mang: “Lời này không phải nên do bản Tể Tể nói sao?”
Muốn rút hồn của chú hai bé, đã hỏi bé chưa hả?
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa nhìn đã nhận ra là Tể Tể, đôi con ngươi đỏ tươi khát máu lập tức trở nên sáng ngời.
“Tể Tể!”
Cậu nhóc ôm cha nuôi được bảo vệ ở sau lưng lên, rồi lại ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, tóc dài như ngọn lửa trên đầu không gió tự bay, thân thể xông về phía con Chim Chín Đầu đang tấn công về phía Tể Tể như một tia sét.
Trong mắt Tể Tể, tốc độ xông qua của Chim Chín Đầu chậm muốn chết.
Bé đứng nguyên tại chỗ không động đậy, thậm chí còn mở hai tay ra.
Chim Chín Đầu đang xông qua: “...”
Lời nói độc ác cũng đã nói ra, nếu lúc này đột nhiên dừng lại thì sẽ rất mất mặt, thế là nó cũng mặc kệ đối phương có thực lực như thế nào, một phân thân của Chim Chín Đầu dựa vào việc dù sao ông đây cũng có nhiều mạng, thế là xông qua một cách vô cùng hung ác.
Tể Tể nhớ tới cha Minh Vương đột nhiên ném bé ra khỏi địa phủ cũng là bởi vì Chim Chín Đầu này, thế là đôi mắt đen nhánh của bé trở nên lạnh lẽo.
Ở phía sau, một phân thân khác của Chim Chín Đầu vừa nhìn đã thấy không ổn, một nhóc cương thi thuộc hoàng tộc đã rất khó đối phó rồi, bây giờ lại có thêm một con nhóc có thể xông vào kết giới của bọn nó mà không hề làm vỡ kết giới, vừa nhìn đã biết không phải là người đơn giản.