Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 604
“Đúng! Sau khi lên tàu chúng tôi đều rất ngoan ngoãn, ngồi im trên tàu theo quy định của Địa Phủ, thế mà bọn họ thì sao, trước đó còn ngồi trong chảo dầu, rồi lại bò từ chảo dầu ra ngoài đấy.”
“Tôi cũng thấy! Hơn nữa chúng tôi buộc phải thắt dây an toàn trong vòng một giây, trong khi ấy họ còn đang ngẩn người ra! Phải ít nhất ba giây sau mới chịu thắt dây an toàn!”
“Tôi có thể làm chứng!”
…
Tàu đã xuất phát, trên tàu cũng chẳng có nhân viên nào.
Những vong hồn được sắp xếp ngồi trên chuyến tàu số 18 của đường Hoàng tuyền lúc còn sống đều là những kẻ vô cùng hung ác, vì lúc trước chúng đã chứng kiến kết cục thê thảm của một số hành khách khác, nên dù có ngo ngoe, rục rịch đến đâu cũng phải bình tĩnh lại.
Lúc này, nhìn thấy có người nhận được đối đãi khác mình, cả đám đều trở nên nóng nảy.
Nhưng vì sợ rằng sẽ bị đưa thẳng xuống 18 tầng địa ngục, không còn cơ hội tới giải oan ở điện Diêm Quân, nên bọn chúng mới không dám rời khỏi chỗ ngồi của mình.
Chỉ trong nháy mắt Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đã trở thành đối tượng công kích của toàn bộ hành khách trên tàu: “…”
Bạc Dịch Ninh không dám nhìn đám vong hồn ác quỷ này thêm một lần nào nữa, anh ta sợ mình không nhịn được mà nôn mửa thêm lần nữa.
Anh ta ho khan một tiếng, khô khan giải thích: “Chúng tôi… cũng không biết tại lại như thế.”
Cố Thích Phong rốt cuộc cũng là người học y, sau khi cảm giác khó chịu ban đầu qua đi, anh ta hung hăng nhìn về phía hai khoang tàu còn lại, thái độ kiêu ngạo như thể đang gợi đòn.
“Sao? Hâm mộ, ghen tị, oán hận à? Cũng đâu có cách nào khác, ông đây dựa vào quan hệ để vượt qua thử thách đấy!”
Hoắc Trầm Huy quay mặt đi, không nhìn những vong hồn trong hai khoang tàu còn lại, ông kéo kéo ống tay áo của Cố Thích Phong, nhỏ giọng nói chuyện với người bạn của mình.
“Nói nhỏ một chút, rốt cuộc… tuy rằng đây là Địa Phủ, nhưng mà quan hệ gì đó, nếu nói ra sẽ ảnh hưởng tới Tể Tể.”
Cố Thích Phong còn muốn tiếp tục khoe khoang: “…”
Vốn dĩ anh ta kiêu ngạo như vậy là vì muốn đám ác quỷ này bất mãn với tên mặt người lòng chó kia, nhưng anh ta quên mất Tể Tể lại là con gái của Minh Vương.
Thế này…
Cố Thích Phong ngậm miệng lại, cũng quay mặt đi, nhìn khung cảnh hoang tàn và đáng sợ bên ngoài khoang tàu.
Nhưng những vong hồn trong khoang thứ nhất và thứ hai vẫn không chịu bỏ qua.
Bọn chúng gân cổ lên kêu.
“Đây là quy tắc của Địa Phủ sao? Nếu quy tắc của Địa Phủ là như vậy, vậy thì tôi không phục!”
“Tôi cũng không phục!”
“Tôi càng không phục!”
…
Cơn gió như cuồng phong đột nhiên dừng lại, một giọng nói lạnh lùng của trẻ con vang lên từ khắp mọi hướng.
Rõ ràng giọng nói này rất non nớt, nhưng lại không mang theo chút cảm xúc nào, lạnh lùng hơn cả tiếng gió gào thét trước đó, khiến cho đám ma quỷ run lên vì sợ hãi, da đầu của bọn chúng đều phải tê dại, bất giác ngồi sụp xuống chỗ ngồi.
“Đối với những thứ cực kỳ hung ác, tội ác chồng chất như các người, không trực tiếp đưa các người xuống 18 tầng địa ngục đã là ân huệ lớn nhất mà tôi có thể ban cho các người rồi!”
“Quy tắc à? Quy tắc tồn tại là để duy trì cuộc sống bình an và hạnh phúc của các cư dân tại Địa Phủ, còn đối với các người… Bổn Tể Tể chính là quy tắc!”
“Không phục sao? Vậy tới đánh tôi đi!”
Khi giọng nói trẻ con kia biến mất, tất cả những tên quỷ hung dữ và bất mãn ở hai khoang tàu còn lại đều tự động rời khỏi chỗ ngồi và lần lượt bay lên không trung.
Trông một cống ngầm, một trong những phân thân của Chim Chín Đầu đang ẩn náu trong đó bỗng nhìn thấy đôi mắt to lớn từ từ xuất hiện trên bầu trời tối tăm, trong đôi mắt đầy sương mù và tàn ác hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Minh Tể Tể, nó… vì cái gì thực lực của nó không những không giảm, ngược lại còn tăng lên?”
****1:
Ở phía cuối dòng nhược thuỷ dài ba ngàn dặm, Tể Tể vừa dung hợp hết lượng nhược thủy còn sót lại trong cơ thể thì thân thể lại bất giác trôi nổi.
Phổi và các cơ quan khác bị nhược thủy làm bỏng cháy cũng bắt đầu bong ra nhưng lại nhanh chóng tái sinh với tốc độ chóng mặt.
Tốc độ nhanh đến mức lớp da thịt cháy bỏng còn chưa kịp bong ra hoàn toàn thì lớp thịt non đã bắt đầu bành trướng, cuối cùng khiến lớp da thịt cháy xém kia vỡ vụn.
Tể Tể bỗng chốc cảm thấy phổi mình ngứa ngứa, sau đó toàn bộ yết hầu và tất cả những cơ quan khác trong cơ thể bị nhược thủy làm bỏng đều vô cùng ngứa. Ngứa đến mức bé muốn cào cấu.
Minh Vương nhìn thấy những miếng thịt nhỏ mũm mĩm, thậm chí trong số đó còn có cả xương cốt rơi từ trên người con gái cưng xuống liền nhịn không được mà giật giật khóe miệng. Lớp sương đen tụ lại quanh đôi tay đã nắm thành quyền của ông.
Quá đau lòng.
Ông hận không thể lấy thân mình ra để thay thế.
Tại sao người bị Chim Chín Đầu dùng nhược thủy tính kế không phải là ông.
Tại sao lúc con gái cưng gặp phải nguy hiểm ông lại không có ở bên cạnh.
Tại sao ông lại có thể bận đến thế……
Tại sao chứ……
Âm khí cuồn cuộn vây quanh người Minh Vương, toàn bộ địa phủ âm u cũng vì vậy mà biến sắc.
Ông tức giận đến mức không nói nên lời, thậm chí cả cơ thể còn bắt đầu run rẩy một cách khó phát hiện.