Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 611:

Vừa nhìn thấy thịt nướng trên bàn, nếu không phải nghĩ tới chảo dầu của chuyến tàu Hoàng Tuyền số 18 thì chính là cô gái nhỏ bị nát nửa người.

May mà tốc độ của Tể Tể nhanh, trong thời gian Bạc Dịch Ninh đi nôn một lần nữa, Tể Tể đã nhét phần lớn thịt nướng vào trong bụng nhỏ của mình.

Hoắc Trầm Lệnh và Bách Minh Tư cũng đã ăn no, nhóc cương thi Tương Tư Hoành hoàn toàn không cần ăn gì, bên Hoắc Trầm Huy lại càng không cần phần cơm, vì vậy một ít thịt nướng và canh thịt băm còn thừa lại trên bàn, Tể Tể lại ăn hết vào trong bụng mình.

Sau khi ăn xong, Tể Tể chép miệng, bụng bắt đầu kêu lên ùng ục.

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Bách Minh Tư: “...”

Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh nôn tới sa sầm mặt mày nhưng không đói chút nào: “...”

Hoắc Trầm Huy và nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa bước vào từ bên ngoài: “...”

Gương mặt nhỏ trắng nõn của Tể Tể hiện lên một tầng đỏ nhạt, bé nhìn cha nuôi, rồi lại nhìn anh Minh Tư và những người khác, mím môi giải thích.

“Hình như là Tể Tể... vẫn còn cực kỳ đói.”

Tất cả mọi người: “...”

Không cần nói, bọn họ đều biết, ngũ tạng đều đang kháng nghị kìa.

Vừa rồi Hoắc Trầm Huy đi ra phòng vệ sinh công cộng bên ngoài nôn, vì vậy không biết Tể Tể đã ăn bao nhiêu, nhưng cho dù là em ba hay là mấy người Cố Thích Phong, ai đói cũng sẽ không để cho Tể Tể đói.

Hoắc Trầm Huy chỉ có thể nghi ngờ là vừa nãy đã mua quá ít đồ ăn.

“Tể Tể đợi một chút, bây giờ chú hai đi xuống dưới mua đồ ăn.”

Bạc Dịch Ninh lập tức lên tiếng: “Tôi cũng đi!”

Cố Thích Phong cũng muốn đi, Hoắc Trầm Huy lại nói một câu ý tứ sâu xa.

“Các cậu vừa mới trở lại từ địa phủ, bây giờ trời còn chưa sáng, không sợ càng thu hút quỷ quái hơn à?”

Bạc Dịch Ninh lập tức thu bước chân lại.

Hoắc Trầm Huy cũng muốn sửa miệng, nhưng mà ông là anh cả, thế là lập tức cúi đầu nhìn về phía con trai nhỏ đang dắt tay mình.

Ông không sợ nữa.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nở nụ cười cứng ngắc, nắm chặt lấy tay của cha nuôi.

Cố Thích Phong cười ngượng ngùng một tiếng: “Tôi cảm thấy thân thể hơi kiệt sức một chút, trước tiên phải nghỉ ngơi đã, nhớ mang về cho tôi chút cháo rau xanh nhé, dạo đây bụng dạ tôi không tốt, chỉ có thể ăn chay được thôi.”

Hoắc Trầm Huy thấu hiểu gật đầu, dắt con trai nhỏ tự mình đi mua đồ ăn.

Cha con hai người vừa đi, bên ngoài phòng bệnh lại vang lên tiếng gõ cửa, vệ sĩ đẩy cửa ra.

“Ông chủ, chủ nhiệm Tào phòng hậu cần của bệnh viện tới rồi.”

“Để ông ấy vào.”

Chủ nhiệm Tào vừa nghe thấy Hoắc Trầm Lệnh vẫn còn ở đây thì lập tức vô cùng vui mừng.

Chủ nhiệm Tào mập mạp bước vào chào hỏi với Hoắc Trầm Lệnh.

