Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 604:

“Tể Tể ~”

Tể Tể yếu ớt mà hừ hừ mấy tiếng: “Cha…… Tể Tể…… Cả người Tể Tể ngứa…… Ngứa quá…… Tể Tể khó chịu quá ~”

Bởi vì quá ngứa vậy nên Tể Tể đã theo bản năng muốn gãi.

Minh Vương thấy thế liền mang theo lớp sương mù dày đặc phóng qua, ôm chặt con gái cưng bên trong lớp sương mù dày đặc của cơ thể ông.

“Tể Tể ngoan ~ Có cha ở đây rồi, con đừng gãi nữa~”

Phổi và những cơ quan khác trong người của con gái cưng đã bị nhược thủy làm bỏng, lớp mô da bị cháy rơi xuống, da thịt mới mọc ra tất nhiên sẽ rất ngứa.

Nhưng lại không thể gãi.

Dù sao đi nữa cũng không phải là vết thương bên ngoài mà là vết thương ở bên trong cơ thể.

Chỉ cần Tể Tể vừa gãi, lớp da non kia nhất định sẽ bị rách ra, sau đó lại tiếp tục tái sinh ra da non, lại ngứa, lại gãi……

Minh Vương vừa nghĩ như vậy lại càng cảm thấy đau lòng, ông lại càng khó chịu.

Ông hận không thể lập tức đi tìm Chim Chín Đầu kia sau đó băm thây nó thành trăm nghìn mảnh!

Nhưng hơn hết ông càng hận chính mình vô năng. Nếu không phải tại ông cứ mãi không khôi phục lại thì làm gì đến mức mới vừa diệt một phân thân của con Chim Chín Đầu đã biến thành cái dạng này.

Nhưng lại nhìn thấy khả năng hồi phục của Tể Tể rõ ràng còn nhanh hơn cả lúc trước. Lớp sương mù dày đặc bao quanh Minh Vương, ánh mắt ông cũng thật sâu.

Chỉ cần Tể Tể có thể khỏe lại, chỉ cần Tể Tể có thể mạnh mẽ hơn trước thì tất cả mọi thứ cũng sẽ tốt lên.

Cho dù ông có suy yếu cũng rất đáng giá!

Minh Vương ôm chặt con gái cưng trong lồng ngực. Đôi tay với lớp sương mù dày bao quanh nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc mềm mại của con gái, một cánh tay nhẹ nhàng bắt lấy hai cánh tay mũm mĩm của bé, tránh trường hợp bé nhịn không được mà cào loạn.

Tể Tể: “……”

Tể Tể ngứa đến mức không thể chịu nổi.

“Cha ~ Tể Tể vẫn…… Ngứa lắm đấy!”

Nhưng Minh Vương lại trả lời vô cùng dịu dàng. Ông muốn dùng sự dịu dàng của mình để khiến bé không chú ý đến chuyện đó nữa.

“Tể Tể ở nhân gian lâu như vậy, vậy con đã được ăn những món ngon gì rồi?”

Nhắc tới đồ ăn ngon, Tể Tể cả người đang ngứa cả người đang khó chịu bỗng chốc thả lỏng, sau đó trong đầu bé thoáng vụt qua đủ loại hình ảnh của những món ăn ngon.

“Có có có! Cha ơi, Tể Tể ở nhân gian đã được ăn rất nhiều món ngon.”

Minh Vương mỉm cười cúi đầu, trong mắt tràn ngập sự trìu mến cùng yêu thương.

“Vậy Tể Tể thử kể cho cha nghe xem nào”

Bé vội vàng gật gật đầu nhỏ: “Được ạ, được ạ! Có móng giò kho, xương sườn kho tàu, thịt kho tàu giò, cá kho, gà nướng, ngỗng nướng, vịt nướng, tôm hùm size to, cua hoàng đế, dê nướng nguyên con……”

Lúc mới đầu còn ổn nhưng càng nói Tể Tể đã bắt đầu chảy nước miếng.

Sau đó liền biến thành: “Gan ngỗng *nuốt nước bọt* ~~ cá mú lưng gù *nuốt nước bọt* ~~ tổ yến cao lương lộ *nuốt nước bọt*……”

Minh Vương: “……”

Nhìn đến khuôn mặt nhỏ của con gái cưng lộ rõ vẻ thèm thuồng Minh Vương liền bật cười.

Lực chú ý vừa mới bị dời đi khiến bé không làm loạn đòi gãi nữa. Vốn dĩ Tể Tể được sinh ra ở địa phủ nên sức mạnh của bé trong nháy mắt đã bành trướng lại thêm ban nãy hút âm khí quá nhiều nên khi bé không thể khống chế đã hoàn toàn tràn ra toàn bộ địa phủ.

Minh Vương: “……”

Ông bỗng nhiên nghĩ đến việc chắc chắn vẫn còn một trong những phân thân của Chim Chín Đầu đang ẩn thân ở địa phủ, mà con gái cưng của ông còn mang theo ba sinh hồn từ nhân gian trở về!

Thứ Chim Chín Đầu thích nhất chính là ăn sinh hồn!

Tể Tể với sức mạnh tăng lên một cách đột ngột một khi không thể khống chế tốt sẽ rất nguy hiểm. Bởi vì lo lắng nguồn sức mạnh đó nếu phóng ra bên ngoài sẽ khiến những cư dân của địa phủ bị thương vậy nên vừa nhận ra điều đó bé đã phủ toàn bộ nguồn sức mạnh này lên toàn bộ địa phủ.

Vừa định nhân cơ hội này tìm kiếm Chim Chín Đầu, Tể Tể bỗng nhìn thấy đám ma quỷ trên chuyến tàu Hoàng Tuyền số 18 đang gào khóc lao về phía đám người chú hai!

Trong nháy mắt, Tể Tể liền nổi giận!

Chú hai, chú Cố và chú Bạc đều là khách của địa phủ, hơn nữa bọn họ còn là người thân ở nhân gian của bé. Vậy mà ở địa phủ lại bị lũ ma quỷ đáng bị thiên đao vạn quả này đe dọa.

Chuyện này đúng là đáng hổ thẹn mà?

Mà chuyện này Tể Tể không quản không được. Cái đầu nhỏ tròn xoe trong phút chốc to dần lên.

Thân thể đang ở bên trong dòng nhược thuỷ dài ba ngàn dặm nhưng toàn bộ đầu của bé dường như đã bao phủ toàn bộ phần không gian trên không của địa phủ.

Đôi mắt vốn dĩ long lanh nay đã đen nhánh như mực, nhìn vào bên trong còn có thể cảm nhận âm khí khủng bố, bên trong giọng nói cũng mang theo sự lạnh lẽo đến từ những nơi sâu nhất.

“Thứ ma quỷ độc ác, những kẻ có tội ác chồng chất như chúng mày không trực tiếp bị đẩy xuống mười tám tầng địa ngục đã là ân huệ lớn nhất ban cho chúng mày rồi!”

“Quy củ? Quy củ là thứ dùng để giữ gìn cuộc sống ổn định, bình an cho những cư dân ở địa phủ. Nhưng đối với chúng mày mà nói…… Bổn Tể Tể đây chính là quy củ!”

Còn không phục?

Tể Tể còn nhớ rõ cha Minh Vương từng nói, từ trước đến nay ở địa phủ đều là dựa vào thực lực mới được tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free