Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 617:

Bách Minh Tư: “…”

Trước mắt Nhuế Nhuế đột nhiên đen lại, rồi sau đó lại sáng lên.

Mở mắt ra một lần nữa, cô bé đã không thấy Tể Tể đâu nữa.

“Anh Minh Tư, em Tể Tể đâu rồi ạ?”

Bách Minh Tư vội vàng ôm Nhuế Nhuế lên, chạy nhanh vào thang máy.

“Tể Tể tạm thời có việc nên đã đi chỗ khác trước rồi, anh Minh Tư dẫn em đi trước nhé.”

Nhuế Nhuế có hơi bất an, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

“Vâng ạ, anh Minh Tư.”

Trong một quán ăn Quảng Đông cách Bệnh Viện Số Một khoảng một nghìn mét, Hoắc Trầm Huy đã đóng gói xong cơm và mấy bát cháo nóng dẫn theo con trai nhỏ ra khỏi quán ăn đi về.

Đi một lát, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đột nhiên dừng lại.

Hoắc Trầm Huy nghi hoặc, cúi đầu nhìn con trai nhỏ.

“Tiểu Tương, làm sao vậy?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoàng lắp bắp nói: “Quỷ… đánh tường.”

Hoắc Trầm Huy: “Hả?”

Ông nhất thời chưa kịp phản ứng lại, mà vào lúc này, một trận gió lạnh thổi qua, lạnh tới mức ông dựng cả lông tơ.

Trời chưa sáng, sương mù mờ ảo.

Trên con đường này có rất ít các cửa hàng kinh doanh, cửa hàng đồ Quảng Đông này là nhà duy nhất.

Bọn họ đã đi một lát rồi, nhưng lúc này Hoắc Trầm Huy quay đầu nhìn lại, bọn họ đang cách cửa hàng đồ ăn Quảng Đông không tới mười mét.

Hoắc Trầm Huy: “…”

Ông nghĩ tới lời em ba nói.

“Các anh mới từ địa phủ trở lại, bây giờ trời còn chưa sáng, không sợ sẽ càng hấp dẫn quỷ quái hơn sao?”

Thằng ba là miệng quạ đen!

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội vàng đứng ở trước mặt cha nuôi, nhìn chăm chú vào con đường đột nhiên trở nên tối om.

“Đi ra!”

Một tiếng cười u ám không có ý tốt truyền tới từ đầu cuối của con đường đen kịt.

“Ha ha ha… thì ra là có một nhóc cương thi à, tao đã nói không nên cảm nhận được nhanh như vậy mới đúng mà!”

Cả con đường đột nhiên bị bóng đen nồng đậm cắn nuốt, Hoắc Trầm Huy vô thức nhìn về phía quán ăn vẫn còn đang sáng đèn ở sau đưng, không biết từ lúc nào quán cơm đã biến thành một màu đen kịt.

Hoắc Trầm Huy mím môi, nhóc cương thi Tương Tư Hoành nắm tay cha nuôi.

“Cha, đừng sợ, có con…”

Không đợi nhóc cương thi Tương Tư Hoành nói xong, đối phương đã xông thẳng tới.

“Có mày ở đó, vậy thì trước tiên giết quách tên nhóc cương thi nhà mày đã!”

Một giọng nữ lạnh như băng khác vang lên từ sau lưng Hoắc Trầm Huy: “Vậy thì người này, là của tao!”

Quỷ quái đối phó với nhóc cương thi Tương Tư Hoành lập tức dừng lại.

“Sinh hồn! Để lại cho ông, ông đây phải ăn ngon một bữa!”

“Cút sang một bên! Bà đây ăn với ông ăn không phải là đều như nhau à?”

Đều là phân thân của Chim Chín Đầu, còn phải chia xem con nào ăn à?

Da đầu Hoắc Trầm Huy tê dại, dưới sự sợ hãi, ông nghĩ tới máu Minh Vương mà Tể Tể nói Minh Vương đã đưa cho bọn họ, thế là trở tay tát qua một cái.

“Gào!”

Quỷ quái tưởng rằng có thể một phát nuốt hết được người bình thường trước mặt này thì bị một bạt tai tát cho bay đi, phát ra tiếng kêu thảm thiết, dáng vẻ vốn đang lạnh lùng cũng đột nhiên trở nên khát máu đáng sợ.

“Máu Minh vương!”

Thân thể mang theo máu thịt thì ả ta không dám đụng vào, nhưng sinh hồn lại không có máu thịt!

Quỷ quái nở nụ cười âm u quái dị: “Ha ha ha… máu Minh Vương! Hừ! Nếu như là máu Minh Vương ở thời kì hưng thịnh nhất thì đúng thật là bà đây không dám đụng vào!

Nhưng bây giờ Phong Đô Đại Đế tự thân còn khó bảo toàn, đối phó với những quỷ quái bình thường kia thì còn được, đối phó với bà đây? Bà đây không đụng vào mày, trực tiếp rút sinh hồn của mày rồi nuốt sống!”

Lời này vừa dứt, con quỷ đó né tránh cánh tay của Hoắc Trầm Huy, năm ngón tay xòe ra muốn rút hồn từ khoảng cách xa.

****9:

Vốn Hoắc Trầm Huy muốn đánh thêm một cái nữa.

Nhưng lại đột nhiên cảm thấy mình không động đậy được.

Không chỉ không động đậy được, còn có loại cảm giác ly hồn quen thuộc như khi lần trước Tể Tể đột nhiên dẫn bọn họ tới địa phủ.

Cho dù không hiểu huyền học, nhưng theo bản năng Hoắc Trầm Huy cũng cảm thấy mình đã sắp xong rồi.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhìn thấy một con quỷ quái khác muốn rút hồn của cha nuôi, nhóc đột nhiên ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, lập tức mọc dài ra không chỉ là răng nanh sắc bén, mà còn có móng tay sắc như dao mới được Tể Tể cắt ngắn không lâu, và cả mái tóc ngắn ngủn.

“Gào!”

Tiếng gào thét tức giận của cương thi thuộc vương tộc vang lên, cho dù cả con phố đã bị hai phân thân của Chim Chín Đầu bày ra kết giới, nhưng bên ngoài kết giới vẫn giăng đầy âm khí mịt mù.

Chỗ cách con đường này không xa có hai công nhân vệ sinh môi trường đã đi làm và bắt đầu quét dọn vệ sinh, dọn sạch con đường.

Trời còn chưa tới tháng mười, nhưng bọn họ lại đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo tới kinh người.

Một công nhân vệ sinh sờ da gà nổi lên trên canh tay, hỏi đồng nghiệp: “Cậu có nghe thấy tiếng gì không?”

Một người còn lại gật đầu: “Có, nghe rất ghê người, da gà của tôi nổi hết lên rồi, hơn nữa cậu có phát hiện ra không, thời tiết đột nhiên trở nên rất lạnh.”

“Đúng vậy! Nhiệt độ thấp nhất hôm nay không phải là mười lăm độ à? Nhưng bây giờ tình huống này…”

“Hình như là truyền tới từ bên trong con đường kia, nếu không thì đi qua thử xem?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free