Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 609
Nhìn thấy nhóc cương thi Tương Tư Hoành mím môi không nói gì nữa, ông vỗ nhẹ bả vai cậu nhóc.
“Đợi cha cương thi của con trở lại từ địa phủ, chúng ta sẽ nói chuyện nghiên túc.”
Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy, anh Tiểu Tương, cha cương thi của anh có thể tới địa phủ tìm anh, nhất định là cũng nhớ anh.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành không được tự nhiên ừ một tiếng, cùng lúc đó giường bên bên kia truyền tới tiếng hít khí nhẹ nhàng.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhanh chóng quay đầu qua, đi kèm với tiếng cậc cậc nhè nhẹ, nhóc nhìn thấy cha nuôi đã tỉnh lại rồi, thế là vội vàng chạy qua.
“Cha ơi!”
Hoắc Trầm Huy là người tỉnh lại đầu tiên, vừa mở mắt ra ông đã nhìn thấy trần nhà trắng như tuyết, nhưng bản thân ông thì vẫn còn đang hoảng hốt.
Nếu như không phải là con trai nhỏ chạy qua kéo suy nghĩ của ông trở lại, ông còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Dù sao… không phải là đang ở địa phủ à?
Hoắc Trầm Lệnh đang ôm Tể Tể và Bách Minh Tư cũng nhanh chóng bước tới, đúng lúc đó Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đều đồng thời mở mắt.
Cố Thích Phong nín thở, sau đó bật người lên giống như một con cá chép bật mình.
“Tôi đệch! Tôi…”
Lời mắng chửi Minh Vương sau đó lại cứng rắn bị nín lại vì nhìn thấy Tể Tể.
Tể Tể vội vàng nhìn về phía anh: “Chú Cố, chú muốn nói cái gì ạ?”
Cố Thích Phong: “…”
Anh muốn chào hỏi mười tám đời tổ tông nhà Minh Vương!
Nhưng nhìn thấy gương mặt của Tể Tể, Cố Thích Phong hít sâu một hơi, rồi lộ ra một nụ cười vô cùng cưng chiều.
“Không có gì, chú Cố, chỉ là… có hơi đói thôi.”
Tể Tể gật đầu, sau đó bé trượt oạch xuống khỏi lòng cha nuôi, cũng không quên hỏi cha nuôi.
“Cha ơi, bên ngoài có các chú vệ sĩ không ạ? Tể Tể có thể bảo các chú ấy mang đồ ăn tới cho chú hai, chú Cố và chú Bạc không ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh nở nụ cười cưng chiều: “Đương nhiên là được!”
Thế là Tể Tể bước đôi chân ngắn ngủn của mình chạy bình bịch ra cửa, rồi nhảy lên kéo mở cửa phòng ra, dùng giọng nói non nớt nói chuyện với các chú vệ sĩ đang bảo vệ ở bên ngoài.
Sau khi nói xong, bé lại nhanh chóng đóng cửa quay trở lại.
“Cha ơi, xong rồi ạ.”
Bé vừa quay lại, Bạc Dịch Ninh vừa mới hòa hoãn tinh thần rồi ngồi dậy nhìn thấy bé thì hơi cứng người lại.
Ừm!
Tể Tể còn là Tể Tể khoảng ba tuổi rưỡi, không phải là Tể Tể hai con mắt đã to tới có thể che được trời ở địa phủ…
Không sợ không sợ!
Nhưng mà xây dựng tâm lý vẫn không kịp thời, anh chỉ cảm thấy trước mắt mình đen lại, con ngươi trợn lên rồi lại ngã trở lại.
Tể Tể nghe thấy động tĩnh thì nhìn qua: “Chú Bạc. Ơ?”
Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Huy quá hiểu tại sao Bạc Dịch Ninh lại đột nhiên hôn mê, nhưng mà vẫn nên đừng nói cho Tể Tể thì hơn.
Dù sao cũng không phải là ngày nào Tể Tể cũng có hai con mắt to tới có thể che được trời!
Thỉnh thoảng một lần, tâm thái cứng là được.
Thế là Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong đồng thời lên tiếng, cuối cùng là dùng cái cớ Cố Thích Phong tìm ra.
“Không sao không sao, Tể Tể, chắc là chú Bạc của cháu quá đói rồi thôi, đói tới ngất đi.”
Tể Tể nghi ngờ nhìn chú hai và chú Cố, trong đôi mắt to tròn viết đầy mấy chữ không quá tin tưởng.
Hoắc Trầm Huy khụ một tiếng, khóe miệng hơi hạ xuống giả bộ đáng thương.
“Tể Tể, cháu thế này là không tin chú hai nữa rồi sao?”
Cố Thích Phong cũng học theo, thậm chí còn che ngực làm ra động tác đã chịu tổn thương.
“Tể Tể, cháu như thế làm chú Cố tổn thương quá…”
Tể Tể: “…”
Tể Tể vội vàng đi vòng qua bên chân cha nuôi, vô cùng thân thiết cọ cọ chú hai, rồi cọ cọ chú Cố, bé dùng giọng nói non nớt mềm mại nói lời xin lỗi.
“Chú hai, chú Cố, cháu xin lỗi, Tể Tể sai rồi ~”
Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong không nhịn được mà bật cười.
Ngay vào lúc Bạc Dịch Ninh ngất đi, Bách Minh Tư đã ấn đầu ngón tay lên mi tâm của chú Bạc, sau khi xác định được mặc dù chú Bạc đã hôn mê, nhưng mà thần hồn của chú Bạc vẫn vô cùng hoàn chỉnh, không có bất kỳ vấn đề gì thì cậu mới thu tay lại.
Nhìn thấy Tể Tể đang mềm mại nói lời xin lỗi với chú hai Hoắc và chú Cố, cậu không nhịn được bật cười rồi ôm bé lên, lo lắng hỏi bé.
“Tể Tể ngã xuống thật sự không đau à?”
Tể Tể lắc cái đầu nhỏ: “Không đau không đau.”
Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Huy ngẩng đầu nhìn lên theo lời của Bách Minh Tư, lúc này mới chú ý thấy trên nóc nhà có một cái lỗ to.
Khi bọn họ tỉnh lại, đầu tiên là chú ý xem có phải mình đã rời khỏi địa phủ rồi hay không, vì vậy hoàn toàn không để ý tới cái lỗ đó.
Hai người không dám tin mà nhìn về phía Tể Tể: “Tể Tể, cháu…”
Tể Tể xấu hổ giải thích: “Tể Tể đập ạ.”
Trái tim Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong treo lên cao: “Thật sự không đau sao?”
Tể Tể gật đầu mạnh: “Thật ạ!”
Khi Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong vừa định đón lấy Tể Tể để kiểm tra trên người bé có bị thương không, cửa phòng bệnh lại truyền tới tiếng gõ, sau đó là vệ sĩ đẩy cửa phòng, xách theo túi to túi nhỏ đi vào.
“Ông chủ, thức ăn tiểu thư Tể Tể gọi đã tới rồi.”
Hoắc Trầm Huy gật đầu, sau khi vệ sĩ đặt đồ xuống thì nhanh chóng rời đi, đồng thời cũng săn sóc mà đóng cửa phòng lại.