Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 626:
Sợ Tể Tể không nhìn thấy, bạn nhỏ Bạc Niên còn cố gắng nhảy lên.
“Nhìn thấy chưa? Ở đây này! Cổng chính!”
Vừa hét vừa nhảy nhót.
Cố Thích Phong Bạc Dịch Ninh và Bách Minh Tư: “…”
Có cần đáng yêu như vậy không?
Ha ha ha!
Rõ ràng là bầu không khí rất khẩn trương, nhưng bởi vì hai bạn nhỏ này mà… cảm thấy cũng rất vui.
Cách cổng quá gần, Tể Tể thật sự không nhìn được.
May mà mấy người chú Cố vẫn cách cổng chính một khoảng, Tể Tể nhìn rồi phán đoán một chút, động đậy thịt ở bên đó.
“Nhìn một chút xem có kẽ hở không?”
Bạn nhỏ Bạc Niên nhìn thấy đám thịt trắng trắng chỗ cổng chính động đậy thì vội vàng gật đầu.
“Có có có, có khe hở rồi.”
Nói xong cậu bé chui vào trong, rất nhanh đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Cố Thích Phong Bạc Dịch Ninh và Bách Minh Tư: “…”
Tể Tể cố gắng động thịt tiếp, lại dịch ra được ba centimet, sau đó nói với mấy người Cố Thích Phong.
“Chú Cố, chú Bạc, anh Minh Tư, mau vào đi, Tể Tể không thu gọn được quá lâu, lát nữa lại không có kẽ hở như bây giờ.”
Bách Minh Tư nhìn khe hở chỉ có độ rộng bằng hai phần ba cơ thể mình, nghiêng người hóp bụng là có thể đi qua được, thế là lập tức đi vào.
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh: “…”
Xin hỏi cái khe hở đầu đi vào cũng có thể kẹt lại thì bọn họ đi vào kiểu gì?
Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh đồng thời mở miệng: “Tình huống bây giờ của Tể Tể rất đặc biệt, để phòng ngừa có người đi qua, hai chú phải canh ở cổng.”
Đúng lúc này Hoắc Trầm Lệnh gọi điện thoại tới.
“Các cậu…”
Cố Thích Phong: “Chúng tôi ở lại ngoài cổng, phòng ngừa lỡ đâu lại có người đi qua.”
Hoắc Trầm Lệnh cười nhẹ một tiếng: “Cũng rất tốt, chú ý an toàn.”
Cố Thích Phong cảm thấy trong lời nói của Hoắc Trầm Lệnh còn có hàm ý khác: “Trời đã sáng rồi, lẽ nào có có quỷ quái dám tới đây sao?”
Tể Tể nghe thấy vậy thì dùng giọng nói non nớt nhắc nhở Cố Thích Phong.
“Chú Cố, Chim Chín Đầu không sợ ánh sáng, hơn nữa còn có thể phụ thể, nghe nói là vô cùng xảo quyệt thâm độc, còn vô cùng hung ác! Chú Cố và chú Bạc không vào, thì nhất định lúc nào cũng phải giữ liên lạc với Tể Tể đấy.”
Nếu như không phải do nhược thủy quá nồng, bé càng muốn bao phủ cả trang viên trong kết giới của mình hơn.
Nhưng mà bây giờ có thể làm mình không nổ tung đã sắp là cực hạn của bé rồi.
Tể Tể rầu rĩ, nhưng càng lo lắng hơn.
Cố Thích Phong: “…”
Bây giờ anh ta đi vào còn kịp không?
Nhưng quay đầu nhìn lại, khe hở đó đã không còn nữa rồi!
Một cơn gió lạnh thổi qua, Bạc Dịch Ninh lẩm bẩm nói.
“Cơn gió này có phải là quá lạnh rồi không?”
Chuông cảnh báo của Cố Thích Phong báo động.
Người anh em à, địa phủ cũng đã tới một chuyến rồi, lẽ nào cậu không cảm thấy cơn gió này rất giống với gió âm của địa phủ sao?
****4:
Trong trang viên nhà họ Hoắc, đợi sau khi bạn nhỏ Bạc Niên vượt qua khe hở đi vào tới biệt thự chính, Bách Minh Tư cũng lấy tốc độ nhanh nhất đi tới nơi.
Sau khi tới nơi, Bách Minh Tư còn chưa kịp gọi Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh, thì đã cảm nhận được bên ngoài trang viên đột nhiên trở nên dày đặc gió lạnh.
Mặt trời mới ló dạng bị một tầng sương mù che phủ từng chút một, sương mù càng ngày càng dày, ánh mặt trời mới nhú bị che lại, bị cắt đứt từng chút một, cho tới khi hoàn toàn biến mất.
Bầu trời bên ngoài trang viên biến thành một màu ảm đạm.
Làn gió vốn dày đặc lạnh lẽo dần dần lộ ra cái lạnh tới thấu xương.
Bách Minh Tư nhanh chóng sử dụng bùa kết giới, cậu ném bùa kết giới lên trên không trung, bùa càng ngày càng cao, cho đến khi biến mất không thấy nữa, sau đó toàn bộ trang viên, ngay cả cổng chính, phòng bảo vệ, tất cả đều bị bao trùm trong kết giới.
Tể Tể đột nhiên lên tiếng: “Anh Minh Tư, có thể nào làm bùa kết giới của anh, chỉ bảo vệ mấy người chú hai, cha, chú Cố không? Tể Tể… phù… Tể Tể không cần.”
Có gió âm, hơn nữa còn vô cùng dày đặc, chứng minh là có quỷ quái sắp tới.
Bé đang vô cùng khó chịu, quỷ quái tự dâng tới cửa thì cầu còn không được.
Bách Minh Tư sững sờ một lát, lo lắng dò hỏi: “Tể Tể không lo những quỷ quái này thừa cơ làm loạn sao?”
Tể Tể há miệng, lại có một ngọn lửa màu xanh lam phun ra, cùng với mùi thịt nướng nồng nặc.
“Không lo ạ, bọn nó tới càng nhiều càng tốt, càng lợi hại càng tốt!”
Bách Minh Tư mím môi, cậu đã hiểu.
Tay cậu kết ấn, dùng tốc độ nhanh nhất thay đổi phạm vi kết giới của bùa kết giới.
Một lá bùa kết giới không thể bao trùm ở hai nơi, vì vậy sau khi bao trùm lấy tòa biệt thự chính, cậu lại sử dụng một lá bùa kết giới khác, trực tiếp bao trùm lấy chú Cố, chú Bạc và phòng bảo vệ ở ngoài cổng chính.
Cậu vừa mới làm xong tất cả, trừ những nơi trong vòng kết giới của cậu là vẫn còn sáng sủa ra, cả trang viên và trong bán kính năm km đều là một màu đen ảm đạm.
May mà trang viên nhà họ Hoắc nằm ở vị trí hẻo lánh, cách xa phố xá đông người náo nhiệt, tất cả người làm bên trong trang viên đều đã rời đi, vì vậy mọi người ở đây cũng dễ dàng chấp nhận.
Luồng gió âm lạnh lẽo đột nhiên gia tăng, cuồng phong loạn vũ, tiếng cười quái dị liên tục của đám quỷ quái từ xa tới gần.