Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 610:
Sau đó, khi hai mắt Bạc Dịch Ninh nhìn chăm chăm vào bát canh thịt băm, hai người đồng thời đứng dậy.
Hoắc Trầm Huy nhận lấy bát canh thịt băm Tể Tể đang bưng, tay Cố Thích Phong nhéo mạnh một cái lên trên đùi của anh em tốt của mình.
Không thể làm anh em tốt của mình hôn mê tiếp được, nếu không thì giải thích với Tể Tể như thế nào đây?
Đi đôi với tiếng hét thảm thiết của Bạc Dịch Ninh, Cố Thích Phong tóm lấy anh chạy thẳng vào trong nhà vệ sinh.
Tể Tể: “… Hả?”
Tể Tể nhanh chóng nhìn về phía chú hai đang bưng bát canh thịt băm mà sắc mặt trắng bệch.
Hoắc Trầm Huy bị Tể Tể nhìn không rời mắt: “…”
Ông ngẩng đầu bưng bát canh thịt băm đi tới cạnh bàn, đặt bát canh thịt băm xuống, sau đó cùng tay cùng chân đi ra khỏi phòng bệnh, rồi lại điên cuồng chạy về phía phòng vệ sinh công cộng ở cuối hành lang.
“Chú hai?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành thấy vậy thì vội vàng đi theo.
Tể Tể cũng muốn cũng đi theo nhìn xem sao, nhưng Hoắc Trầm Lệnh vừa nhìn đã thấu được mọi chuyện nhanh chóng kéo cánh tay con gái cưng nhà mình lại.
“Tể Tể, mặc kệ mọi người đi, chắc là mọi người đói quá, nên đột nhiên nhìn thấy toàn là thịt thì dạ dày phản ứng hơi kịch liệt thôi, ăn chay mấy ngày là sẽ tốt lên thôi.”
Tể Tề bừng tỉnh, sau đó nói xin lỗi với chú hai và chú Cố đang trong phòng vệ sinh của phòng bệnh.
“Chú hai, chú Bạc, cháu xin lỗi, Tể Tể không biết bây giờ mọi người không ăn được thịt, Tể Tể sẽ lập tức bảo các chú vệ sĩ đi mua rau cho mọi người.”
Bách Minh Tư cười nói: “Qua khoảng một tiếng nữa là trời sẽ sáng rồi, đợi trời sáng, anh Minh Tư sẽ xuống dưới mua cháo rau xanh cho chú hai Hoắc và chú Bạc.”
Tể Tể vội vàng lên tiếng: “Anh Minh Tư, đến lúc đó Tể Tể đi với anh.”
Không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói gì, Tể Tể đã nhìn về phía cha nuôi ở nhân gian của bé.
“Cha ơi, Tể Tể xin lỗi, Tể Tể dẫn mấy người chú hai tới địa phủ mà không nói với cha, làm cha lo lắng rồi.”
“Hoắc Trầm Lệnh sờ gò má mũm mĩm của bé, ánh mắt rất dịu dàng.
“Tể Tể không sao là tốt rồi, cha biết là Tể Tể không cố ý đâu.”
Tể Tể nhanh chóng gật đầu: “Vâng, cha, khi đó tình huống khẩn cấp, vì vậy Tể Tể đã trực tiếp dẫn mấy người chú hai đi, nếu không nhất định Tể Tể sẽ nhớ mang theo cả cha, còn có anh cả, anh hai, anh ba đi cùng.”
“Ừm… nếu như ông nội bà nội còn có anh Tư Lâm, chú út đều ở đó, Tể Tể cũng có thể dẫn đi cùng.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Bách Minh Tư ở bên cạnh bày thức ăn ngẩng đầu lên nhìn chú Cố đã đơ mặt ra một cái, vội vàng cúi đầu nhịn cười.
Tay cậu hơi run lên, đũa và thìa rơi đầy xuống đất.
Tể Tể nhanh chóng nhìn qua, chớp chớp đôi mắt to tròn.
Bách Minh Tư vội vàng giải thích: “Tể Tể, anh Minh Tư, anh…”
Tể Tể túm lấy tay của Bách Minh Tư, nhìn anh bằng ánh mắt ngây thơ.
“Đúng đúng đúng! Còn có anh Minh Tư nữa, xin lỗi anh Minh Tư, vừa rồi Tể tể quên mất dẫn theo anh. Lần sau Tể Tể trở về địa phủ nhất định sẽ nhớ dẫn theo cả anh Minh Tư.”
Bách Minh Tư: “…”
Hoắc Trầm Lệnh phì cười một tiếng.
Tể Tể: “…”
Tể Tể ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn cha nuôi ở nhân gian của bé, trong đôi mắt tròn vo đều là sự hoang mang và tò mò.
“Cha ơi, cha đang cười cái gì vậy ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh nhịn cười, ông ôm bé lên rồi đi qua ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn, để bé ngồi vững trên đùi mình.
Ông thơm lên cái đầu nhỏ tròn tròn của bé, giọng nói trầm trầm mang theo ý cười.
“Cha đang cười vì từ khi Tể Tể tới nhà ta, cuộc sống của nhà chúng ta đã vui hơn ngày xưa rất nhiều, tốt quá.”
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh trong phòng vệ sinh nôn tới váng đầu hoa mắt, nghe thấy bên ngoài Tể Tể nói muốn dẫn Hoắc Trầm Lệnh tới địa phủ, Cố Thích Phong đột nhiên vực dậy tinh thần.
Cố Thích Phong gào giọng kêu: “Đúng! Tể Tể, đi nhà cũ của con du lịch sao có thể không dẫn theo cha con được, như vậy quá không công bằng với cha con!”
Hoắc Trầm Lệnh nghiêng đầu liếc nhìn anh, Cố Thích Phong nghiêm mặt nhướng mày.
Hừ!
Chỉ cho anh lừa anh em khám bệnh cho cương thi thôi à!
Tể Tể nghe vậy cũng nhìn qua: “Chú Cố nói đúng, lần sau nhất định Tể Tể sẽ dẫn theo mấy người cha nuôi. À, còn có chú Cố chú Bạc và chú hai nữa, lần này mọi người ngay cả khu thành chủ cũng chưa đi vào, quỷ quái lợi hại, chơi vui đều ở trong khu thành chủ, lần sau nhất định cháu sẽ dẫn mọi người tới khu thành chủ chơi!”
Cố Thích Phong: “…”
Bạc Dịch Ninh xoa bắp chân bị véo tới xanh lên, ném cho anh ta một ánh mắt ‘cho cậu nói lời không nên nói!’, rồi lại nhân lúc anh em nhà mình thất thần thì đạp lên mu bàn chân người anh em tốt Cố Thích Phong một cái.
Là anh em, thương tổn lẫn nhau!
Cố Thích Phong đau tới định hét ra tiếng, Bạc Dịch Ninh đã nhanh tay nhanh mắt che mồm anh ta lại, nhỏ giọng nhắc nhở anh ta.
“Tể Tể đang ở bên ngoài đấy, cậu định giải thích chuyện cậu gào lên như thế nào hả?”
Cố Thích Phong: “…”
****5:
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh yêu nhau lắm cắn nhau đau, sau khi ồn ào một trận, tình huống buồn nôn khi trước của hai người cũng từ từ biến mất.
Nhưng hai người vẫn không ngửi được mùi thịt, đặc biệt là Bạc Dịch Ninh, thậm chí còn không nhìn nổi thịt.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