Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 616:
“Cha ơi, Nhuế Nhuế muốn tới nhà Tể Tể chơi, Nhuế Nhuế rất thích Tể Tể, Nhuế Nhuế đảm bảo sẽ không gây chuyện đâu, Nhuế nhuế sẽ rất ngoan mà.”
Chồng chị Vương mím môi, nhìn về phía chị Vương.
Bách Minh Tư tưởng rằng bọn họ lo lắng bên trang viên nhà họ Hoắc không chăm sóc tốt cho Nhuế Nhuế, thế là cười giải thích.
“Chú dì yên tâm, trong nhà Tể Tể có rất nhiều người, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Nhuế nhuế.”
Mặc dù vợ chồng chị Vương lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn bại trước chứng chán ăn của con gái.
Cho dù là trèo cao rất nhiều, nhưng bọn họ vẫn hi vọng con gái có thể ăn cơm ngon lành.
Con gái muốn tới nhà hai anh em này làm khách, chung quy vợ chồng chị Vương cũng phải biết đối phương ở đâu, tên là gì.
Thế là chị Vương hỏi Bách Minh Tư: “Xem đầu óc của dì này, đúng là có lỗi quá, dì còn chưa biết cậu tên là gì, nhà ở chỗ nào.”
Bách Minh Tư cười tự giới thiệu: “Dì à, cháu tên là Bách Minh Tư, em gái cháu tên là Minh Tể Tể, cháu ở chỗ Bích Thủy Viên, Tể Tể thì thường ở trong trang viên nhà họ Hoắc.
Đối diện chính là Bệnh Viện Số Một, bệnh viện tư lập tốt nhất toàn quốc, cửa hàng tiện lợi này của vợ chồng chị Vương có không ít người giàu tới.
Nghe thấy Bích Thủy Viên, ánh mắt bọn họ đều thay đổi.
Đợi khi nghe thấy Tể Tể đang ở trang viên nhà họ Hoắc, vợ chồng hai người đồng thanh hỏi.
“Là trang viên nhà họ Hoắc mà tổng giám đốc của tập đoàn nhà họ Hoắc đang ở sao?”
Mặc dù bọn họ biết ở đế đô này chỉ có một trang viên nhà họ Hoắc, nhưng vợ chồng hai người vẫn có hơi khó tin.
Dẫu sao cách ăn mặc của hai đứa trẻ này không lộ sự giàu sang, đặc biệt là cô bé Tể Tể, trên người còn khoác một cái áo sơ mi của người lớn.
Cái áo có nhiều nếp nhăn, bọn họ cũng không nhìn kỹ chất liệu vải.
Giờ vừa nhìn thì phát hiện mặc dù chiếc áo sơ mi đó nhăn nhúm, nhưng dường như chất vải lại rất tốt.
Bách Minh Tư cười gật đầu: “Đúng vậy, chính là trang viên nhà họ Hoắc đó.”
Tể Tể nghe thấy chú và dì nhắc tới cha nuôi, bé ưỡn ngực nhỏ nói.
“Vâng! Cha Tể Tể họ Hoắc, tên là Hoắc Trầm Lệnh.”
Vợ chồng chị Vương: “…”
Sau khi báo ra tên họ và chỗ ở, nhân lúc vợ chồng chị Vương còn đang đờ người ra, Bách Minh Tư đã dẫn theo Tể Tể và Nhuế Nhuế rời đi.
Lúc đi qua quầy thu ngân ở cửa, cậu thuận tay quét mã trả tiền.
Cậu ngẩng đầu nhìn khu đồ ăn vặt gần như đã bị Tể Tể ăn hết một cái, rồi trực tiếp ấn chuyển mười ngàn.
Đợi khi vợ chồng chị Vương nghe thấy tiếng thông báo chuyển khoản mà bừng tỉnh lại, chỗ cửa đã không còn con gái mình và hai anh em kia nữa.
