Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 614:
Chồng chị Vương vội vàng xới đầy cơm cho Tể Tể, đợi Tể Tể ăn tới bát thứ ba, Nhuế Nhuế vẫn luôn nhìn Tể Tể ăn cơm không dời mắt cũng cúi đầu bắt đầu ăn theo.
Tể Tể thấy cô bé ăn, cũng bớt chút thời gian bận bịu của mình, dùng giọng nói non nớt nói chuyện với cô bé.
“Chị Nhuế Nhế, ăn miếng to... nhoàm... càng ngon hơn, như thế này, nhoàm!”
Nhuế Nhuế nhìn vậy thì cũng bắt chước theo, cúi đầu ăn một miếng cơm to.
“Nhoàm!”
“Đúng! Mau ăn đi, nếu không lát nữa sẽ không còn đâu.”
Nhuế Nhuế thấy cơm còn lại thật sự không tính là nhiều, vì vậy cũng vội vàng bắt đầu ăn cơm.
Không tới mười phút, toàn bộ cơm canh đều thấy đáy.
Tể Tể vừa thấy vậy, lại trông mong nhìn về phía chồng chị Vương.
Chồng chị Vương: “...”
Một bát cơm của Nhuế Nhuế cũng đã thấy đáy, cô bé nắm lấy tay của Tể Tể, chạy vào chỗ trong cùng của siêu thị.
“Em Tể Tể, bên này còn có đồ ăn ngon, rất nhiều, chúng ta cùng nhau ăn đi.”
“Được ạ.”
Vợ chồng chị Vương và Bách Minh Tư: “...”
Nửa tiếng sau, Tể Tể đã ăn sạch nửa cái siêu thị.
Vợ chồng chị Vương ôm lại con gái cũng đang muốn ăn cùng: “Nhuế Nhuế, trước tiên đừng ăn, không thể ăn uống quá nhiều được, từ từ thôi, thời gian bữa sáng hoặc là bữa trưa lại ăn cùng với em gái Tể Tể sau nhé, được không?”
Bách Minh Tư: “...”
Lẽ nào dì và chú của cửa hàng tiện lợi không cảm thấy lượng cơm của Tể Tể rất có vấn đề sao?
****7:
Đương nhiên là vợ chồng chị Vương phát hiện ra vấn đề này, cục cưng nhà ai mà biết ăn như thế?
Nhưng việc này cũng không so được việc cục cưng này thật sự đã kéo theo con gái từ nhỏ đã có chứng chán ăn của cô ăn cơm, vì vậy vợ chồng hai người trừ vui ra thì cũng chỉ có vui.
Còn cái khác thì...
Chị Vương đột nhiên đi tới bên cạnh Bách Minh Tư, giọng nói được đè lại rất nhỏ.
“Cái đó, cậu bạn nhỏ à, từ nhỏ lượng cơm của em gái cậu đã lớn như vậy rồi à, hay là bây giờ mới như thế?”
Bách Minh Tư: “... Cái này… hai ngày nay mới bắt đầu ạ.”
Trước đó mặc dù lượng cơm của Tể Tể cũng vô cùng lớn, nhưng không tới được loại trình độ này.
Chị Vương nhíu chặt mày, có hơi lo lắng.
“Cậu bạn nhỏ à, vậy phải mau đưa em gái cậu tới bệnh viện kiểm tra thử đi, ăn uống quá nhiều là không được, em gái cậu nhìn cũng chỉ mới ba bốn tuổi, thoáng cái đã ăn nhiều như vậy, đừng có ăn tới mức làm hỏng bụng.”
Bách Minh Tư lúng túng mỉm cười: “... Cái này... sẽ không đâu ạ, mặc dù em gái cháu tuổi nhỏ, nhưng mà ăn bao nhiêu trong lòng bé cũng tự hiểu rõ, trước đây lượng cơm của em ấy cũng rất lớn, lần này chỉ là hơi lớn hơn một chút so với bình thường thôi ạ.
”
Thấy tình huống này của Tể Tể, có lẽ còn phải ăn thêm một lúc nữa.
Bách Tư Minh vội vàng lấy điện thoại ra: “Dì à, dì tính xem bây giờ em gái cháu đã ăn hết bao nhiêu rồi ạ, cháu quét mã thanh toán cho dì.”
Chị Vương lắc đầu: “Không cần không cần, lúc trước dì đã nói rồi, chỉ cần bé có thể kéo được con gái dì ăn cơm cùng, tất cả đồ ăn trong đây đều miễn phí hết, cũng chỉ sợ bé... ăn quá nhiều bị no quá thôi.”
Bách Minh Tư lại lần nữa cười giải thích: “Không đâu ạ. Em gái cháu là... đi một chuyến xa nhà, bị đói quá, vì vậy mới ăn nhiều trong một lần. Mặc dù em ấy còn nhỏ, nhưng thật sự rất nắm chắc về lượng cơm của mình, sẽ không ăn đến bệnh đâu ạ.”
Mặc dù chị Vương cảm thấy khó mà tin được, nhưng con gái cô có chứng chán ăn từ nhỏ đã là chuyện vô cùng khó tin rồi, vì vậy cô và chồng cũng tiếp nhận được sự khác biệt của các đứa nhỏ khác nhanh hơn so với người bình thường.
Bọn họ cũng từng gặp không ít người mắc chứng chán ăn, nhưng không có một ai là sinh ra đã có, hoặc là từ một hai tuổi đã bắt đầu.
Vì vậy, có thánh ăn có thể ăn một bữa bằng ba bữa của người khác, vậy tại sao không thể có thánh ăn siêu cấp ăn một bữa có thể ăn hết nửa cái siêu thị được chứ?
Chứng chán ăn cực đoan gặp phải thánh ăn siêu cấp, cũng không thể nào có thể chấp nhận được chứng chán ăn cực đoan, lại không thể chấp nhận được thánh ăn siêu cấp mà đúng không?
Từ vị trí chỗ này của cô có thể nhìn thấy hai bạn nhỏ bên trong vẫn còn đang ăn, nhưng chắc là con gái nhà mình thật sự đã ăn no rồi, bây giờ đang giúp em gái phía trước xé gói đồ ăn.
Trong tay còn đang cầm một hộp sữa bò, đợi bé con mũm mĩm kia ăn được mấy miếng bánh mì, con gái mình sẽ đút cho bé một ngụm sữa bò.
Hai cô bé ngồi trong chỗ sâu nhất, phối hợp không chê vào đâu được.
Chị Vương nhìn một chốc, lại không nhịn được mà rơi nước mắt.
“Tốt quá.”
Chồng của chị Vương cũng đỏ mắt: “Đúng vậy, cuối cùng Nhuế Nhuế cũng đã ăn ngon lành rồi, hơn nữa còn không hề ăn mất kiểm soát, trong lòng tự hiểu rõ về khả năng của mình.”
Chị Vương lau nước mắt, gật đầu liên tục.
Chồng chị Vương nhìn về phía Bách Minh Tư: “Cậu trai à, các cậu ở đâu vậy? Ngày mai còn có thể dẫn em gái qua đây ăn cơm không? Chúng tôi bảo đảm sẽ làm rất nhiều rất nhiều, tuyệt đối đủ cho hai anh em cậu ăn no ăn ngon.”
Có thể mở được cửa hàng tiện lợi 24h ở đối diện Bệnh Viện Số Một như thế này, hơn nữa còn có ba chi nhánh, hai vợ chồng họ cũng không thiếu tiền.