Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 605:

Đôi mắt âm lãnh gần như bao trùm cả bầu trời địa phủ, sau đó lại nhìn chằm chằm vào hai khoang xe phía trước của chuyến tàu Hoàng Tuyền số 18, cuối cùng nhàn nhạt nói ra vài chữ.

“Không phục? Vậy thì chiến thôi!”

Lũ ma quỷ hai khoang đầu trên chuyến xe mười tám đang trên đường đến hoàng tuyền: “……”

Đừng nói tới lũ ma quỷ mới, cho dù có là lũ quỷ lâu năm ngẫu nhiên bị kéo từ mười tám tầng địa ngục lên lại phải chịu loại đả kích năm xưa một lần nữa cũng không chịu nổi loại uy hiếp này. Bọn chúng bất giác run rẩy quỳ rạp trên mặt đất.

“Công chúa nhỏ tha mạng!”

“Công chúa nhỏ tha mạng!”

“Chúng tôi sai rồi!”

“Chúng tôi thật sự sai rồi!”

……

Tể Tể cũng lười để ý đến bọn chúng. Dựa theo quy tắc trên đường hoàng tuyền, bất luận là ma quỷ gì nếu uy hiếp đến sự tồn tại của đồng loại sẽ phải nhận sự trừng phạt thích đáng. Không cần bé phải ra tay, số mệnh cả đám ma quỷ đang kêu gào kia đều đã được định sẵn.

Còn về phần đám người chú hai……

Đôi mắt to của Tể Tể đủ to để che đi bầu trời u ám liền chớp chớp vài lần.

Sau đó hai mắt Tể Tể nhắm lại, giọng nói ban nãy còn lạnh lẽo âm trầm giờ lại trở nên mềm mại, nhẹ nhàng.

“Chú hai, chú Cố, chú Bạc, anh Tiểu Tương, mọi người không cần sợ nữa rồi.”

“Có Tể Tể ở đây, Tể Tể nhất định sẽ bảo vệ mọi người!”

Ba người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “……”

Không!

Trong nháy mắt, bọn họ đều cảm thấy cái đầu của Tể Tể trên bầu trời dường như muốn suy sụp xuống, cuối cùng nện thẳng lên đỉnh đầu của bọn họ mới là khủng bố nhất!

Quá lớn rồi!

Lớn đến mức…… Bọn họ cho rằng lần thứ nhất khi Tể Tể phóng to ở nhà xác của bệnh viện đã là cực hạn rồi, không nghĩ tới……

Cả Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh dường như đều hít thở không thông.

Thật ra mà nói bọn họ đã sớm ngạt thở.

Nhưng…… bởi vì vốn dĩ đã chết nên đại não đã mơ hồ lại càng không thể mơ hồ hơn, bọn họ đã không hiểu lại càng không thể tiếp tục hiểu.

Hai mắt Bạc Dịch Ninh không nhịn nổi liền rơi lệ.

“Hu hu hu…… Tể Tể ơi, chú Bạc nhớ mẹ rồi, chú Bạc còn có thể về nhà không?”

Cố Thích Phong cảm thấy anh ta phải cần giữ lại chút phong độ đàn ông cho nên khuôn mặt vốn dĩ đã trắng bệch nhưng miệng vẫn nói hươu nói vượn.

“Tể Tể, chú Cố…… Cũng đột nhiên nhớ ra ở bệnh viện còn có một ca phẫu thuật cần chú Cố đi làm, hơn nữa còn vô cùng gấp. Tể Tể có thể đưa chú quay trở về được không?”

Hoắc Trầm Huy hít sâu một hơi, yết hầu của ông khẽ động. Cho dù thế nào thì ông cũng không thể thua kém Cố Thích Phong được.

“Tể Tể, chú hai đưa cháu ra ngoài đã lâu lắm rồi, có lẽ lúc này cha của cháu cũng đã tan làm. Cha cháu hẳn là đang rất nhớ cháu, hay là chúng ta quay trở về đi? Nếu quả thật không được, vậy thì cháu cứ ở đây chơi thêm, chú hai và mọi người sẽ quay về trước để báo bình an với cha cháu?”

Nhóc cương thi Tư Hành nhìn ba người họ rồi hỏi một cách rất chân thành.

“Cha, chú Cố...., chú Bạc……, địa phủ…… Không phải nơi muốn đến…… Là có thể…… Tùy tiện đến…… Đến rồi…… có thể từ từ…… dạo chơi mà?”

Ba người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “……”

Nơi này có gì để chơi?

Tể Tể nghe anh Tiểu Tương nói vậy liền gật đầu đồng ý.

“Đúng rồi, chú hai, chú Cố, chú Bạc, đây là cơ hội khó lắm mới có nha. Mọi người chỉ vừa mới ngồi trên tàu Hoàng Tuyền số 18 và số 1 mà thôi, vẫn còn tàu số 2 đến tàu số 17 chưa chơi thử mà.”

Ba người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “……”

Con mẹ nó, có thật là chơi vui không!

Bé vừa gật đầu, Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đều có cảm giác địa phủ trước mắt như sắp sụp đổ.

Khóe miệng ba người đồng loạt giật giật, cả đám trăm miệng một lời.

“…… Không, không cần, không cần. Dù sao về sau vẫn còn đến nữa, lúc này không chơi cũng không sao cả !”

****2:

Vốn dĩ Tể Tể định sẽ đưa nhóm người chú hai về trước, dù sao đi nữa địa phủ cũng là nơi không quá yên ổn.

Nhưng sau khi cha Minh Vương trở về, bé lại an tâm hơn.

Có cha ở đây, bé tin rằng cha Minh Vương sẽ sắp xếp ổn thỏa tất cả mọi chuyện.

Vậy nên, lúc này khi bé nghe thấy mấy người chú hai muốn quay về liền cảm thấy có chút thất vọng.

“Chú hai, chú Cố, chú Bạc, mọi người thật sự không muốn chơi nữa sao? Địa phủ là nơi chơi rất vui, hơn nữa mọi người mới chỉ đi qua đường Hoàng Tuyền, vẫn còn cầu Nại Hà, thành Uổng Tử, mười tám tầng địa ngục nữa…… À, còn có cả canh do Mạnh Bà nấu, mùi vị cũng rất ngon.”

Ba người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “……”

Mạnh Bà này hẳn là vị Mạnh Bà trong truyền thuyết đi?

Còn món canh kia chính là canh Mạnh Bà mà mọi người thường kể?

Thôi khỏi!

Bọn họ không muốn sau khi trở về lại mất đi toàn bộ trí nhớ!

Thân là người lớn tuổi nhất, Hoắc Trầm Huy liền lên tiếng: “Tể Tể à, không phải chú hai, chú Cố và chú Bạc không muốn chơi thật sự là mọi người có việc khác. Chú Cố của cháu là bác sĩ, vậy nên tính mạng con người đối với chú ấy rất quan trọng.”

Nhắc tới mạng người, Tể Tể liền lập tức gật đầu.

“Tể Tể biết rồi ạ, Tể Tể……”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free