Chị Vương: “… Vừa rồi có phải là em đã nghe nhầm rồi không?”
Chồng chị Vương trực tiếp lấy điện thoại ra tìm kiếm ba chữ “Hoắc Trầm Lệnh.”
Chị Vương không hiểu gì cả, không nghe thấy chồng trả lời thì không khỏi đẩy chồng mình một cái.
“Đang nói chuyện với anh đấy! Sao anh còn tâm tình mà chơi điện thoại thế?”
Chồng chị Vương đưa điện thoại tới trước mặt vợ mình: “Anh không nghịch điện thoại, tự em xem đi.”
Chị Vương cầm lấy điện thoại để xem, hay lắm, tổng giám đốc của Hoắc Thị thật sự tên là Hoắc Trầm Lệnh, nhưng trên baidu không có ảnh, nhưng mà thông tin bên dưới rõ ràng có ghi chú: Ba trai một gái.
Tên của con trai thì đều không viết, họ tên của con gái thì lại viết rất rõ ràng.
Minh Tể Tể.
Chị Vương nhìn mà tim gan đều run rẩy: “Minh Tể Tể, là Minh Tể Tề vừa rồi đúng không?”
Chồng chị Vương nuốt nước miếng: “Chắc là vậy! Dù sao vừa rồi anh cũng nhìn thấy cha của bé ấy trong video rồi, người đó vừa nhìn… đã thấy không phải là người bình thường.”
Đâu chỉ không phải là người bình thường, rõ ràng chỉ ngồi trên ghế sô pha, nhưng khí tràng đó làm bọn họ cách một cái màn hình cũng cảm thấy căng thẳng.
Vợ chồng hai người nhìn nhau một cái, vừa sợ lại vừa khẩn trương.
Chị Vương: “Cái này…”
Chồng chị Vương: “Mau thu dọn, đợi đến buổi trưa chúng ta tới trang viên nhà họ Hoắc một chuyến. Mặc dù dòng dõi nhà họ Hoắc quá cao, nhưng chứng chán ăn của Nhuế Nhuế quả thật chỉ có khi ở cùng Tể Tể mới tốt lên một chút, cho dù là quỳ xuống xin người ta, chuyến này chúng ta cũng phải đi.”
Chị Vương hoảng hốt, rồi sau đó cũng gật đầu.
“Anh nói đúng! Em lập tức thu dọn, xem xem khi đi mang theo gì được.”
Mang theo cái gì đây?
Nhà họ Hoắc là gia tộc lớn nhất đế đô, không thiếu cái gì cả.
Nhưng thiếu hay không thiếu không quan trọng, mang hay không mang là tâm ý của bọn họ.
Nhất định phải mang!
…
Tể Tể không biết suy nghĩ của vợ chồng chị Vương, sau khi bé theo anh Minh Tư dẫn theo chị Nhuế Nhuế ra khỏi cửa hàng tiện lợi, vốn định trở về bệnh viện tìm cha nuôi.
Kết quả mi tâm bé đột nhiên cảm thấy đau nhói, máu Minh Vương trong cơ thể đột nhiên sôi trào.
Bé cảm nhận cẩn thận một chút, sau đó con ngươi co lại.
Chú hai gặp nguy hiểm.
Tể Tể sợ dọa tới chị Nhuế Nhuế, thế là nhón chân lên che mắt cô bé lại, dùng thức hải truyền âm vào tai Bách Minh Tư.
“Anh Minh Tư, chú hai gặp nguy hiểm, Tể Tể đi tìm chú hai trước, anh chăm sóc tốt cho chị Nhuế Nhuế nhé.”
Bách Minh Tư muốn đi cùng, nhưng còn chưa kịp mở miệng, chỉ nghe thấy tất cả đồ điện xung quanh đều vang lên tiếng rẹt rẹt, sau đó thì không thấy Tể Tể đâu nữa.