Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 609:
“Mọi người cùng nhau ăn đi.”
Tể Tể sờ cái bụng nhỏ, Bách Minh Tư thấy vậy thì cười càng nuông chiều hơn.
“Đi, anh Minh Tư ôm Tể Tể qua đó ăn cơm.”
Tể Tể gật đầu, nhưng bé cũng không quên chính sự.
“Anh Minh Tư đợi một chút, Tể Tể giúp mấy người chú hai tẩy trừ âm khí trên người đã.”
Người bình thường nhiễm phải âm khí thì đều sẽ sinh bệnh, chứ càng đừng nói là mấy người chú hai đã bị bé dẫn tới địa phủ.
May mà bây giờ sức mạnh của bé đã tăng lên, đầu ngón tay vừa tiếp xúc với trán của chú hai, bé lại phát hiện trong cơ thể chú hai không có bất kỳ khác thường nào, Tể Tể có hơi ngạc nhiên.
Linh khí từ đầu ngón tay thăm dò sâu vào trong thân thể chú hai xem thử, sau đó bé từ từ cười tới cong cong khóe mắt.
“Thì ra là cha đã cho mọi người máu Minh vương, vậy Tể Tể không cần lo lắng sau này mấy người chú hai sẽ bị đám quỷ quái tìm tới cửa nữa rồi.”
Hoắc Trầm Huy Cố Thích Phong: “Hả?”
Còn có quỷ quái sẽ tìm tới cửa sao?
****4:
Tể Tể thấy vậy, dùng giọng nói non nớt giải thích với bọn họ.
“Quỷ quái khác thì Tể Tể không xác định được bọn nó có tìm tới mấy người chú hai hay không, nhưng mà Chim Chín Đầu thì nhất định sẽ có! Nghe đồn nó vô cùng ghi thù, nó từng gặp mọi người ở địa phủ, vì vậy nhất định sẽ còn tới nữa!”
Hoắc Trầm Huy Cố Thích Phong: “…”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội vàng anh ủi cha nuôi: “Cha… không sợ, có con… ở đây.”
Cố Thích Phong: “Tiểu Tương, vậy còn chú thì sao?”
Tể Tể cười ha ha: “Không sao không sao ạ, có máu Minh vương do chính cha Minh Vương đưa cho ở đó, quỷ quái bình thường chỉ biết sợ thôi, nếu như là Chim Chín Đầu tới… Tể Tể và cha Minh Vương đều sẽ lập tức cảm nhận được.”
Cố Thích Phong đột nhiên nghĩ tới lời nói châm chọc của Minh Vương trong lần đầu tiên anh gặp Minh Vương ở bệnh viện.
“Dọa không chết! Người như cậu, không ở nhân gian chịu đựng tám mươi đến một trăm năm, cảm nhận một chút hiểm ác của nhân gian thì địa phủ không nhận!”
Vậy là biết anh bị dọa sẽ không chết, nên tóm lấy anh để dọa à!!!
Như vậy cũng xấu xa quá đi mất!
Cố Thích Phong quyết định sau khi trở về sẽ làm một con búp bê nhỏ, viết bốn chữ Phong Đô Đại Đế lên đó, thời gian rảnh không phải đi làm thì sẽ dùng kim đâm nó!
Thứ chó má!
Khi Cố Thích Phong đang chuẩn bị đâm con rối hình Minh Vương ở trong lòng, Bạc Dịch Ninh đang hôn mê đã được Hoắc Trầm Huy gọi tỉnh lại.
Biết Bạc Dịch Ninh sợ Tể Tể, sau khi Bạc Dịch Ninh tỉnh lại, Hoắc Trầm Huy lập tức dùng cơ thể mình che Tể Tể đi, vì vậy Bạc Dịch Ninh không nhìn thấy Tể Tể, thế là chớp chớp mắt, từ từ nhìn xung quanh.
Rất tốt!
Không phải là địa phủ tối tăm gió âm khiếp người.
Bạc Dịch Ninh nhẹ nhàng thở phào một hơi, tốt quá, vẫn còn sống.
Hoắc Trầm Huy ra hiệu anh nhìn về phía Tể Tể, lúc này Tể Tể đã được Bách Minh Tư ôm qua xem thức ăn trên bàn, đang quay lưng lại với bọn họ.
Bạc Dịch Ninh vuốt mạnh mặt, vỗ lên đầu mình, sau đó lộ ra một nụ cười vô cùng gượng gạo với Hoắc Trầm Huy.
“Tôi thật sự là… khi còn nhỏ đã xem quá ít phim kinh dị, sức đề kháng không tốt lắm, lần này tôi đã ổn định lại rồi, thật đấy.”
Đều là người đã từng trải, Hoắc Trầm Huy vỗ vai anh em tốt của mình, tỏ ý mình hiểu được.
Cố Thích Phong lấy lại tinh thần, vỗ bả vai của Bạc Dịch Ninh.
“Không sao, chỉ cần cậu nghĩ đó là Tể Tể là được, chẳng qua là biến lớn biến nhỏ mà thôi, từ đầu đến cuối vẫn là Tể Tể mà đúng không?”
Bạc Dịch Ninh gượng gạo: “Đạo lý này tôi hiểu được!”
Nhưng thực tế thì…
Anh sẽ cố gắng.
Lúc này trời còn chưa sáng, gần bệnh viện có không ít cửa hàng ăn uống đã đóng cửa, đêm tối chính là thời gian tiệm lẩu tiệm nướng náo nhiệt nhất, thời gian buôn bán cũng là muộn nhất, vì vậy đồ ăn các vệ sĩ mua về đều là mấy loại như thịt nướng, ngoài ra còn có không ít canh thịt băm.
Lo các sếp lớn đều đã rất đói rồi, bọn họ mua rất ít rau, gần như đều là thịt.
Thịt nướng gì đó thì không nói, chỉ nói riêng tới canh thịt thôi, thịt băm gần như đã lấn át qua cả nước canh trong bát.
Mở túi ra, mở nắp hộp ra, một mùi thịt nướng ngào ngạt mà làm người ta chảy cả nước miếng lập tức bao trùm lấy phòng bệnh.
Tể Tể chép miệng, nuốt nước miếng, nhớ tới chú Bạc bị đói tới ngất đi, thế là bé bưng một bát canh thịt mà thịt băm đã sắp nhiều hơn cả nước canh chạy bình bịch đưa tới trước mặt Bạc Dịch Ninh.
“Chú Bạc tỉnh lại rồi, chú Bạc mau uống canh đi, ăn thịt này.”
Bé vừa mới nói xong, bên ngoài phòng bệnh truyền tới tiếng bước chân cộc cộc cộc, sau đó là giọng nói vội vàng của y tá.
“Mau! Bệnh nhân giường số năm mươi sáu bị tai nạn giao thông gẫy cẳng chân kia phát sốt rồi, xem xem bác sĩ Lý đang ở đâu, người nhà bệnh nhân không yên tâm, muốn bác sĩ Lý qua khám.”
Trong đầu Bạc Dịch Ninh nổ ầm một tiếng, anh nghĩ tới cô gái nhỏ bị nát nửa người mà mình gặp được trên chuyến tàu Hoàng Tuyền số 1 ở địa phủ…
Rồi lại nhìn bát canh thịt băm Tể Tể bưng qua, thịt băm đầy cả một bát…
Gần như là ngay khi nghe thấy tiếng hét ở bên ngoài, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đều nhìn về phía Bạc Dịch Ninh, rồi ánh mắt không tự chủ được mà rơi trên bát canh thịt băm.