Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 612:

Hoắc Trầm Lệnh thấy anh ta đã sắp khóc tới nơi thì không nhịn được mà nhướng mày.

“Hử?”

Bạc Dịch Ninh nhìn trái phải, rồi tới sát trước mặt Hoắc Trầm Lệnh, giọng nói được đè lại cực thấp, chỉ sợ bị người khác nghe thấy chuyện gì không nên nghe.

Sau đó bắt đầu nói từ chỗ Tể Tể hỏi Hoắc Trầm Huy có muốn đi tới một nơi chưa từng đi qua để chơi không, bla bla, liên tục nói tới chỗ ba người một nhóc cương thi bọn họ bị Minh Vương không chút lưu tình ném ra khỏi địa phủ.

Vốn đang muốn khóc, nhưng nói tới đoạn bị Minh Vương đột nhiên ném ra khỏi địa phủ, trong mắt anh ta lại có thêm mấy phần oán hận.

“Đó không phải là lần đầu tiên, lần đầu tiên là ném chúng tôi vào trong chảo dầu! Chảo dầu thật sự đấy, cái loại mà dầu sôi xèo xèo còn mang theo mùi thịt nướng... ôi cái mùi đó, cảnh tượng đó...”

Hoắc Trầm Lệnh nhướng mi nhịn cười.

“Vậy là nửa đường Tể Tể đã bị cha ruột dẫn đi rồi? Xảy ra chuyện gì các cậu cũng không biết sao?”

Bạc Dịch Ninh gật đầu: “Đúng vậy, sau đó vừa nhìn thấy đã là cảnh tưởng đôi mắt to tới mức có thể che trời của bé, hình ảnh đó...”

Có lẽ đời này cũng không còn chuyện nào đáng sợ hơn cảnh tượng đó đâu.

Bạc Dịch Ninh không biết, lúc này anh ta vẫn là đã gặp quá ít chuyện.

Bốn người trong phòng bệnh chia thành tổ hai - hai nói chuyện, bên kia Bách Minh Tư ôm Tể Tể vốn định đợi một lát ở hành lang, nhưng cái bụng nhỏ của Tể Tể vẫn luôn kêu ùng ục, sau đó bé dùng đôi mắt long lanh nước nhìn cậu một cách đáng thương.

Bách Minh Tư: “...”

Bách Minh Tư thơm lên tóc bé: “Tể Tể, anh Minh Tư dẫn em đi tới siêu thị đối diện bệnh viện mua tạm chút đồ ăn lót dạ nhé?”

Tể Tể lập tức lên tinh thần, ôm cổ Bách Minh Tư hôn bẹp một cái lên trên má cậu.

“Cảm ơn anh Minh Tư, anh Minh Tư, anh tốt quá.”

Bách Minh Tư sờ đầu bé, cười ôm bé đi vào thang máy.

Hai người vệ sĩ bước lên trước: “Thiếu gia Minh Tư, chúng tôi...”

Bách Minh Tư nghĩ tới thân phận đặc biệt của Tể Tể thì cười lắc đầu: “Tôi sẽ mở định vị, các anh có số điện thoại của tôi mà, tôi dẫn Tể Tể tới cửa hàng tiện lợi 24h ở đối diện bệnh viện, các anh ở trên đây dùng kính viễn vọng cũng có thể nhìn thấy rõ ràng được.”

Vệ sĩ chỉ đành gật đầu, quay đầu lại nói cho Hoắc Trầm Huy.

Hoắc Trầm Lệnh đoán được là con gái đã quá đói rồi, vì vậy Bách Minh Tư chỉ đành dẫn bé đi tới siêu thị ở đối diện ăn chút đồ ăn vặt trước.

“Tôi biết rồi, không sao.”

Bên này sau khi Bách Minh Tư ôm Tể Tể tới cửa hàng tiện lợi, ban đầu Tể Tể còn hơi khắc chế được,

Nhưng ăn ăn ăn, không kiềm chế nổi nữa.

Bé muốn ăn!

Bé đói quá!

Thế là... Tể Tể bắt đầu mở bụng ra ăn.

Bách Minh Tư nhìn thấy không tới mười phút mà một giá hàng đồ ăn vặt đã trống không thì khóe miệng giật giật, cậu liếc mắt nhìn thấy một bóng đen, thế là vô thức nghiêng đầu nhìn qua, sau đó nhìn thấy bà chủ cửa hàng gầy yếu đang bưng một hộp mì gói nhìn tới trợn mắt há mồm.

Bách Minh Tư: “...”

****6:

Tể Tể hoàn toàn không để ý tới những thứ này, bé đang chuyên tâm ăn uống.

Đói quá!

Thật sự rất đói!

Là cái loại mà không ăn thì không được ấy!

Có lẽ cái bụng nhỏ sẽ cứ không ngừng kêu ùng ục.

Xử lý xong tất cả đồ ăn vặt trên một kệ hàng, Tể Tể chuyển sang một bên khác, bắt đầu ăn đồ trên một bên khác.

Bé đã hack camera trong quán, bởi vì đã quá đói, có thể hack được camera đã là lý trí lớn nhất của bé rồi, khi chuyển sang một bên khác, thấy xung quanh không có ai, trên giá đều là đủ loại thực phẩm chín như xúc xích đóng gói, bé dứt khoát cầm lên rồi trực tiếp nhét vào trong miệng.

“Nhoằm nhoằm nhoằm nhoằm nhoằm...”

Bách Minh Tư không đi qua cùng, cậu đang bận giải thích với chủ cửa hàng đang nhìn tới trợn mắt há mồm.

“Cái đó... dạo này em gái cháu... đã mấy ngày rồi chưa ăn cơm, bị đói quá, vậy nên... ăn... có hơi nhiều một chút.”

Trên một phần ba dãy kệ phía sau đều là thực phẩm kiểu bánh quy bánh mì, vô cùng chắc bụng.

Vì vậy khi Bách Minh Tư giải thích cũng cảm thấy vô cùng gượng ép, đến nỗi thiếu niên choai choai vẫn luôn như ông cụ non này nói chuyện cũng lắp bắp.

Giải thích xong, gương mặt thanh tú của thiếu niên cũng đỏ lên.

Chủ cửa hàng là chị Vương: “... Hả?”

Bách Minh Tư: “...”

Khi Bách Minh Tư vừa định giải thích lại một lần nữa, hai mắt chị Vương đột nhiên phát sáng nhìn cậu.

“Cậu bạn nhỏ à, cái đó, đó là em gái của cậu đúng không? Bé ăn đồ ăn vừa nhanh vừa đáng yêu quá, tôi có thể gọi con gái nhà mình tới xem bé ăn không?”

Lần này tới lượt Bách Minh Tư trợn tròn mắt: “... Hả?”

Chị Vương cười ha ha, cả mì gói cũng không ăn nữa, cô đặt mì lên trên cái tủ bên cạnh, vô cùng hào phóng xua tay.

“Đảm bảo sẽ không quấy rầy em gái cậu ăn, toàn bộ những đồ em gái cậu ăn, bảy, không toàn bộ đều miễn phí, chỉ cần em cậu có thể ăn, tất cả đồ ăn trong cửa hàng đều tùy tiện cho bé ăn, cậu thấy có được không?”

Bách Minh Tư: “Hả... Cái này?”

Chị Vương sợ Bách Minh Tư không đồng ý, lại chuyển một thùng hoa quả to từ trên giá hàng phía sau cô ấy xuống, thậm chí phía trên còn có mấy quả sầu riêng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free