Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 614
“Bên này nữa, cứ ăn tự nhiên, nếu như ăn xong vẫn không đủ, bên này còn có, tất cả hoa quả đều có thể ăn tùy ý, chị đều không thu tiền!”
Bách Minh Tư rất hoang mang: “Cái này...”
Tể Tể đã ăn nhoằm nhoằm từ đầu bên kia tới đầu bên này, bé đang nhét mì gói vào trong miệng.
Vốn bé định trực tiếp nuốt xuống, nhưng vừa nhìn tới đầu bên này, bé vội vàng bắt đầu nhai nhồm nhoàm, tiếng nhai giòn tan.
Mì gói trong túi cũng chỉ ba miếng đã trực tiếp thấy đáy, Bách Minh Tư nhìn thấy giá để đồ trống không thì trên trán cũng bắt đầu toát đầy mồ hôi lạnh.
“Tể Tể, em...”
Chị Vương nhìn vô cùng vui vẻ, vội vàng cắt ngang lời của cậu.
“Ai da, bạn nhỏ này vừa đáng yêu vừa ăn giỏi, bạn nhỏ à, nhà dì có một chị gái, chị ấy có thể qua đây ăn cùng với cháu không?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, ngước cái đầu nhỏ lên đổ những miếng đồ ăn vụn trong túi vào miệng.
Nghe thấy lời của dì đó, bé gật đầu: “Được ạ!”
Bách Minh Tư: “...”
Chị Vương vui tới không khép miệng lại được, vội vàng gọi điện thoại về nhà cho ông chồng của mình.
“Anh à, mau đưa con gái tới cửa hàng đi, trong cửa hàng có một bé gái đáng yêu cực kỳ cực kỳ cực kỳ biết ăn tới, nhìn bé ấy ăn rất có cảm giác thèm ăn, anh mau đưa con gái tới đây đi, đảm bảo con gái mình sẽ ăn cùng!”
Biết chồng sẽ phản bác lại, chị Vương trực tiếp nói một câu bóp lấy điểm yếu của chồng mình.
“Sau khi đưa tới đây mỗi tháng anh sẽ được giữ thêm hai trăm nghìn tiền tiêu vặt.”
Sau khi có được câu trả lời khẳng định của chồng, chị Vương vui vẻ cười híp mắt.
Tể Tể đã bắt đầu ăn đồ ăn vặt trên dãy hàng thứ ba, có rất nhiều socola quả hạch vân vân.
Chị Vương nhìn thấy, vội vàng đi qua bế bé lên.
“Bạn nhỏ à, dì làm đồ ăn ngon cho cháu nhé, có được không?”
Tể Tể lắc đầu: “Không được ạ, Tể Tể rất đói, muốn ăn luôn cơ, không muốn đợi.”
Chị Vương nghiêng đầu nhìn về phía giá hàng bên cạnh, hai mắt sáng lên.
“Bên này là mấy loại như lẩu tự sôi cơm tự sôi, sẽ rất nhanh thôi.”
Tể Tể: “Có thể trực tiếp ăn không ạ?”
Chị Vương: “...”
Chồng của chị Vương đã ôm con gái Nhuế Nhuế năm tuổi tới, đồng thời còn mang theo một cái nồi cơm lớn và ba món ăn một món canh.
“Vợ à, cơm canh và Nhuế Nhuế đều đã tới rồi, bạn nhỏ vô cùng biết ăn kia...”
Còn chưa hỏi xong, chồng của chị Vương đã nhìn thấy Tể Tể mũm mĩm đáng yêu trong lòng vợ.
“Bạn nhỏ, chào cháu, cháu có thể dẫn chị gái này cùng ăn cơm không?”
Tể Tể không chút do dự gật đầu: “Được ạ! Tể Tể có thể lập tức ăn tiếp chưa ạ?”
Chồng chị Vương cười ha ha gật đầu: “Đương nhiên! Cơm canh bên này đều có, đều là đồ vừa mới làm xong, vừa tươi ngon vừa nóng hổi, chú xới cơm cho hai đứa nha.”
Cuối cùng ánh mắt của Tể Tể cũng dời từ trên cơm canh nóng hổi tới trên người bé gái ốm yếu gầy trơ xương đang được chồng chị Vương ôm.
“Chị ơi, cơm ngon như vậy, tại sao chị lại không thích ăn cơm ạ?”
Nhuế Nhế nhìn thấy em gái mũm mĩm thì xấu hổ đỏ mặt mỉm cười, giọng nói nho nhỏ.
“Chị... chỉ là không thích ăn cơm.”
Chị Vương bổ sung: “Cũng không thích ăn mấy loại hoa quả đồ ăn vặt.”
Chồng của chị Vương lại bổ sung thêm: “Không chỉ là đồ ăn vặt hoa quả, tất cả đồ ăn nó đều không có hứng thú, cho nên... gầy ơi là gầy.”
Chị Vương vừa đau lòng vừa khó xử: “Do giống dì, dì có chứng chán ăn, từ nhỏ Nhuế Nhuế cũng đã có chứng chán ăn.”
Tể Tể không nhìn ra được cái gì không bình thường trên người chị gái nhỏ này, bé duỗi cái tay mũm mĩm ra nắm lấy cái tay nhỏ gầy gò của chị gái, dùng giọng nói non nớt hỏi cô bé.
“Chị Nhuế Nhuế, chị muốn ăn cơm với Tể Tể không?”
Nhuế Nhuế muốn từ chối, cô bé không muốn ăn cơm.
Nhưng mà em gái trước mặt có vẻ ngoài rất đẹp, còn mũm mĩm, giống như là em bé ở trong tranh tết trong nhà, cô bé muốn chơi với em gái này.
“Được.”
Chồng chị Vương vội vàng thả con gái xuống, chị Vương cũng thả Tể Tể xuống, rồi chanh chóng xới cơm gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ.
Chị Vương cũng xới cơm cho Bách Minh Tư, Bách Minh Tư vội vàng lắc đầu.
“Cám ơn dì ạ, cháu không cần đâu, cháu đã ăn no rồi.”
Khi cậu ấy ở phòng bệnh cũng nhiều lần được Tể Tể đút ăn, vì vậy tới bây giờ bụng vẫn còn rất no.
Chị Vương cũng không cưỡng cầu, cô đưa cơm cho chồng, chính mình cũng bưng bát mì gói lúc trước lên, rồi đợi Tể Tể bắt đầu ăn thì cô cũng sẽ ăn theo.
Hôm nay đây mới là bữa cơm đầu tiên của cô, hơn nữa còn là sau khi nhìn thấy Tể Tể ăn thì mới vô thức ăn theo.
Cơm canh bày xong, cái bụng nhỏ của Tể Tể vẫn còn đang kêu ục ục.
Chị Vương nghe thấy thì bật cười chiều chuộng: “Đói rồi à, mau ăn mau ăn, cơm canh còn nhiều lắm.”
“Cảm ơn dì ạ, vậy Tể Tể bắt đầu ăn đây.”
Chị Vương cười tới không khép miệng lại được.
“Mau ăn đi.”
Một bát cơm to, Tể Tể ăn nhoàm nhoàm năm miếng đã thấy đáy.
Tốc độ của bé rất nhanh, hơn nữa ăn vô cùng ngon, trên gương mặt nhỏ nhắn là vẻ thỏa mãn và yêu thích vô cùng, thình thoảng còn phát ra những tiếng non nớt vừa vô cùng đáng yêu vừa vô cùng thích thú, chị Vương nhìn mà không nhịn được cúi đầu bắt đầu ăn theo.