Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 607:
Tương Uyên không mời mà đến đúng là chuyện quá tốt rồi.
Vậy nên cho dù vì dùng sức mạnh hoàng quyền khiến Minh Vương trở nên suy yếu nhưng tâm trạng của ông lại vô cùng tốt.
“Con yên tâm, nếu không giúp cha giải quyết Chim Chín Đầu ở đây thì cha của anh Tiểu Tương cũng sẽ không ra ngoài được, vậy nên anh ta cũng sẽ cống hiến hết mình!”
Tương Uyên: “Phong Đô Đại Đế, ông đây……”
Phía sau là một tràng dài toàn những lời mắng chửi!
Đáng tiếc thay Tể Tể lại không nghe thấy được, bởi vì bé đã ra khỏi địa phủ, mà Minh Vương cũng đã đơn phương cắt đứt liên lạc.
Tể Tể: “……”
Nhìn thấy Minh Tể Tể rời khỏi địa phủ, ba phân thân của Chim Chín Đầu đang bám theo phía sau trong nháy mắt đã va phải kết giới vô hình.
Tể Tể không nhìn thấy tình trạng hiện giờ của địa phủ, mà bên chỗ cha Minh Vương vẫn mãi không liên lạc được liền sốt ruột đến mức dậm chân giữa không trung.
“Cha!”
……
Trong phòng bệnh VIP của bệnh viện.
Ba người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đang nằm trên giường bệnh, trên người bọn họ gắn đầy những loại máy móc hỗ trợ.
Trong khoảnh khắc đủ loại máy móc trên cơ thể bọn họ vang lên những tiếng tít tít thì nhóc cương thi Tiểu Tương đã xuất hiện trong phòng.
Nghĩ đến việc ba đứa trẻ còn phải đi học nên Hoắc Trầm Lệnh đã bảo em út là Hoắc Trầm Vân đưa bọn trẻ trở về.
Vốn dĩ ông cũng định để Bách Tư Minh cùng trở về nhưng Bách Tư Minh khăng khăng đòi ở lại vì sợ sẽ có biến cố bất ngờ nào đó xảy ra. Vậy nên lúc này bên trong phòng bệnh ngoại trừ Hoắc Trầm Lệnh ra còn có cả Bách Minh Tư.
Trong khoảnh khác hai người họ nhìn thấy nhóc cương thi Tiểu Tương liền theo bản năng nhìn về phía bên cạnh cậu nhóc.
Nhưng bên cạnh cậu nhóc chẳng có gì.
Bách Minh Tư mím môi đi kiểm tra tình hình của đám người chú Hoắc trước.
Cậu dùng tốc độ nhanh nhất để kiểm tra nhưng bởi vì đã dùng máu đầu tim hai lần liên tiếp nên sắc mặt cậu vô cùng tái nhợt.
“Chú Hoắc, mấy người chú hai Hoắc đã quay trở lại.”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu, bước nhanh đến trước mặt nhóc cương thi Tương Tư Hành.
“Tiểu Tương, Tể Tể đâu?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hành cũng tự trách mình, nó còn chưa kịp tới giúp đỡ đã bị cha của Tể Tể ném ra khỏi địa phủ.
“Chú ba, Tể Tể……”
Bỗng trên đỉnh đầu truyền đến tiếng xé gió khiến nhóc cương thi Tương Tư Hành và Bách Minh Tư đồng thời nhào về phía Hoắc Trầm Lệnh.
“Chú ba ( chú Hoắc ) cẩn thận!”
****3:
Một tiếng “Ầm” cực lớn vang lên, Tể Tể đang vội vàng đi gọi cha Minh Vương đã đâm thủng nóc phòng, rơi xuống mặt sàn nhà nơi cha nuôi ở nhân gian vừa đứng.
Sau đó, gạch nứt ra.
Hoắc Trầm Lệnh được nhóc cương thi Tương Tư Hoành và Bách Minh Tư đồng thời kéo ra nhanh chóng nhìn qua, vừa nhìn đã nhìn thấy Tể Tể với gương mặt lo lắng đang ngồi ở trên sàn nhà.
“Tể Tể!”
Hoắc Trầm Lệnh vội vàng đi qua ôm Tể Tể từ trên mặt đất lên, nhanh chóng kiểm tra thân thể của bé.
“Tể Tể, có bị thương ở chỗ nào không? Có phải là rất đau không?”
Tể Tể nhìn thấy cha nuôi ở nhân gian, đầu tiên là có hơi ngây người.
Sau đó bé nghĩ ra, cha Minh Vương thật sự đã ném bé ra khỏi địa phủ tới nhân gian rồi.
“Cha ơi, Tể Tể vẫn ổn ạ, Tể Tể không bị thương ở đâu, cũng không đau.”
Nói xong, Tể Tể lại vội vàng tìm người, khi nhìn thấy nhóc cương thi Tương Tư Hoành, hai mắt của bé sáng lên.
“Anh Tiểu Tương, anh có thể liên lạc được với cha cương thi của anh không?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành khó xử: “… Không… không thể.”
Tể Tể: “…”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nghĩ tới sát khí nồng đậm mà bốn phương tám hướng của địa phủ đang bốc lên trước khi rời đi, đoán rằng có lẽ là Tể Tể đang lo lắng cho cha ruột của bé, không biết tại sao Tể Tể lại hỏi nhóc vấn đề này, nhưng nhóc cũng lập tức nói toàn bộ những gì mình biết ra.
“Nhưng mà anh… có thể cảm ứng… được… cha cương thi có nguy hiểm hay không.”
Tể Tể đang thất vọng lại một lần nữa hai mắt sáng ngời.
“Thật sao?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành gật đầu: “Thật đó, anh… dù sao cũng… là huyết mạch… của cha cương thi.”
Tể Tể vội vàng truy hỏi: “Vậy bây giờ thì sao? Anh Tiểu Tương, cha em giữ cha anh ở lại địa phủ, em không liên lạc được với cha em, anh có cảm ứng được cha cương thi của anh có nguy hiểm gì không?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lắc đầu: “Không có.”
Tể Tể thở phào một hơi.
Có sức mạnh hoàng quyền tối cao ở đó, người khác không làm cha Minh Vương bị thương được.
Cha của anh Tiểu Tương tạm thời không có nguy hiểm, rất tốt.
Bây giờ không về được địa phủ, nhớ tới nhiệm vụ giúp đỡ tìm Chim Chín Đầu đang ẩn nấp ở nhân gian mà cha Minh Vương nói, Tể Tể không nóng nảy nữa.
Khi nhóc cương thi Tương Tư Hoành và Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh bị Minh Vương ném ra khỏi địa phủ, Tương Uyên còn chưa tới địa phủ, vì vậy nhóc cương thi Tương Tư Hoành không hề biết là cha cương thi của mình tới địa phủ.
Bây giờ nghe thấy tin tức này, nhóc có hơi nghi ngờ.
“Tể Tể… cha cương thi… của anh… tại sao… lại tới địa phủ?”
Tể Tể: “Để tìm anh Tiểu Tương á.”
Nhóc tương thi Tương Tư Hoành: “…”
Khi hai nhóc con đang nói chuyện, Hoắc Trầm Lệnh vẫn luôn giữ yên lặng.