Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 615:
Hai người chỉ có một cô con gái, thế nhưng từ nhỏ đã mắc chứng chán ăn, gầy yếu trơ xương, bác sĩ có thể khám bọn họ đều đã dẫn con đi khám rồi, nhưng các bác sĩ đều lắc đầu thở dài bất lực.
XemChương trình món ngon, xem livestream ăn uống vân vân cùng con gái, đều không có hiệu quả.
Những lúc nghiêm trọng nhất, con gái còn phải dựa vào truyền dịch để sống.
Vậy nên vợ chồng chị Vương vô cùng cảm kích sự xuất hiện của hai anh em trước mặt này, cũng vô cùng trông mong có thể giữ hai anh em này lại.
Chị Vương vội vàng bổ sung: “Đương nhiên ,chúng tôi cũng có thể trả tiền theo phí điều trị tiêu chuẩn của Bệnh Viện Số Một.”
Chồng chị Vương nhìn tuổi của Bách Minh Tư, nghĩ tới chắc là hai anh em này đã bắt đầu đi học, thế là lại bổ sung thêm.
“Nếu như đi học, chúng tôi có thể bao toàn bộ, chúng tôi sẽ tự mình đưa đón.”
Sau đó chị Vương mới muộn màng phát hiện mà giậm chân, có hơi chán nản mình chỉ vì cái lợi trước mắt.
“Xin lỗi cậu bạn nhỏ, xem dì nôn nóng này! Chuyện này cũng phải nói với người lớn trong nhà các cậu chứ, dù sao các cậu đều còn quá nhỏ.”
Chồng chị Vương vội gật đầu, chỉ sợ hai anh em sẽ chạy mất, hoặc là không nghe hiểu ý của bọn họ, mỗi người một câu, tốc độ lại nhanh, Bách Minh Tư không có chút cơ hội mở miệng nào.
Cho tới khi Nhuế Nhuế dắt tay Tể Tể đi qua, ngẩng đầu lên hỏi bọn họ.
“Cha, mẹ, con thích em Tể Tể, em Tể Tể có thể ở lại nhà chúng ta không ạ?”
Tể Tể ‘ơ’ một tiếng, vội vàng lắc đầu.
“Không thể không thể, chị Nhuế Nhuế. Tể Tể muốn ở nhà cha của Tể Tể, nếu không cha Tể Tể sẽ rất nhớ rất nhớ Tể Tể.”
Nhuế Nhuế tiếc nuối: “Tể Tể, em không thích chị giúp em xé gói đồ ăn vặt sao? Chị xé rất giỏi đấy, sau này em phụ trách ăn, chị phụ trách xé, nhà chị còn có rất nhiều rất nhiều đồ ăn ngon.”
Tể Tể nghe thấy đồ ăn ngon thì đưa lưỡi liếm môi, dáng vẻ thèm ăn đó làm vợ chồng chị Vương và Bách Minh Tư đều không nhịn được bật cười.
Tể Tể vẫn lắc đầu, dùng giọng non nớt giải thích.
“Vậy cũng không được, cha của Tể Tể thật sự sẽ nhớ Tể Tể.”
Nhuế Nhuế vội vàng kéo tay của chị Vương.
“Mẹ ơi ~”
Chị Vương ngồi xổm xuống an ủi con gái mình trước: “Nhuế Nhuế, mỗi bạn nhỏ đều có cha và mẹ, các bạn đều sẽ muốn ở cùng với cha mẹ của mình.”
Nhuế Nhuế: “...”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn: “Chị Nhuế Nhuế, nếu như chị muốn chơi cùng Tể Tể thì có thể tới nhà của Tể Tể. Nhà của Tể Tể rất lớn rất lớn, cha mẹ chị cùng tới cũng có thể ở được.”
Nhuế Nhuế động lòng: “Thật sao?”
Tể Tể gật đầu, nhìn về phía anh Minh Tư bên cạnh.
“Không tin chị hỏi anh Minh Tư đi.”
Bách Minh Tư cười gật đầu: “Đúng vậy, nhà Tể Tể rất to rất to, còn có lâu đài màu hồng nữa, vô cùng đẹp.”
Bách Minh Tư nghĩ nếu như Nhuế Nhuế theo Tể Tể cùng về trang viên nhà họ Hoắc, như vậy cũng có thể giống với mong đợi của vợ chồng chị Vương, Nhuế Nhế có thể ăn cơm cùng Tể Tể như trước.
Mà Tể Tể lại nghĩ tới một vấn đề, một vấn đề rất quan trọng.
“Chị Nhuế Nhuế đợi đã, Tể Tể còn phải hỏi ý kiến của cha và các anh trai trước, bởi vì đó cũng là nhà của cha và các anh trai.”
Vợ chồng chị Vương rất kinh ngạc, nhìn Tể Tể mũm mĩm, rõ ràng còn rất nhỏ, nhưng còn biết cân nhắc tới người nhà của mình.
Hơn nữa nói còn rất có đạo lý.
Vợ chồng chị Vương nghĩ, như vậy cũng được, chẳng qua là sợ người lớn nhà đối phương không đồng ý mà thôi.
Thế là chị Vương mong đợi hỏi Tể Tể: “Vậy bây giờ Tể Tể gọi điện cho cha hỏi thử xem?”
Tể Tể gật đầu, nhìn về phía Bách Minh Tư.
Bách Minh Tư lấy điện thoại ra, mở wechat gọi video call cho chú Hoắc, cuộc gọi video nhanh chóng được kết nối.
“Minh Tư.”
Bách Minh Tư gọi một tiếng: “Chú Hoắc”, sau đó đưa điện thoại sang cho Tể Tể.
Tể Tể nhìn thấy cha nuôi trong video thì vui vẻ mỉm cười.
“Cha ơi!”
Hoắc Trầm Lệnh cũng cười, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.
“Tể Tể ăn no chưa?”
Tể Tể cười ha ha gật đầu: “Ăn no rồi ạ, ăn no rồi ạ, chị Nhuế Nhuế dẫn Tể Tể đi ăn rất nhiều đồ ăn ngon. Cha, Tể Tể có thể dẫn chị Nhuế Nhuế về nhà chúng ta không ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh không biết ai là chị Nhuế Nhuế, nhưng cũng không trở ngại việc ông chiều chuộng bé.
“Đương nhiên là được, Tể Tể thích là được.”
Tể Tể lại dùng giọng nói non nớt truy hỏi: “Vậy mấy người anh cả anh hai anh ba thì sao, các anh có đồng ý không ạ?”
Cha nuôi Hoắc cười càng nuông chiều hơn: “Được nhiên! Tể Tể thích thì các anh đều sẽ thích.”
Tể Tể đã an tâm, bé nói tạm biệt với cha nuôi, sau đó cười híp mắt nhìn về phía mấy người chị Vương.
“Chú, dì, cha Tể Tể đồng ý rồi, vậy đợi lát nữa chị Nhuế Nhuế theo Tể Tể về nhé?”
Vợ chồng chị Vương lại hơi do dự.
Bởi vì người đang ông trong video vừa rồi, vừa nhìn đã biết không phải là người bình thường.
****8:
Vợ chồng chị Vương còn đang do dự, Nhuế Nhuế không lại đợi không kịp, cô bé kéo tay chị Vương làm nũng.
“Mẹ ơi, Nhuế Nhuế muốn tới nhà Tể Tể chơi.”
Chị Vương vội vàng dỗ con gái: “Nhuế Nhuế ngoan, hay là chúng ta đổi ngày khác nhé?”
Nhuế Nhuế không muốn, cô bé nhào vào ngực cha ở bên cạnh.