“Tổng giám đốc Hoắc, lâu rồi không gặp.

Không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện, ông ấy lại nhìn thấy Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đều đã tỉnh lại, nhất thời cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

“Viện trưởng Cố, tổng giám đốc Bạc, các anh tỉnh rồi.”

Cố Thích Phong nhướng mày: “Chúng tôi đã tỉnh lại, ông rất ngạc nhiên à?”

Chủ nhiệm Tào gượng gạo, cười ha ha.

“Cái đó thì không phải, lúc trước toàn bệnh viện hội chuẩn, đều nói là viện trưởng Cố anh và anh Bạc, còn có ông hai Hoắc đột nhiên hôn mê, trở thành người thực vật, mọi người đều không tìm được bất kỳ nguyên nhân phát bệnh nào, cũng không cách nào phán đoán được là bao giờ mọi người mới có thể tỉnh lại, vì vậy...”

Cố Thích Phong nhanh chóng nhìn sang chỗ Tể Tể một cái, Bách Minh Tư đang đút socola cậu mang theo bên người cho bé ăn, bé đang ăn một miếng hai cái.

Anh nhìn Tể Tể, Hoắc Trầm Lệnh thì nhìn anh ta.

Trong ánh mắt đó viết: “Cậu muốn để Tể Tể nói thật à? Cậu xác định muốn để Tể Tể nói thật sao”?

Cố Thích Phong mệt tim, thế là dùng dăm ba câu qua loa cho xong vấn đề này.

Cuối cùng chủ nhiệm Tào cũng nhắc tới mục đích tới đây.

Ông ấy ngẩng đầu, nhìn cái lỗ lớn đến mức từ trong phòng bệnh có thể trực tiếp nhìn thấy màn đêm bên ngoài.

Bách Minh Tư nhìn qua, thấy vậy thì ôm Tể Tể còn đang ăn hai miếng socola cuối cùng lên rồi nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh.

“Chú Hoắc, cháu dẫn Tể Tể ra ngoài chơi.”

Hoắc Trầm Lệnh cũng không muốn để con gái cưng nghe thấy chuyện liên quan tới cái lỗ thủng trên nóc nhà, thế là dịu dàng gật đầu.

“Đi đi, đừng đi xa quá.”

“Vâng ạ, chú Hoắc yên tâm.”

Tể Tể vẫn còn cảm thấy rất đói rất đói, bé nghe thấy vậy thì ngẩng đầu lên, vừa vẫn nhai nhồm nhoàm socola, vừa vẫy cái tay mũm mĩm về phía cha nuôi, nói không rõ chữ.

“Cha... chú Cố, chú Bạc, bai bai... nhoàm nhoàm... nhoàm nhoàm...”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Rõ ràng là lượng cơm bây giờ của con gái cưng không hề giống với khi trước.

Ông nhanh chóng nhìn về phía Cố Thích Phong, Cố Thích Phong đang giải thích vấn đề trần nhà đột nhiên thủng ra một cái lỗ to cho chủ nhiệm Tào, vì vậy Hoắc Trầm Lệnh không thể không nhìn về phía Bạc Dịch Ninh.

Bạc Dịch Ninh vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh thì có hơi hoang mang.

“Tổng giám đốc Hoắc?”

Hoắc Trầm Lệnh bước nhanh tới bên cạnh Bạc Dịch Ninh, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe được hỏi Bạc Dịch Ninh.

“Các cậu ở địa phủ... có phải là đã gặp phải tình huống đặc biệt gì không?”

Bạc Dịch Ninh nghẹn họng: “...”

Tình huống đặc biệt.

Mẹ nó chứ tình huống nào với bọn họ cũng đều là đặc biệt cả, là loại muốn chết luôn, nhưng mà lại không chết được... rất bi thảm, nói nhiều thêm là nước mắt sẽ rơi mất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free