Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 602:

Họ còn tưởng rằng mông mình sẽ nở hoa, nhưng kết quả thật bất ngờ.

Ba người ngồi xuống núi đao bất chấp nguy hiểm mông mình sẽ nở hoa, nhưng khoảnh khắc họ ngồi xuống, những mũi dao kia như sợ hãi mà tự động né sang một bên.

Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh nhìn cảnh ấy mà trợn mắt há mồm.

Hoắc Trầm Huy: “Tình huống này là thế nào?”

Cố Thích Phong: “Tôi không biết!”

Bạc Dịch Ninh mạnh dạn đoán: “Có phải thật ra mấy thứ này chỉ dùng để hù dọa…”

Chứ “Người ta” còn chưa nói xong, tiếng kêu thảm thiết của một trong số đám vong hồn bỗng truyền tới từ một khoang tàu khác.

“A a a!”

“Đau, đau quá, đau!”

“Tôi đã chết rồi, vì sao vẫn bắt tôi phải chịu đau đớn như vậy chứ? A a a… Mông ông đây nở hoa mất rồi!”

“Xương cốt của tôi… cương cốt của tôi sắp tan ra… đau quá! Tôi xin hứa kiếp sau nhất định sẽ trở thành một người thật tốt, không dám làm ra những chuyện tán tận lương tâm nữa! A a a… cứu quỷ với!”

Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “…”

Ba người lại liếc mắt nhìn nhau, đồng thời cùng quan sát tình hình ở một khoang tàu khác.

Trên chuyến tàu này có tất cả ba khoang, khoang thứ ba là nơi ba người Hoắc Trầm Huy đang ngồi đây, phía trước còn có hai khoang nữa.

Bởi vì trước đó họ bị ném nơi này mà chưa kịp phòng bị, trực tiếp rơi thẳng vào trong chảo dầu, nên ba người họ căn bản không có thời gian đi xem xét tình hình trên tàu.

Nhưng vừa nhìn thấy cảnh tượng trên tàu, họ đã hối hận đến nỗi không thể moi tròng mắt của mình ra!

Trời ạ!

Bọn họ đang ngồi cùng một chuyến táu với thứ gì thế này?

Ban đầu họ còn cho rằng bé gái bị xe cán nát một nửa cơ thể do người đàn ông râu quai nón nọ biến thành đã là đáng sợ nhất rồi.

Rốt cuộc, vẫn là do bọn họ không biết gì!

Bạn đã nhìn thấy một cái đầu lớn mọc ra ngay trên eo chưa?

Hay một cái miệng mọc ra ngay trên đỉnh đầu thì sao?

Hoặc bạn đã thấy một người có cơ thể bị chia năm xẻ bảy, các loại “linh kiện” bên trong cơ thể treo lủng lẳng ở bên ngoài?

Không!

Cho dù là người đã làm việc ở bệnh viện nhiều năm, gặp qua đủ mọi loại bệnh nhân như Cố Thích Phong cũng chưa từng nhìn thấy.

Ba người họ càng cảm thấy tê dại hơn!

Gần như hóa đá.

Gió lạnh gào thét, ba người đã hoá đá suýt chút nữa đã bị gió thổi bay, sau đó họ cảm thấy có thứ gì đó chạm vào mông mình.

Ba người nhìn xuống thì thấy những con dao sắc nhọn thò ra từ các góc ghế, sau đó nối thành một cái “dây an toàn”, những lưỡi dao sắc bén tự nhiên cuộn tròn lại, rồi đâm vào ổ cắm dây an toàn ở bên cạnh.

Xem tình hình này, chắc là mấy mũi dao kia tự hợp thành “dây an toàn” để ra hiệu cho họ thắt dây.

Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “…”

Hoắc Trầm Huy chần chờ một chút, rồi quyết định làm theo.

Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh thấy thế, cũng vội vàng thắt “dây an toàn” bằng mũi dao vào.

Khoảnh khắc họ vừa cài xong “dây an toàn”, ba người họ cảm nhận được, gió lại lại trở nên mạnh hơn, họ đã thực sự được trải nghiệm cái gì được gọi là quỷ khóc sói gào.

Ở hai khoang tàu phía trước, lại có rất nhiều tiếng ma quỷ gào khóc vang lên.

“Gió lớn quá! Cảm giác như cơ thể tôi muốn vỡ tung thành mảnh!”

“Cảm giác không phải là gió, mà giống như lực hút! Là thứ gì đang hút âm khí ấy?”

Đám ác quỷ mới tới đang bị tra tấn, đau khổ vô cùng, bỗng quay đầu nhìn lại phía ba người Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh.

Hoắc Trầm Huy, Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “…”

Ba người ăn ý mà thu hồi tầm mắt, yên lặng cúi đầu, chuyên chú nghiên cứu mấy cái “dây an toàn” do mũi dao vừa biến thành.

Đám ác quỷ mới tới: “…”

Một tên ác quỷ khác cũng đang ngồi trên những mũi dao nhọn, bỗng nhiên hét to lên.

Mông của nó bị nổ tung, khi tàu bắt đầu di chuyển, chỗ ngồi được tạo nên bởi những mũi dao cũng trượt đi và rung chuyển, đồng nghĩa với việc mông của họ cũng bị những mũi dao cắt qua, cảm giác da thịt trên mông đều bị những mũi dao kia biến thành thịt bằm luôn rồi.

Cái gọi là dây an toàn cũng là những con dao sắc bén.

Lưỡi dao sắc bén và lạnh lẽo lướt qua bụng họ, khi ghế di chuyển, họ đã được trải nghiệm cái gì được gọi là dao trắng đi vào dao đỏ đi ra.

(Dao trắng đi vào dao đỏ đi ra 白刀子进红刀子出: Câu này được xuất phát từ hồi 25 của “Kim Bình Mai từ thoại”, dùng để diễn tả cảnh hành động tra tấn người khác bằng việc đâm từng nhát dao vào người, trước khi đâm vào dao vẫn còn màu của kim loại nên gọi là “dao trắng”, sau kim rút ra thì dao đã dính màu đỏ tươi nên gọi là “dao đỏ”.)

Đau đớn vô cùng…

Nhưng nó lại nhìn thấy gì đây?

“Tôi muốn tố giác, trong khoang tàu số 3 có ba hành khách gian lận! Đều cùng ngồi trên chuyến tàu số 18, vì sao chúng tôi bị dao nhọn đâm vào da thịt, còn bọn họ lại chẳng có chút xây xát nào, lại còn được mấy mũi dao bảo vệ? Thế này không công bằng!”

Những hành khách khác ngồi trên những chiếc ghế đao ở bên cạnh cũng đã để ý đến, chúng đồng loạt gào lên.

“Đúng, đúng, đúng! Thế này không công bằng! Chúng tôi cũng muốn tố giác!”

“Phải đấy! Đều là hành khách của chuyến tàu số 18 trên đường Hoàng Tuyền, không có lý nào lại phân biệt đối xử như vậy cả!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free