Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 606:
Tể Tể chưa kịp nói hết câu, giọng nói của Minh Vương đã truyền đến: “Thiếu gì một lúc nửa giờ, còn về phần sống hay chết là do bổn tọa định đoạt!”
Hoắc Trầm Huy nghẹn lại.
Ông cẩn thận suy nghĩ, hình như đúng là vậy thật!
Minh Vương không cho chết, giống như thật sự……Không chết được.
Cố Thích Phong: “……”
Cố Thích Phong thầm nghĩ muốn hành hung tên Minh Vương này!
Tể Tể đã muốn đưa bọn họ trở về, vậy mà Minh Vương lại nhảy ra ngáng một chân. Ông ta muốn làm cái gì vậy?
Bạc Dịch Ninh ngẩn người, anh ta nhịn không được mà nắm chặt lấy tay của Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Huy ở bên cạnh. Anh ta cố gắng không để bản thân mình ngất xỉu.
Đây cũng chính là sự quật cường cuối cùng của anh ta!
Tể Tể nghi hoặc mà nhìn về phía cha Minh Vương: “Cha?”
Minh Vương dùng thần thức nói chuyện với con gái cưng của mình.
“Thứ Chim Chín Đầu thích ăn nhất chính là sinh hồn, thừa dịp ba người bọn họ đang còn ở đây đúng lúc có thể dẫn dụ Chim Chín Đầu ra ngoài!”
Tể Tể nhíu nhíu đôi lông mày nhỏ: “Nhưng cha ơi, làm như vậy sẽ khiến mọi người bị dọa sợ đấy.”
Minh Vương nở nụ cười sâu kín: “Không sao cả. Vừa rồi cha đã phong bế tên của bọn họ trên Sổ Sinh Tử rồi. Nếu không có cha ra tay, cho dù có là Thập Điện Diêm La muốn bắt người đi thì bọn họ cũng không chết được.”
Tể Tể: “……”
Nếu không chết được……
Minh Vương dẫn dắt từng bước: “Tể Tể à, Chim Chín Đầu đặc biệt xấu xa, hơn nữa còn không thể đánh chết. Nếu không đánh trọng thương những phân thân khác của nó, nó sẽ càng làm nhiều chuyện xấu hơn đúng không?”
Tể Tể cảm thấy những lời cha Minh Vương nói cũng không sai. Chỉ là muốn mấy người chú hai đến giúp đỡ thì bé vẫn cảm thấy cần phải nói trước với mọi người một tiếng.
“Cha, vậy để Tể Tể đi nói với mọi người trước đã.”
Nhưng vừa dứt lời, sắc mặt của Tể Tể và Minh Vương đã lập tức thay đổi.
Đây chính là khí tức của Chim Chín Đầu!
Hơn nữa, không chỉ có một con mà là bốn con, cũng chính là bốn phân thân của nó!
Minh Vương âm trầm híp mắt, Tể Tể vừa duỗi tay muốn kéo mấy người chú hai qua đây liền nhìn thấy mọi người đã bị cha Minh Vương ném ra khỏi địa phủ.
Tể Tể: “Hả?”
Minh Vương nhanh chóng lên tiếng: “Mục đích cũng đã đạt được, đương nhiên phải đưa bọn họ rời đi rồi! Tể Tể, con nhanh chóng phong bế cửa lớn của địa phủ lại để cha giết chết thứ ác độc thiếu đạo đức lại còn biết phân thân này!”
Nhóm người chú hai đã không còn nguy hiểm, Tể Tể cũng không bị phân tâm nữa. Khuôn mặt nhỏ bé liền trở nên vô cùng nghiêm túc.
“Đã rõ! Tể Tể sẽ cùng cha giết chết nó!”
Hai cha con liên thủ khiến năng lực cường hãn giống như dòng thủy triều hung mãnh từ khắp mọi nơi của địa phủ đổ ập lên đỉnh đầu bốn phân thân của Chim Chín Đầu.
Bốn phân thân kia vốn dĩ định cắn nuốt ba sinh hồn sau đó sẽ lao thẳng đến chỗ của Minh Tể Tể.
Kết quả không nghĩ tới ba sinh hồn kia lại bị Phong Đô Đại Đế không chút do dự ném ra khỏi địa phủ!
Bốn phân thân của Chim Chín Đầu liền vô cùng phẫn nộ. Ngay sau đó một phân thân đã nhào về phía Phong Đô Đại Đế, ba phân thân còn lại thì lao thẳng tới chỗ của Minh Tể Tể.
Sự âm lãnh nơi đáy mắt và thị huyết thô bạo khiến cả người Tể Tể hừng hực ý chí chiến đấu.
Sức mạnh trong người bé vẫn đang không ngừng tăng lên, vừa lúc có thể dùng Chim Chín Đầu để luyện tập.
Chim Chín Đầu hiện thế, toàn bộ địa phủ đều bắt đầu chấn động.
Tương Uyên đang ở nhân gian biết được tin con trai đã bị Minh Tể Tể mang xuống địa phủ liền xé gió lao đến trước lúc cánh cửa lớn của địa phủ đóng lại.
“Phong Đô Đại Đế, trả con trai lại cho tôi!”
Minh Vương với lớp sương mù dày đặc bao quanh người bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, bàn tay to bỗng túm lấy cổ áo sau của con gái cưng rồi ném lên không trung. Nháy mắt để ném Tể Tể ra khỏi phạm vị của địa phủ.
Tể Tể sững sờ: “Cha?”
“Tể Tể, con giúp cha tìm xem còn bao nhiêu phân thân của Chim Chín Đầu đang ẩn náu ở nhân gian! Còn về phần địa phủ cha và lão cương thi sẽ cùng nhau xử lý!”
Tể Tể vội vàng xoay người, ngay sau đó lại nhìn thấy cha Minh Vương lần đầu tiên ở trước mặt bé dùng sức mạnh tối cao của hoàng quyền.
“Bổn tọa tuyên bố, không có sự cho phép của bổn tọa, bất luận là kẻ nào cũng không được phép ra vào địa phủ dù chỉ nửa bước! Bất luận có là loài sinh vật nào cũng không được phép làm bổn tọa bị thương!”
Uy áp lan ra toàn bộ địa phủ, kết giới vô hình trong nháy mắt bao bọc toàn bộ địa phủ lại.
Cả cơ thể của Minh Vương cùng lớp sương mù dày đặc bỗng dần mờ nhạt khiến người ta có thể nhìn thấu, nhưng ông lại có tâm trạng vô cùng tốt mà cười rộ lên.
Tể Tể hoảng sợ: “Cha!!!!”
Giọng nói ôn nhu sủng nịch lan truyền trong thần thức của bé.
“Tể Tể, con cứ yên tâm. Đây là địa bàn của cha, sau khi sức mạnh hoàng quyền mở ra, bọn họ không những không thể làm cha bị thương mà cha còn có thêm một người giúp đỡ.”
Người giúp đỡ Tương Uyên vừa nghe thấy những lời nói kia đã lập tức đen mặt, suýt chút nữa tức giận đến mức tự mình phát nổ.
“Phong! Đô! Đại! Đế!”
Vốn dĩ Minh Vương còn đang lo lắng cứ như vậy đưa con gái rời đi thì con gái sẽ càng lo lắng cho ông hơn, nhưng hiện giờ đã tốt rồi.